Mụ Tu Nghiêu có chút không vui cau mày, không phải hắn không biết Liễu quý phi có tình cảm với hắn. Chỉ có điều lúc thiếu niên hắn hoàn toàn không thèm để ý, Nhị công tử có một không hai của Định quốc vương phủ là giấc mộng xuân của bao nhiêu thiếu nữ khuê các, số nữ nhân trao trọn trái tim cho hắn trong kinh thành nhiều không đếm xuể. Hơn nữa dưới tình huống phụ vương và mẫu phi đã chọn vị hôn thê cho hắn, hắn cũng không rảnh chú ý tới nữ nhân khác. Sau khi Liễu quý phi vào cung thì càng không cần phải bàn, dù cho hắn có chán ghét Mặc Cảnh Kỳ đến thế nào đi nữa cũng sẽ không bỉ ổi đến mức thông đồng với phi tử của hắn ta. Cho nên hắn hoàn toàn không thể hiểu nổi Liễu quý phi hiện tại ai oán là vì cái gì. “ Liễu quý phi nên ăn nói có chừng mực, tên của Bổn vương không phải người nào cũng có thể tùy tiện gọi”.
Liễu quý phi cắn răng nói: “ Tại sao cho tới bây giờ chàng cũng không chịu nhìn ta? Chẳng lẽ ta thật sự không vừa mắt chàng đến thế sao?”.
Mặc Tu Nghiêu cau mày nói: “ Bổn vương chỉ khuyên ngươi nên tự biết thân phận của mình”.
“ Ta vốn không muốn cái thân phận Quý phi này!” Liễu quý phi cao giọng kêu lên, giọng nói thêm mấy phần nức nở. “ Chàng cho rằng ta thích làm quý phi sao? Hết thảy đều không phải là ta tự nguyện . . . Ta chỉ cần chàng. . . Chỉ cần chàng. . . ta cũng không muốn cái gì khác . . .”
Mặc Tu Nghiêu nhìn nữ tử áo trắng đang không khống chế được trước mắt, vẻ mặt lãnh đạm xoay người đi.
“Đừng đi!”. Liễu quý phi kêu lên, nhào qua định bắt lấy ống tay áo của Mặc Tu Nghiêu. Mặc dù võ công của nàng không kém nhưng hoàn toàn không cùng một đẳng cấp với Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu cũng chẳng muốn đả thương nàng ta, chỉ khẽ phẩy tay áo, hất nàng ta ra khỏi người mình. Nhoáng một cái, cả người Liễu quý phi đã ngã xuống đất. “ Đừng đi. . . Tu Nghiêu, ta có chuyện quan trọng muốn nói cho chàng biết. Mặc Cảnh Kỳ. . . Mặc Cảnh Kỳ hắn không có ý tốt với Định vương Phủ, hắn muốn tính kế chàng”.
Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhìn nàng thản nhiên nói: “ Hoàng thượng đã có lúc nào có ý tốt với Định vương phủ chưa? Lúc trước ngươi cũng đã vài lần bảo hộ A Ly, hôm nay Bổn vương cứu công chúa Trân Ninh coi như trả nhân tình của ngươi. Chuyện của chính bản thân Quý phi ngươi nên tự giải quyết cho tốt, hoàng thượng dù có rộng lượng đến mấy cũng không thể tha thứ cho ngươi được”
“Tại sao. . . . . .”
“Chậc. . . Thật là tâm rắn như sắt thép nha, Liễu quý phi này là mỹ nhân khó gặp như vậy”. Trong góc tối của rừng đào, Gia Luật Dã có chút hả hê nhìn Diệp Ly ở bên cạnh cười nói.
