tin chắc rất nhanh sẽ có tin tức thôi.Nói rồi tay trái y nắm chặt dùng sức đánh vào tay phải:
– Thiên thạch này có thể diệt sạch quân địch, vậy thì tốt
rồi.
Hàn Nghệ nghe được nhướn mày, bảo:
– Nhị công tử, bọn họ có hơn nửa số là bá tánh.
Dương Triển Phi sững sờ, nói:
– Nhưng ai bảo họ tạo phản, đây là do họ tự chuốc lấy,
oán được ai, ngươi nghĩ xem, trước khi bọn họ tiến công
Dương Châu, có nghĩ đến nơi ấy cũng có hơn nửa là bá
tánh.
Hàn Nghệ ngẩn ra, không nói thêm nữa, dù sao không phải người của cùng một thời đại, tư tưởng khó tránh sự
bất đồng.
Một lúc sau, một tên lính thăm dò chạy nhanh lên
tường thành:
– Bẩm Nhị công tử, thiên thạch quả thật rơi ngay doanh
đại quân địch.
– Cái gì?
Hàn Nghệ cả kinh, suýt nữa thì cắn đứt lưỡi mình, liệu
có quá huyền hoặc không, đến nay hắn vẫn cảm thấy như
mình đang nằm mơ.
Dương Triển Phi đại hỉ, hỏi:
– Vậy quân địch có bị thiên thạch tiêu diệt hoàn toàn
không?
– Vậy thì không, thiên thạch ấy không lớn lắm, chỉ tiêu
hủy vài liều trại của tiền quân địch, nhưng nay bọn quân địch đã loạn thành một bầy.
Dương Triển Phi vẻ hơi tiếc nuối, nói:
– Đáng tiếc bây giờ đang là đêm khuya, mà ta còn
chuyện chưa bố trí, nếu không bây giờ tiến công, nhất
định sẽ toàn thắng.
Ở cổ đại dạ chiến rất là nguy hiểm, không như trong
phim, lúc nào cũng có thể dạ chiến, thật ra thì ở cổ đại nó
rất hiếm, hơn nữa trước đó phải bày trận tinh mật, vì lúc tối ngay cả người còn nhìn không rõ, bừa bãi xông ra là
rất nguy hiểm.
Hàn Nghệ nói:
– Ta cũng không tán thành tiến công, nhị công tử nghĩ
đến thì Trần Thạc Chân nhất định cũng nghĩ đến, đêm
hôm khuya khoắt, nếu Trần Thạc Chân tương kế tựu kế
mai phục binh ở hai bên đường, chúng ta nhất định là có
đi không về.
Dương Triển Phi gật đầu thờ dài:
– Cơ hội tốt thế mà bỏ lỡ, quả thật không can tâm!
Hàn Nghệ chuyển mắt, cười bảo:
– Nhị công tử nói đúng, đây là ông trời giúp ta, chúng
ta không thể lãng phí mất cơ hội này.
Dương Triển Phi hân hỉ nói:
– Chẳng lẽ ngươi có biện pháp.
Hàn Nghệ nói:
– Nhị công tử hoàn toàn không cần phái người tiến
công, chỉ cần lặng lẽ phái người mai phục phụ cận doanh
địa địch, sau đó gõ trống chiến, chúng ta còn có thể tương
kế tựu kế, Trần Thạc Chân không phải nói ả là môn nhân của Thái Thượng Lão Quân sao, chúng ta bèn nói ả thật ra
chỉ là tọa kỵ gì đó của Thái Thượng Lão Quân, lén xuống
trần, tạo hóa yêu tinh, vọng tưởng nhiễu loạn nhân gian,
đã vi phạm thiên quy, vì thế trời phái thần phật truy bắt ả
về thiên đình. Vì thế, tín đồ của ả sẽ hoài nghi ả, như vậy, không những đả lùi chúng, mà còn hoàn toàn đánh sập
chúng.
Người không có học như hắn, cũng chỉ là ngồi xem
trong Tây Du Kí bên nhà người ta nói vậy.
Dương Triển Phi nghe xong ánh mắt trách gấp nói:
– Diệu! Diệu! Diệu! Kế này thật diệu! Ta đi an bài
ngay.
Thời gian gấp bách, y lập tức đi an bài.
Trần Thạc Chân này đúng là xui xẻo thật, ban ngày thì
bị không thành kế của Hàn Nghệ lừa đến dục tiên dục tử.
Tối nay lại chịu trận đại nạn, đúng thật xui xẻo, uống
nước cũng lạnh cũng bị dắt răng.
