Đúng vậy, hắn lợi hại như vậy, sao có thể bị hồn phi phách tán ? Nàng đúng là suy nghĩ nhiều…
Lam Nguyệt cùng Huyền Tịch và Lạc Y rời khỏi Thủy gia, Lạc Y trở về tiểu viện, Lam Nguyệt và Huyền Tịch trở về học viện.
Ba ngày sau, mười học viên đứng đầu thí luyện tập trung lại, chuẩn bị tiến vào bí cảnh Đan Uyên tu luyện một năm.
Lan Mịch nghe Lam Nguyệt kể lại chuyện Thủy gia, đau lòng không thôi. Lúc Thủy Y Họa đến, còn ôm lấy nàng khóc một trận. Hai ngày này, tâm trạng của Thủy Y Họa cũng đã tốt hơn nhiều. Trải qua chuyện này, Thủy Y Họa ngược lại trầm ổn hơn trước.
“A Nguyệt, A Mịch, ta cùng A Phong và biểu ca phải trở về Tông môn rồi. Năm năm nữa là ngày Tông môn tuyển chọn đệ tử, đến lúc đó ngươi đến tham gia đi. Bọn ta ở Tông môn chờ ngươi.”
Lam Nguyệt khẽ gật đầu, Lan Mịch lại buồn bã nói:
“Xin lỗi, A Họa, sau khi tốt nghiệp ta phải trở về tìm sư phụ, chuyện đến thí luyện tam tông, ta e là không thể tham gia.”
Thủy Y Họa có chút thất vọng, nhưng sau đó mỉm cười, nói:
“Không sao, mỗi người một chí hướng, chúng ta có duyên ắt sẽ gặp lại.”
Long Dật Trần cũng hướng Lam Nguyệt nói:
“Đúng rồi, nghe nói ngày mai là sinh thần của muội. Đáng tiếc không thể cùng muội mừng sinh thần. Năm sau muội cũng đến tuổi cập kê rồi đi ? Đây là quà của nhị ca ta, trước liền chúc mừng muội.”
Long Dật Trần lấy ra một thanh chủy thủ. Chủy thủ được đúc từ huyền thiết màu đen nhánh, lưỡi dao mỏng manh lại sắc bén vô cùng, có thể chém sắt như chém bùn.
Mặc Phong cũng tặng nàng một cái thủ trạc phòng hộ, có thể đỡ một lần công kích của Thiên Tôn Cảnh cường giả.
“Nhị ca, tam ca, đa tạ.”
“A Nguyệt, sinh thần vui vẻ, cập kê vui sướng.”
Thủy Y Họa cũng lấy ra một món quà, là một cái túi trữ vật, bên trên thêu một chữ “Nguyệt”, nét thêu có chút siêu vẹo, nhìn không được đẹp mắt.
“Đây là ngươi thêu sao ?”
Lam Nguyệt tiếp nhận, kinh ngạc hỏi. Mặt Thủy Y Họa hơi đỏ lên, Lam Nguyệt liền phì cười.
“Rất xinh đẹp, đa tạ ngươi.”
Lan Mịch hí hửng khoác vai Lam Nguyệt nói.
“Lam Nguyệt, xem ra cũng chỉ có ta cùng ngươi ăn mừng sinh thần nha !”
Cả đám cười ồ lên, Lam Nguyệt cũng cười, không khí cũng vui vẻ hẳn lên.
“A Nguyệt, năm năm sau, nhớ đến tìm ta.”
“Được.”
Thủy Y Họa, Long Dật Trần và Mặc Phong đều cùng lúc rời đi. Nghe nói Phượng Lam Uyển vài ngày trước cũng đã trở về Băng Thánh cung.
Lam Nguyệt phải vào bí cảnh, Huyền Tịch đương nhiên cũng đến. Chỉ là con người hắn thích yên tĩnh, lúc Lam Nguyệt chia tay đồng bọn, cũng chỉ đứng phía xa.
“Đại thần, ta sắp vào bí cảnh rồi.”
“Ừm.”
“…sau khi ta đi, ngươi định làm gì ?”
“… Trở lại phủ quốc sư.”
Huyền Tịch dừng một chút, chậm rãi nói.
Lam Nguyệt hơi nhướng mi, cong môi hỏi.
“Vì sao ? Quốc sư đại nhân không phải đến dạy học sao ? Sao lại trở về phủ quốc sư ?”
Huyền Tịch rũ mắt xem bộ dạng của nàng, thản nhiên nói.
“Không có nàng, ta ở chỗ này làm gì ?”
Lam Nguyệt nhìn hắn, cách một lớp mặt nạ, rõ ràng không thể nhìn rõ gương mặt yêu nghiệt kia, nhưng không hiểu sao, Lam Nguyệt cảm thấy tim mình đập nhanh hơn trước.
Tính cách hắn lạnh nhạt như vậy, không ngờ cũng nói được những lời này.
Tiểu Mao ngồi xổm trên vai Lam Nguyệt, khẽ kêu vài tiếng. Lam Nguyệt sờ sờ đầu nó, nói:
“Tiểu gia hỏa, lần này có tìm được đồ tốt hay không, liền xem ngươi rồi.”
