Hoắc Dận ngửa đầu nhìn cô: “Những cuộc điện thoại của ba đều rất quan trọng, nghe điện thoại xong chúng ta về nhà!”
Sau đó cậu vừa một bên nắm Lego trong tay còn đang lắp dỡ, một bên bước lại gần cô.
Ôn Hủ Hủ: “……”
Vậy thì nhận đi, cũng thuần tiện đưa Hoắc Dận về nhà.
Ôn Hủ Hủ đi qua cầm lấy microphone: “Alo, xin chào.”
“こんにちは!”
Thật bất ngờ, điện thoại vừa kết nối bên trong truyền đến, lại là tiếng Nhật.
Ôn Hủ Hủ cau mày và trả lời một cách tự nhiên: “はい、何を手伝いましょうか?” (xin hỏi tôi có thể giúp được cho bạn?)
Đối phương nghe được cô cũng biết tiếng Nhật lập tức vui vẻ, mà Hoắc Dận bên này đang lắp Lego, cũng lập tức nghiêng đầu nhìn qua bên này.
Mẹ ngốc thì ra cũng lợi hại như vậy!
“Xin chào Hoắc tổng, tôi chính là hội trưởng Matsushimaya của Nhật Xuyên Nguyên, tôi đã nhận được hợp đồng thu mua của quý công ty gửi tới, tôi đồng ý bán Nhật Xuyên Nguyên cho Hoắc thị!”
Người này nói tiếng Nhật Bản lưu loát, vừa nghe có thể biết chắc chính là người Nhật Bản.
Ôn Hủ Hủ nghe được liền tiện tay tìm một tờ giấy một cây bút: “Được rồi, nhưng tôi không phải Hoắc tổng, Hoắc tổng hiện tại không có ở đây. Anh nói đi, có chuyện gì tôi để lại lời nhắn của anh cho Hoắc Tổng.”
Cô gần như mất kiên nhẫn.
Matsushimaya lập tức nói: “Được, cám ơn vị tiểu thư này phiền cô chuyển lời một chút. Bên tôi còn có một yêu cầu, hy vọng Hoắc tổng có thể đồng ý chính là Nhật Xuyên Nguyên là gia nghiệp tổ tiên Matsushimaya tôi truyền lại, tôi không muốn nó cứ như vậy biến mất trong tay tôi. Sau khi Hoắc tổng thu mua, tôi có thể dùng toàn bộ tài sản của mình mua lại cổ phần trong đó và trở thành một trong những cổ đông mới hay không?”
“……”
Cây bút Ôn Hủ Hủ viết bỗng nhiên dừng lại.