Nói đoạn đẩy một cái, khiến Quân Thư Ảnh mất đà nằm ngửa hẳn ra. Sở Phi Dương nhoài người lên, chống hai tay ở hai bên mặt y.
Vóc dáng của cả hai vốn tương đương nhau, nhưng lúc này Sở Phi Dương lại cưỡng chế Quân Thư Ảnh nằm gọn dưới thân mình, có gặp chút chống cự nào từ y cũng chỉ rất nhỏ bé yếu ớt, tạo cho nội tâm hắn tia vui sướng không tên.
“Sở Phi Dương, đồ tiểu nhân đê tiện!” Quân Thư Ảnh ý thức được nói gì cũng phí lời, lạnh giọng một câu rồi im bặt.
Sở Phi Dương cười, nhẹ nhàng hôn dọc từ mang tai y xuống cổ, thì thào bằng chất giọng khàn khàn ám muội: “Không chỉ đê tiện tiểu nhân, còn là mặt người dạ thú, lưu manh du đãng…”
Vừa nói người vừa chuyển động, khiến hai thân thể qua làn vải mỏng như có như không cọ xát, khóe môi mang ý đùa cợt quan sát biểu cảm Quân Thư Ảnh.
“…” Quân Thư Ảnh nhắm luôn mắt lại, cố ý lờ đi vẻ mặt xấu xa của đối phương. Nhưng xúc cảm trên cơ thể thì không cách gì lảng tránh được, nhiệt lượng từ bụng dưới chầm chậm dâng lên, lan dần ra tứ phía.
Sở Phi Dương lắc chân một cái, đạp giày của cả hai văng đi. Tay cũng liền lạc vòng xuống phía dưới Quân Thư Ảnh, nhanh nhẹn cởi bỏ dải khố.
Quân Thư Ảnh cơ hồ là không thể chịu được kích thích tinh thần, dẫy người co chân muốn đá Sở Phi Dương ra, hắn lại chỉ cần nhỏm lên là đã đem cả người y áp đảo xuống.
Quân Thư Ảnh thở hổn hển: “Sở Phi Dương, buông ra! Ta không muốn…”
Môi Sở Phi Dương đã phủ lên môi Quân Thư Ảnh, nuốt gọn những lời chưa kịp nói.
“Ưm… ta nói gì người không hiểu hả? Bỏ ta ra… ư ưm…” Môi vừa được thả ra, Quân Thư Ảnh lập tức gầm lên, rồi lại tiếp tục bị môi Sở Phi Dương ngấu nghiến.
Lặp đi lặp lại vài bận, tới lúc Sở Phi Dương buông y ra một lần nữa, Quân Thư Ảnh rốt cuộc đầu hàng không lên tiếng, chỉ thở dốc dồn dập, mặt ẩn ẩn giận dữ.
Sở Phi Dương đưa tay vuốt ve trán Quân Thư Ảnh, vuốt mấy sợi tóc tán loạn gọn ra đằng sau, ôn nhu vô vàn mà thì thầm: “Có thể ôm lấy ngươi thế này, thật là tốt. Ngươi mặc một thân áo trắng như vậy, có phải bởi vì cho rằng ta thật đã chết, từ nay âm dương cách trở, muốn gặp chẳng được, muốn chạm chẳng tới, có muốn mộng, cũng mộng không thấy…?”
Quân Thư Ảnh từ từ bình tĩnh lại, từng câu từng câu của Sở Phi Dương nhất thời làm quãng thời gian sinh tử không rõ, nhạn bặt cá tăm hiển hiện rõ ràng trong trí nhớ. Lúc ấy không thấy là lâu, mà giờ nghĩ lại lòng dạ liền lạnh ngắt, đưa mắt qua bắt gặp gương mặt Sở Phi Dương đang nhìn y chăm chú, cảm thụ bàn tay ấm áp trên trán, tâm tư bất giác nhủ thầm hai chữ, may mắn…Sở Phi Dương thấy ánh mắt phức tạp của Quân Thư Ảnh, kìm không đặng cúi đầu, khe khẽ hôn lên hai mắt y. Hai tay cũng bắt đầu náo động trở lại, vén tà áo dài của Quân Thư Ảnh lên, cởi hết vải vóc vướng víu dưới hạ thân.
Hắn thuận một đường hôn Quân Thư Ảnh, từ cằm xuống cổ, ngực, bụng, thấp hơn nữa, đến cả bắp đùi non mịn cũng tỉ mỉ hôn liếm một lượt. Khi tay hắn đặt lên bộ phận hơi ngẩng cao của Quân Thư Ảnh, cảm giác thân người y khẽ run rẩy.
Khóe miệng Sở Phi Dương nồng đậm tiếu ý, tay thong thả có nhịp điệu vuốt động. Quân Thư Ảnh kêu một tiếng rất nhỏ, Sở Phi Dương lần nữa vươn người, gỡ hai tay đang bụm miệng của y ra, kiên nhẫn mơn man đùa nghịch đôi môi đỏ đang mím chặt.
“Ư ưm… a…” Quân Thư Ảnh chịu không nổi sự quấy rầy tinh vi của hắn, quay phắt mặt đi, làn môi vừa khẽ mở đã thoát ra vài tiếng nức nở không thể ngăn được.
Y gian nan nhận ra vật nóng bừng đang án ngữ trên đùi y vừa trướng lớn thêm vài phần.
Sở Phi Dương sau cùng cũng chịu buông tha bộ phận nhạy cảm của y, kéo vạt áo y chệch ra, tay chuyển lên vuốt ve phía mạn sườn vòng ra đằng sau, động tác thập phần khiêu khích.