Huyền Tịch nhìn vật nhỏ ngồi trên vai Lam Nguyệt, cũng không có nói gì.
“Các học viên chuẩn bị, lập tức truyền tống vào bí cảnh.”
“Lam Nguyệt, mau qua đây !”
Tiếng phó viện trưởng thông báo vang lên, Lan Mịch liền gọi lớn. Lam Nguyệt đáp lại một tiếng, quay đầu lại, nói:
“Đại Thần, ta đi đây.”
“Ừ.”
Lam Nguyệt nhìn bộ dạng ngàn năm không đổi của hắn, bất ngờ vươn tay níu lấy cổ hắn, kéo người xuống. Một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên má Huyền Tịch, gương mặt sau mặt nạ kia cứng đờ, đôi mắt lộ ra cũng thể hiện sự kinh ngạc.
Huyền Tịch đơ ngay tại chỗ, Lam Nguyệt buông tay, mỉm cười nói:
“Đại Thần, sau khi ra ngoài, ta có chuyện muốn nói với chàng.”
Lam Nguyệt xoay người rời đi. Huyền Tịch mới chậm rãi đưa tay lên, sờ vào mặt. Khóe môi hắn giơ lên, xả ra một nụ cười nhẹ. Thanh âm hắn lúc này mới vang lên.
“Ừm…”
Ta chờ nàng.
_______
Thời gian một năm, nói ngắn không ngắn, nói dài cũng không dài. Sau khi Lam Nguyệt vào Đan Uyên bí cảnh tu luyện, Huyền Tịch liền trở về phủ Quốc sư, bế môn không ra, Hoàng đế cũng không gặp.
Mà trong một năm này, Đế Đô sóng ngầm cũng dần dần nổi lên. Nhị hoàng tử Long Dật Nghị con trai của Lâm Quý Phi nổi lên dã tâm giết cha đoạt ngôi. Không ngờ trúng kế đương kim thái tử Long Dật Hàm, con trai của Hoàng hậu, tạo phản thất bại, bị phế bỏ thân phận Hoàng thất, giáng làm dân thường, đày đi biên ải, Lâm quý phi bị ban rượu độc. Cả nhà Tả thừa tướng tham dự cũng chịu liên lụy, đồng loạt giáng chức lưu đày. Phượng gia tam tiểu thư Phượng Lam Thanh biến mất không có tung tích, biên giới phía Đông các tiểu quốc phụ thuộc làm loạn, Phượng tướng quân, Phượng Lâm Thiên đích thân dẫn quân dẹp loạn, liên tiếp lập được chiến công, Đông Nhạc Đế đặc ân ban vương khác họ, phong là Phượng Thương vương. Phượng tướng quân phủ đổi tên thành Phượng Thương Vương phủ.
Mà một năm này, một tiểu thế lực lấy tốc độ chóng mặt nổi lên, ám sát, tình báo so với Huyết Sát lâu đều không kém. Bắt đầu từ Đông Nhạc quốc, lan rộng ra ba quốc gia còn lại, thế lực này, tự xưng là Cửu Môn.
Cửu Môn có một vị phó môn chủ danh hiệu Bạch Y, thực lực thâm sâu khó lường, gần như thuộc về cường giả đứng đầu của Huyền Linh đại lục. Ngoài ra còn có các hộ pháp lần lượt là Thanh Y, Lục Y, Hắc Y, Hoàng Y, Hồng Y đều là thiếu niên tuổi trẻ tài cao. Mỗi một người đứng đầu Cửu Môn lúc xuất hiện đều mang một chiếc mặt nạ bạc, bên trên khắc một đóa hoa mai nở rộ.
Còn về môn chủ của Cửu Môn, thần bí vô cùng, chưa có bất kỳ ai gặp qua.
“Mau đến xem, bí cảnh Đan Uyên sắp mở ra rồi.”
“Thật sao ? Nghe nói năm đó đi vào đều là những học viên rất ưu tú !”
“Mau đến xem, sắp mở rồi, sắp mở rồi !”
“Một năm trong bí cảnh Đan Uyên, tu vi của bọn bọ chắc chắn tăng tiến không ít.”
“…”
Đám học viên của Học viện Vân Uyên kéo nhau hướng về nơi bí cảnh Đan Uyên mở ra mà tụ tập. Thời gian một năm, nơi đó rốt cuộc lần nữa mở ra.
Phó viện trưởng vuốt ve chòm râu, một năm trước, tiến vào bí cảnh đã có hai học viên có tu vi Động Thiên cảnh, hiện tại chắc hẳn cũng là Pháp Linh cảnh cường cả rồi đi ? Haha, hậu sinh khả úy a…
“Được rồi, canh giờ đã đến, chúng ta cùng đón những học sinh bên trong ra.”
Phó viện trưởng cùng bốn vị lão sư lập tức thi pháp lên cửa vào Đan Uyên bí cảnh.
“Khai !”