May mắn, mắt nhìn, can đảm, thiếu một thứ cũng không được.
Đương nhiên, doanh nghiệp châu báu lớn như Star Jewelry, bình thường sẽ không chỉ mua một số đá thô đơn lẻ, mà là dùng giá toàn bộ mua một số lượng đá thô lớn.
Cái này thì không liên quan gì đến mắt nhìn rồi, có thể có đá thô thượng đẳng hay không, toàn bộ đều phải xem may mắn.
Dù sao bên trong một đống lớn đá thô có bao nhiêu đá thô tốt, là chuyện không ai có thể nói chính xác được.
Chuyện này có một lực hấp dẫn lớn với đàn ông.
Trên đường đi, Giang Nghĩa nghe Kỳ Chấn miêu tả, hứng thú đối với phường Nguyên Thạch không khỏi tăng lên.
Kỳ Chấn nói: “Hôm nay chúng ta chính là đi làm một người khách bình thường, xem xem đám hàng mới về có bao nhiêu hàng tốt. Đến lúc đó phải xem mắt nhìn và may mắn của mỗi người. Nếu như may mắn, nói không chừng tốn mấy chục triệu có thể mua được đá thô mấy trăm triệu thậm chí là mấy tỷ, vậy là phát tài rồi.
Nói đến đây, mấy nguòi cũng rất hưng phấn.
Bọn họ cũng không phải muốn kiếm tiền, mà là cảm thấy phương thức này thú vị, phương thức mang chút tính chất “đánh cược” này, là đàn ông thích nhất.
Trên xe, Viên Triệu Hào không có vẻ mặt gì, nhưng trong lòng mừng thầm.
Giang Nghĩa và Kỳ Chấn đều không biết, Viên Triệu Hào trong giới đá thô nổi danh là “hỏa nhãn kim tinh”, cơ bản sẽ không nhìn nhầm, luôn có thể dùng giá tiền tương đối rẻ mua được đá thô vô cùng quý.
Hôm nay Viên Triệu Hào chủ động mời bọn họ đến, là muốn khoe khoang năng lực này của mình.
Nếu như đủ may mắn, mua được đá thô vô cùng quý, như vậy, ông ta sẽ lộ được mặt tốt trước mặt Kỳ Chấn, lần nữa nhặt lại mặt mũi bị mất ở tiệc rượu..
Càng nghĩ trong lòng càng thấy đẹp, thậm chí thiếu chút nữa cười thành tiếng.
Không lâu sau, xe dừng lại.