Ngay lúc phản quân loạn thành bầy, bên trên hai tòa
núi lớn bỗng vang lên tiếng trống chiến cấp bách.
Như vậy khiến phản quân sợ chết khiếp, bọn chúng
còn chưa thoát khỏi sự không kích của thiên thạch, nay lại
gặp quân Đường tiến công sang, nhất thời hoảng loạn,
phải biết rằng chúng đều là dân thường, không hề trải qua
huấn luyện, nếu như thắng ngay từ trận đầu, kia còn dễ
nói, nếu như gặp phải tai nạn, vậy thì khó khống chế.
Lại nghe không ít người cùng kêu to. Nói gì Trần Thạc
Chân chẳng qua là tọa kỵ của Thái Thượng Lão Ông, lén
lút xuống phàm, hóa thân yêu tinh, mưu đồ họa hại trần gian. Nay khiến ông trời tức giận, cố mệnh thần phật gián
trần thu thập yêu tinh.
Lần hô này là không xong rồi, vì bọn phản quân ban
ngày mới thấy thần phật lâm thế, mà ban đêm thiên thạch
liền rơi xuống, điều này khó khiến người khác tin tưởng.
Nếu Trần Thạc Chân ngươi đúng là tiên nữ, ông trời phải
giúp ngươi mới phải, thiên thạch này cũng phải đứng về
phía ngươi. Tại sao lại rơi ở phía chúng ta, có thể thấy
thần phật là thiệt, như vậy Trần Thạc Chân ngươi chính là…
Tuy không biết nội bộ phản quân như thế nào. Nhưng
đêm hôm ấy, trời còn chưa sáng thì bọn chúng đã rút lui
toàn bộ.
Trận chiến này quả thật không thể đánh tiếp.
Nguy cơ Dương Châu, lập tức được giải trừ.
Hàn Nghệ cũng không ngờ, đây quả thật là một cuộc
chiến kinh điển, chỉ sợ khó có thể phục chế được.
Bất kể thế nào, phản quân đi rồi, ngay cả một mũi tên
cũng không cần bắn ra, bọn chúng đã rút lui rồi. Trong
thành Dương Châu một mảnh vui mừng, hạnh phúc đến
quá nhanh, họ thật sự không chuẩn bị chút nào.
Trời đã sáng choang.
Hàn Nghệ kéo theo một thân mệt mỏi trở về nơi ở, chỉ
thấy ba người đang đứng bên trong, bao gồm Hùng Đệ,
Tiểu Dã, còn có Dương Phi Tuyết.
– Hàn Đại Ca về rồi.
Cùng với một tiếng kêu hét của Hùng Đệ.
Hùng Đệ và Tiểu Dã lập tức bay ra ngoài, mỗi người
kéo một tay của Hàn Nghệ, lôi hắn vào trong vườn.
Hàn Nghệ cười bảo:
– Sao hôm nay hai ngươi nhiệt tình thế, Dương cô
nương sớm thế!
Hử! Tình huống gì thế này?
Hàn Nghệ thấy ba người bọn họ không ngừng vây
quanh hắn, đánh giá từ mặt đến mông, trong lòng tò mò:
– Các ngươi làm gì thế?
Ba người không nói, vẫn chỉ vây quanh hắn mà xoay
vòng, nhất là Hùng Đệ, thậm chí còn khom người hai tay
chống gối, đem mặt hướng về phía đít hắn, ra sức nhìn
vào.
Hàn Nghệ vội quay người sang chỗ khác:
– Tiểu Mập, đệ học ai thế, đệ còn nhìn thì cẩn thận ta
đánh đệ đấy.
Hùng Đệ và tiểu Dã, Dương Phi Tuyết ba người trao đổi ánh mắt, ai nấy đều tràn đầy nghi hoặc.
Bọn người này sao thế nhỉ?
Hàn Nghệ bảo:
– Các người nhìn đủ chưa vậy?
Ba người vẫn im lặng.
Thần kinh! Hàn Nghệ cũng lười hỏi, hắn thật sự rất mệt, tiện tay lấy rượu để lại trên bàn đá từ hôm qua, rót
cho mình một ly, một hơi rót vào miệng.
– Thần tiên? Yêu quái?
Dương Phi Tuyết đột nhiên nói.
Phụt!
Hàn Nghệ nghe thấy lời kịch quen thuộc này, tức khắc phun hết một miệng rượu, vừa tức vừa cười bảo:
– Gì mà thần tiên yêu quái, ta còn là Chí… tiểu Tôn