Diệp Ly nhàn nhạt liếc hắn một cái, ở chỗ này mà lại thấy Liễu quý phi quả thật làm cho nàng thật bất ngờ. Thời điểm nàng xuống khỏi Trích Tinh lâu thì Liễu quý phi vẫn còn đang ở bên cạnh Mặc Cảnh Kỳ, trong thời gian ngắn như vậy làm sao nàng ta có thể thoát thân rồi xuất hiện trong rừng đào này? Nàng đã sớm biết tâm tư của Liễu quý phi dành cho Mặc Tu Nghiêu, nàng cũng rất rõ ràng tâm tư của Mặc Tu Nghiêu, cho nên lúc thấy hai người này ở đây thì nàng không hề tức giận. Chỉ hơi kinh ngạc tình cảm của Liễu quý phi lại có thể khiến nàng ta liều lĩnh như vậy. Nhìn công chúa Trân Ninh vẫn ngồi ngây dưới đất không dám nói câu nào, Diệp Ly âm thầm lắc đầu. Dành tìm cảm thắm thiết cho một nam nhân không có gì là sai, nhưng nếu như vì điều này mà không để ý bất kỳ điều gì thì quả thật không hề tốt chút nào. Liễu Quý phi rốt cuộc là không quan tâm đến con gái của mình tới mức nào mà có thể bày tỏ tình cảm với Mặc Tu Nghiêu trước mặt con bé? Phải biết rằng cho dù công chúa Trân Ninh mới tám tuổi, nhưng đứa bé của hoàng gia đã tám tuổi thì không phải điều gì cũng không biết.
“Thế nào, Vương phi có muốn ra ngoài xem một chút hay không?”. Gia Luật Dã cười nói: “Thấy tình cảm sâu đậm của Liễu quý phi với Vương gia như vậy chẳng lẽ ngươi không có bất kỳ suy nghĩ nào hay sao? Lỡ như Định vương bị nàng ta làm cho cảm động…”
Diệp Ly vô vị quét mắt nhìn hắn một cái: “Vương tử muốn khích bác thì cũng nên dùng cái cớ cao minh một chút”. Hiện tại đi ra ngoài, nàng bị ngốc sao? Bây giờ Liễu quý phi có thể chỉ là thương tâm khổ sở mà thôi, nhưng nếu nàng xuất hiện ở trước mặt nàng ta chỉ sợ Liễu quý phi lập tức có thể chuyển thành hận ý ngập trời. Dĩ nhiên, không thể nói rằng hiện tại nàng ta cũng không hận. Trong lòng Diệp Ly tự nhắc nhở sau này mình phải cẩn thận Liễu quý phi một chút. Rõ ràng cũng đã hủy dung rồi mà còn có thể khiến cho người khác mê muội, hiển nhiên vẫn chưa bị hủy hoàn toàn. Trong lòng Diệp Ly lặng lẽ tính toán. Bên trong rừng đào Mặc Tu Nghiêu không tự chủ đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhìn thoáng qua Liễu quý phi đang khóc lê hoa đái vũ, hắn không chút do dự xoay người rời đi.
Mụ Tu Nghiêu ra khỏi rừng đào, đứng ở bờ suối một lúc lâu mới quay đầu lại cười nhạt nói: “A Ly, tới rồi sao lại không đi ra?”.
Diệp Ly từ trong rừng đào chậm rãi bước ra, cười yếu ớt nói: “ Đây không phải là sợ làm hư chuyện của Vương gia hay sao?”
Mặc Tu Nghiêu trầm mặc, đột nhiên nói: “ Bổn vương mới vừa rồi đột nhiên cảm thấy giật mình , không lẽ A Ly định phá hủy khuôn mặt của Bổn vương hay sao?”.
Diệp Ly hung hăng trừng mắt nhìn hắn một cái, nàng tuyệt đối sẽ không thừa nhận tâm tư của mình bị hắn đoán trúng . Gia Luật Dã theo sau Diệp Ly nhàn nhã tiêu sái đi ra, nhìn Mặc Tu Nghiêu cười nói: “ Định vương quả nhiên là phong thái phi phàm, Tiểu Vương bội phục”.
Mặc Tu Nghiêu lạnh nhạt nói: “Gia Luật vương tử khách khí, Bổn vương cũng không so được với Gia Luật vương tử. . . . . .”.
Lời còn chưa dứt, Mặc Tu Nghiêu nghiêng người nhìn về phía đầu bên kia của ngự hoa viên, nói với Gia Luật Dã : “Xem ra có người tới tìm Gia Luật vương tử . . . . . .”.
Gia Luật Dã giương mắt nhìn lên, vài bóng người đang vội vã đi về phía bên này, hiển nhiên là thị vệ. Xem ra Mặc Cảnh Kỳ cho dù sợ chết như thế nào cũng không quên mất còn có một vị khách quý ở đây. Gia Luật Dã ‘chậc’ một tiếng, cười toe toét nhìn Diệp Ly nói: “ Bổn vương tử thấy hay là không nên phiền thi vệ trong cung. Định vương phi, chúng ta ngày mai lặp lại”.
