Vesper hết nhìn Erik rồi chuyển sang Charles, “Lẽ nào hai người bị đánh hả?”
Biểu cảm Erik càng trở nên khó coi, “Chẳng lẽ em nghĩ tôi không khống chế được cái gã mang móng vuốt kim loại kia?”
“Không đánh nhau, thế thì chắc là ngôn từ hơi gay gắt rồi.” Vesper ngẩng đầu dửng dưng nhìn Erik. Cô nói khẽ, “Rốt cục anh ta đã nói gì vậy, thưa thầy Lehnsherr –”
Thoạt trông cô xanh xao, yếu ớt nhưng lại rất quyến rũ. Lúc này cô không mặc gì ngoài chiếc sơ mi trắng. Thậm chí cái áo đó là của Charles.
Dù nó mới tinh và anh chưa từng mặc.
Nhưng tự dưng Charles lại cảm thấy hơi thở mình nóng dần.
Erik đang quan sát Vesper, không hề phát hiện ra điều dị thường ở Charles.
Hắn hờ hững nhéo nhéo mặt Vesper, “Hỏi thêm câu nữa tôi ném em vào rừng rậm cho bầy sói hoang ăn đấy.”
Vesper bực dọc đẩy hắn ra rồi lại trốn trong chăn, trùm kín đầu mình.
Erik lôi cô dậy, “Tôi thấy em còn muốn bị ngạt chết sau khi mất máu quá nhiều nhỉ.”
Tóc tai cô nàng hơi bù xù, nhưng ánh mắt lại sáng ngời, nhìn hắn đầy tức giận.
Erik bỗng muốn nắm chặt cổ tay cô đè lên giường rồi hôn cô thật mạnh.
– – Nhưng hiển nhiên hoàn cảnh bây giờ không cho phép.
Hắn quay sang bạn thân Charles – Cậu còn đứng đây làm cái gì?
Tuy nhiên, dường như Charles bất hợp tác với Erik.
Giáo sư X trẻ tuổi cố gắng thuyết phục bản thân rằng chỉ vì mất đi người tình cũ, nữ đặc vụ chính phủ Moira MacTaggert, nên anh không muốn trông thấy hai người này thân mật trước mặt mình.
Ánh mắt Charles chợt lóe. Anh cảm nhận được một trực giác khó mà kháng cự, nhưng anh không muốn tin đó là sự thật.
Đối phương là cô nhóc nhỏ tuổi thế kia, thậm chí còn đang mập mờ với cậu bạn thân Erik.
– – Chắc hẳn vì hai ngày nay thấy áy náy với cô nên anh mới sinh ra ảo giác.
Đúng, hẳn vậy.
Charles lại nở nụ cười bất cần đời và nhìn Vesper với đôi mắt xanh hơn nước biển, “Lúc được chiêu mộ, Wolverine chỉ nói một câu thôi –”
“Go fuck yourself.”
Vesper chớp chớp mắt, “Uầy –”
Thảo nào Magneto không buồn kể chuyện này. Ít ai trên đời dám nói vậy với hắn.
Erik nhìn cô nàng đang nằm trên giường. Mái tóc mềm mượt xõa tung trên chiếc gối trắng, biến thành sắc vàng nâu dưới ánh đèn màu cam.
Vesper mang khí chất bí ẩn, vừa như tinh linh lại vừa như phù thủy.
Đôi mắt hút hồn cộng thêm cơ thể gợi cảm trẻ măng thật mê hoặc.
Charles bỗng cảm thấy mình không ở nổi trong căn phòng này được nữa.
“Thứ lỗi, tạm thời tôi phải qua ‘Phòng sự kiện’ để giải quyết một số việc lặt vặt.” Giọng Charles rất dịu dàng, không để lộ bất cứ cảm xúc nào.
Vesper chẳng hề thắc mắc, đến nỗi cô còn không thèm ngó ngàng tới anh.
Khi thấy bóng Charles biến mất khỏi phòng, Erik lại cúi đầu nhìn cô gái nhỏ phía dưới.
Cô như một quả táo sắp chín mọc trên cây lúc nào cũng khiến người ta chỉ muốn hái xuống.
Sự ngây thơ và sức hút đẫy đà là không thể bỏ qua.
Vesper chớp chớp mắt, “Thầy ơi, trông thầy cứ như muốn cắn em một cái vậy.”
