– Được rồi, đi thôi!
Nhã Tịnh quay lưng rời đi, nhìn bóng lưng cô độc cùng nghe tiếng thở dài kia. A Hoa lắc đầu, rõ ràng vẫn nhớ. Vậy mà, lúc nào cũng làm như không có gì.
– Ta đã nghe những gì Lang quốc làm với con, với con dân bách tính muôn phương. Ta hiểu không nên phát động chiến tranh làm hại bách tính vô tội, nhưng những gì con trải qua khiến chúng ta suy nghĩ rất nhiều. Sắp tới yến tiệc kia, chúng ta không biết con có muốn lộ mặt thật hay không? Sau yến tiệc, chúng ta muốn tổ chức một cuộc duyệt binh để cho các nước thấy được uy quyền. Không vì nước Khánh nhỏ mà khinh, nên ta muốn mượn gió bẻ măng. Khiến Lang Minh Triết và nhiều nước khác nên e ngại!
Nhã Tịnh nghe xong, tay nâng trà bỗng chốc dừng lại.
– Con nghĩ không quá cần thiết, nhưng nếu mọi người muốn con vẫn sẽ lộ mặt. Bởi nếu che mặt suốt e sẽ không ổn, khiến các nước khác cảm thấy bản thân họ bị sỉ nhục. Nhưng con mong, ít nhất có thể đợi tới cuộc duyệt binh con mới lộ mặt chứ?
Mẫu thân và phụ thân nàng nhìn qua nhau gật đầu.
– Đương nhiên có thể.
Nhã Tịnh nghe xong câu trả lời, trong lòng thở phào nhẹ nhõm. Năm năm không gặp, Nhã Tịnh không biết khi gặp lại bản thân nên mở lời gì khi gặp lại. Càng không biết, Lang Minh Triết có nhận ra nàng hay không. Hay chỉ coi nàng là nữ nhân giống với vị Hoàng hậu hắn mới tìm lại được. Nhã Tịnh khẽ cười trong cay đắng. Rời xa hắn, là nàng chọn lựa thì có quyền gì mà trách hắn đây?
Lang Minh Triết nhìn lên bầu trời xanh đang dần ngả màu, khi đó nàng cũng rất thích nhìn ngắm bầu trời.
– Hoàng thượng, chúng ta sắp tới nơi rồi.
Đường phố nơi đây dù là ban đêm cũng thật tấp nập, hẳn nàng sẽ rất thích.
Lang Minh Triết kêu thị vệ bên cạnh đi mua vài chiếc bánh hoa quế cùng một chút thị khô. Đó là thứ nàng hay ăn, không biết rằng nàng có muốn thử đồ ăn nơi đây hay không…
Hôm sau, khi Nhã Tịnh tỉnh lại, A Hoa đã vội vã chạy từ bên ngoài vào báo.
– Công chúa, công chúa. Đoàn xe của Lang quốc đã tới rồi, họ đang nghỉ ở gần đây!
Nhã Tịnh vừa nghe xong liền tỉnh ngủ, nhưng vẫn vờ như không có chuyện gì mà lên tiếng.
– Ngươi phiền thật đấy, chuyện này thì có gì liên quan tới ta chứ?
– Hoàng thượng còn mang cả Hoàng hậu theo mình.
Nhã Tịnh trong lòng hỗn loạn đột nhiên trầm tĩnh tới lạ, không hiểu nàng lúc nãy trong lòng tại sao lại hỗn loạn.
– Ừ.
Nhẹ nói một câu, nàng cũng chẳng trông mong. Mấy năm theo hắn, cuối cùng ngay cả bản thân nàng hắn cũng nhận không ra. Nàng hi vọng điều gì cơ chứ? Hắn nhận ra nàng sao?
Nở một nụ cười, nhìn A Hoa bên giường nàng nói.
– Mai tổ chức yến tiệc rồi, nếu ra ngoài hãy cải trang một chút. Nếu bị phát hiện thì rất mệt đấy! Kêu Ý Hiên cũng cẩn thận một chút, thấy người của Lang quốc thì tránh xa một chút. Nếu không sẽ bị nghi ngờ.
Nhã Tịnh nói rồi xoay lưng giả vờ đi ngủ, A Hoa nhìn nàng như vậy cũng không nói gì. Lẳng lặng xoay lưng đóng cửa.
– Sao rồi?
Ý Hiên nhìn A Hoa bước ra sốt ruột bước tới hỏi thì chỉ nhận được cái lắc đầu từ nàng.
– Chủ tử căn dặn ta với ngươi xong liền đi ngủ rồi, Ý Hiên, ngươi nói xem nàng tại sao lại không đi nhìn thử chứ? Nàng đã đứng trên tường thành nhìn xuống dưới hơn một tuần nay rồi, kể từ khi sứ giả các nước lần lượt tới.
Ý Hiên nghe vậy chỉ có thể lẳng lặng nhìn vào phòng nàng, hắn rất tự tin vào tài dịch dung của mình cho tới khi gặp nàng. Ngày đó tới nay, hắn giả vờ dịch dung thành Lang Minh Triết không biết bao lần mà vẫn bị nàng phát hiện. Nhưng giờ Lang Minh Triết ngay cả một thế thân cũng không phát hiện ra…
– Được rồi, chúng ta không làm phiền Công chúa nghỉ ngơi nữa…