Nói xong liền tung người ẩn vào trong rừng đào.
“Thuộc hạ ra mắt Vương gia, ra mắt Vương Phi!”. Mấy thị vệ chạy tới đây, thấy Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly sóng vai đứng với nhau, đầu tiên là sửng sốt, sau đó vội vàng tiến lên làm lễ ra mắt.
Mặc Tu Nghiêu gật đầu: “Các ngươi đang làm cái gì?”.
Đầu lĩnh thị vệ nói: “ Hồi bẩm Vương gia, vừa rồi trong lúc hỗn loạn phát hiện không thấy Gia Luật vương tử và Định vương phi, thuộc hạ phụng lệnh Hoàng thượng tìm kiếm khắp nơi”.
Mặc Tu Nghiêu gật đầu, lạnh nhạt nói: “ Vương Phi lo lắng cho Bổn vương cho nên sang đây tìm. Các ngươi phái người đi bẩm báo Hoàng thượng rằng Vương phi đang ở cùng với Bổn vương là được. Về phần Gia Luật vương tử. . . Các ngươi tiếp tục tìm xem sao.”. Thị vệ đương nhiên không dám trì hoãn, hướng hai người xin cáo lui sau đó một nhóm chạy đi bẩm báo cho Mặc Cảnh Kỳ, một nhóm tiếp tục tìm kiếm Gia Luật Dã.
Diệp Ly quay đầu lại nhìn thoáng qua vào trong rừng đào, nhíu mày nói: “Liễu quý phi. . . .”
Mặc Tu Nghiêu lôi kéo Diệp Ly trở về, nhẹ giọng cười nói: “Liễu quý phi không có quan hệ gì với vi phu, nương tử không nên nghi oan cho ta”.
Diệp Ly liếc hắn một cái nói: “ Cứ để Liễu quý phi ở lại bên trong như vậy không sao chứ?”.
Mặc Tu Nghiêu nói: “ Liễu quý phi không đơn giản như nàng nghĩ đâu. Nàng cho rằng nếu như chỉ có thân thủ tầm thường như vậy mà trong một khoảng thời gian ngắn có thể từ Trích Tinh chạy tới đây sao? Nếu như nàng có giao tình với Hoàng hậu, tốt nhất nhắc nhở nàng ta một tiếng, cẩn thận Liễu quý phi.”.
Diệp Ly có chút kỳ quái nhìn Mặc Tu Nghiêu, lúc trước không phải hắn nói còn thiếu nhân tình của Liễu quý phi nhân sao, không phải vừa mới trả xong cho người ta đã lập tức trở mặt chứ? Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nhìn nàng nói: “Nàng cho rằng nếu như vừa rồi ta đón nhận nàng ta thì nàng ta thật sự cái gì cũng không cần, chỉ muốn theo ta chứ?”.
Diệp Ly nhướng mày, chẳng lẽ không đúng sao?
Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói: “ Thế gia đại tộc làm sao có thể nuôi dạy ra một nữ tử liều lĩnh vì tình chứ? Nếu quả thật theo lời nàng ta nói, cái gì cũng không muốn… Vậy tại sao có thể liên tục sinh ra hai hoàng tử, một công chúa, lại nhận được vô vàn sủng ái trong chốn hậu cung? Nàng ta thật ra cũng không hẳn muốn theo ta, chẳng qua là không thể dễ dàng tha thứ lúc đầu ta lãnh đạm với nàng ta nhưng bây giờ lại đối tốt với nàng mà thôi”.
Diệp Ly nhíu mày, nàng tin tưởng Liễu quý phi quả thật có tình cảm với Mặc Tu Nghiêu. Ít nhất không phải hoàn toàn đều là tính toán, một nữ nhân kiêu ngạo dưới tình huống biết rõ không hề có hy vọng như vậy vẫn cầu khẩn một người nam nhân, bên trong chắc chắc không thể thiếu mấy phần thật lòng cùng với mong đợi.
Có điều. . . thật lòng nữa cũng vô dụng. Mặc Tu Nghiêu đã thuộc về nàng rồi, những người khác đừng mơ tưởng nhúng chàm.