“Có lẽ tôi chỉ muốn ăn táo thôi.” Erik nhướng mày.
Hắn khẽ khom lưng lại gần cô hơn.
Chiếc cằm vuông vắn chuẩn đàn ông. Cơ thể tràn đầy hormone nam tính quyến rũ.
Giọng Erik hơi khàn khàn, “Em muốn gì đây, Vesper.”
Vesper vuốt ve gương mặt hắn. Ánh mắt cô chăm chú. Giọng nói gợi cảm mà lẳng lơ, “Thầy đấy, Magneto Erik Lehnsherr.”
“Tôi không phải lựa chọn tốt đâu.” Giọng Erik mang cảm giác đặc biệt lôi cuốn.
Vesper nhướng mày, “Em không cần những thứ được gọi là lựa chọn tốt.”
Erik nâng cằm cô lên, “Em thật ngang ngược.”
Tức thì hắn hôn môi cô, giống như tính hắn, chẳng dịu dàng chút nào.
Erik luồn tay vào mái tóc đen nhánh của cô nàng, áp tay kia lên lưng cô và hôn cô thật mạnh.
Hơi thở hắn khiến con tim Vesper loạn nhịp.
Erik ôm chặt eo Vesper, hôn cô mãnh liệt, triền miên.
Vesper được hâm nóng bởi khí chất kiểm soát khủng khiếp từ Erik.
Chúa ơi, hắn thật quyến rũ.
Thân hình cao to cường tráng đè lên người cô. Erik tận hưởng cơ thể mềm mại ấm áp của cô nàng. Một làn sóng điên cuồng đánh vào tâm trí hắn.
– – Nhưng hiện thực lại cấm cản hắn tiếp tục.
Tiếng gõ cửa chết tiệt vang vọng bên ngoài.
Lúc Magneto bước ra mở cửa, Vesper chỉ muốn mặc niệm cho người tới.
Là dị nhân Babretooth. Anh ta tạm chưa phát hiện sự khác thường ở thủ lĩnh, “Quỷ Đỏ Azazel có tranh chấp với kẻ phá hoại. Giáo sư muốn ngài nhanh chóng đến ‘phòng sự kiện’.”
Erik lạnh lùng để Babretooth đi trước.
Hắn nhìn về phía Vesper trong phòng ngủ. Mặc dù sắc mặt cô vẫn nhợt nhạt, nhưng nụ hôn vừa rồi đã khiến hai gò má cô ửng hồng, ngay cả thở cũng gấp.
Erik nghĩ tới cơ thể ốm yếu mới khỏi kia. E rằng giây phút thân mật hôm nay đành tạm kết thúc vậy.
Hắn đến bên cạnh Vesper, thì thầm vào tai cô, “Chóng khỏe nhé.”
Vesper hắng giọng, “Em thấy thầy đang cố tình dụ dỗ em.”
Đắm mình trong ánh đèn vàng, khuôn mặt cô thật gợi cảm và sâu lắng.
Erik mân mê môi cô, “Tôi thì thấy em đang bóp méo sự thật.”
Dưới ánh chiều tà, cô đẹp tới điên đảo. Phải khó khăn lắm Erik mới chịu rút tay về.
Dường như ngón tay hắn vẫn còn cảm giác ấm áp ấy.
Erik xoa xoa tay.
Lúc rời khỏi Vesper và đi về phía ‘phòng sự kiện’, vẻ thờ ơ thường ngày đã trở lại trên khuôn mặt hắn.
‘Phòng sự kiện’ tại sân tập do Học viện X thành lập chứa đủ các loại bẫy, bao gồm bom, lửa và robot.
Cũng may Charles Xavier rất giàu có, bằng không thì sẽ khó mà tạo dựng nên ngôi trường này cùng một đội dị nhân.
Bấy giờ bầu không khí trong ‘phòng sự kiện’ đang vô cùng căng thẳng.
Charles bình tĩnh nhìn Magneto khoan thai xuất hiện. Chẳng hiểu sao hình bóng cô gái trẻ kia lại hiện lên tâm trí anh.
Cô nằm trên giường lò xo mềm. Cơ thể trẻ măng đầy gợi cảm. Nụ cười rạng rỡ ngây thơ khó tả.
Cô là người đẹp xảo quyệt, không gò bó và tinh tế như lụa.