– Nghiệt đồ, ngươi đi đâu vậy?
Hồng Vũ Đạo Nhân giận dữ, cao giọng quát lên:
– Cảnh giới của ngươi tăng trưởng quá nhanh, vi sư gõ ngươi là vì giúp ngươi củng cố căn cơ! Tu hành chi đạo, há có thể sợ đầu sợ đuôi?
Thiệu Thiên Nhai cười ha ha, thanh âm xa xa truyền đến:
– Sư tôn chớ trách, ta đi gặp lại Giang giáo chủ!
– Giang giáo chủ?
Hồng Vũ Đạo Nhân ngẩn ngơ, nghi ngờ nói:
– Một năm trước không phải là có tin đồn nói hắn đã chết sao? Khi đó ngươi còn khóc giống như hài tử… Đúng rồi, người giống như hắn vậy, sao có thể dễ dàng chết?
Hắn lắc đầu, đối với Thiệu Thiên Nhai tự ý tự rời đi lơ đễnh.
Cực Nhạc Đại Thế Giới, trong một cổ mộ của Phật Môn, u ám thâm trầm, thanh đăng sâu kín, hai hòa thượng một mập một gầy đang ở trong thông đạo xuyên qua, tiểu hòa thượng hết nhìn đông tới nhìn tây, thấp giọng nói:
– Tam Đức sư đệ, ta cảm thấy chúng ta làm như vậy có chút không ổn…
– Có cái gì không ổn? Ngã phật nói Tứ Đại Giai Không, đã chết lại càng công dã tràng, lưu lại một chút ít vật có ích lợi gì? Diệu Đế sư huynh, này là chỗ tuệ căn của ngươi không bằng của ta.
Sau lưng hòa thượng mập kia đeo hai cỗ Thần Thi, trong đó một cụ Thần Thi hai tay hợp thành chữ thập, giống như một Phật Đà, mà đổi thành một cụ Thần Thi thì hung thần ác sát, hòa thượng này làm như không có cảm giác nói:
– Giang giáo chủ đã chết, chúng ta càng phải hóa đau thương thành lực lượng, cố gắng đào mộ phần… Di? Giang giáo chủ kia còn sống? Đi, đi! Không đào mộ phần, chúng ta đi gặp bại hoại này!
Hai hòa thượng từ trong cổ mộ phóng lên cao, ở giữa không trung hóa thành hai đạo lưu quang, nhất thời rước lấy một mảnh kinh động, hằng hà hòa thượng rối rít phẫn nộ quát:
– Lại là Diệu Đế cùng Tam Khuyết hai tên khốn kiếp này! Bọn họ bới mộ phần của tổ sư!
– Đi! Đi! Đi tới chỗ Phật Chủ kiện bọn họ! Nhất định phải hung hăng trừng phạt bọn họ!
…
– Ngươi còn sống…
Bắc Mạc, trên hoang nguyên mênh mông không giới hạn có một mảnh Thánh Địa, cây xanh hoa tươi, hương viên khắp nơi, một thiếu nữ bạch y tố nhan đứng ở bên hồ nước, chiếc bóng cô đơn, trên mặt toát ra u buồn. Đột nhiên thiếu nữ này thân thể run lên, u buồn trên mặt hễ quét là sạch, thấp giọng cười nói:
– Sống là tốt rồi, sống là tốt rồi…
– Hiên Vi, ngươi không cần tới gặp ta.
Đột nhiên, hồ nước bọt nước cuốn động, một bóng người từ trong hồ nước mềm rủ xuống dâng lên, đi tới trước mặt thiếu nữ bạch y kia, lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt có chút gầy gò của nàng, ôn nhu cười một tiếng, nhẹ giọng nói:
– Mấy ngày nữa, ta sẽ đi tới Bắc Mạc Thi gia gặp nàng.
Thiếu nữ bạch y kia si ngốc nhìn nước ao tạo thành thiếu niên thư sinh, đột nhiên rầm một tiếng, đạo nhân ảnh kia giải tán, nước ao rơi vào trong nước.
– Người nào dám can đảm vạn dặm truyền pháp, đánh vào Bắc Mạc Thi gia ta?
Một thanh âm tràn đầy uy nghiêm đột nhiên ở trên bầu trời vườn hoa nổ tung, ùng ùng không dứt, tiếp theo một cỗ thần uy hạo hạo đãng đãng bộc phát ra, mọi nơi quét ngang, rõ ràng là Thần Ma cường giả của Bắc Mạc Thi gia, phát hiện mới vừa rồi có người dùng pháp lực xâm lấn, lúc này mới tìm kiếm.
– Đi? Xem đạo pháp lực này từ đâu mà đến cho ta!
Cái thanh âm kia tiếp tục chấn vang, sau một lúc lâu, thanh âm hít một hơi lãnh khí truyền đến:
– Hình như là từ Đông Cực Đại Hoang truyền đến! Cừ thật, Đông Cực Đại Hoang cách nơi này không dưới trăm ức dặm, người nào có thể có tu vi mạnh mẻ như thế, cách xa nhau trăm ức dặm truyền pháp. Thủ đoạn bực này, so với ta cũng không kém chút nào…
Thánh tông phân đà, đám người Lan tỷ đã dọn xong tiệc rượu, trên núi là nữ yêu tinh, lúc này có mấy người hóa thành nguyên hình, Phượng Hoàng chấn động hai cánh, tự có Diệu Âm tiên nhạc truyền đến, Kim Thiềm cổ động quai hàm, cô cô bạn cổ, một vị Long Nữ ngâm nga, hai đầu Bạch Hạc nghển cổ huýt dài, tiếng nhạc trận trận, lại có mấy vị yêu nữ chỉ có nhảy múa, kỹ thuật nhảy xa hoa, làm cho người ta than thở không dứt.