Không người nào biết được thật ra nàng cũng đã có lúc thật sự động tâm, nhưng hiện tại yêu hận đều lưu tại quá khứ đi. Hắn có biết hay không, cũng có ý nghĩa gì đâu.
“Đạm Đài Tẫn” Tô Tô thấp giọng nói, “Ngươi không cần nói xin lỗi, ta chỉ là… giống như ngươi, vì muốn sống sót mà làm hết tất cả mọi chuyện”
Ngươi không cần thống khổ, cũng không cần khiếp đảm. Diệt hồn châu là nhiệm vụ, cùng ngươi ở chung là nhiệm vụ, thậm trí trở lại năm trăm năm trước, bất quá cũng chỉ là nhiệm vụ gánh vác chúng sinh.
Không thể giết chết hắn chính là năng lực không đủ, rơi vào kết cục như vậy, là do lòng nàng không đủ độc ác, rơi vào hoàn cảnh như vậy là gieo gió gặp bão.
Nàng bởi vì trong lòng muốn bảo hộ hắn, lại bởi vì nhiệm vụ không thể không tổn thương hắn. Mà Đạm Đài Tẫn… cũng bởi vì Diệp Băng Thường mà bỏ rơi nàng.
Tô Tô đẩy hắn ra, đem dạ minh châu bỏ vào trong tay hắn, không tiếp tục nhìn hắn sắc mặt tái nhợt, chậm rãi đi ra ngoài.
Ánh mặt trời chiếu vào nàng trong thấy bên ngoài hang động cảnh vật sinh động. Nàng vào hàng động vậy mà đã hết một đêm, nhân gian hiện dang là mùa hè, trời cũng đã sáng.
Diêu Quang cùng Tàng Hải lo lắng nhìn xem nàng.
Linh đài Vô tình đạo im ắng lưu chuyển, con ngươi màu vàng thần quang xuất hiện một cái chớp mắt. Vô tình thần đạo vậy mà ngay lúc này đột phá.
Tô Tô nhìn xem ngón tay của nàng, thì ra là… Không phá thì không xây được sao?
Chỉ có tự bản thân nàng nhìn thẳng đối mặt với tình cảm của chính mình, thì Vô tình đạo mới thật sự tiến thêm một bước.
Những khổ sở kia, ngược lại đã biến mất hết tất cả, linh đài đặt một mảnh Thanh Minh.
Tô Tô giơ tay lên. Cười lộ ra trong lòng bàn tay Linh Đang: “Ta lấy được”
Diêu Quang nhìn nàng cười nụ cười tươi đẹp, nhẹ nhàng thở ra: “Sư muội, muội không có việc gì là tốt rồi.”
Nàng cùng Tàng Hải ở bên ngoài, lòng nóng như lửa đốt, nhưng sợ nếu như tuỳ tiện đi vào, cứ người lại tìm người cuối cùng lại xoay vòng vĩnh viễn không có hồi kết.
Đứa trẻ đi tới, muốn cướp Linh Đang trên tay Tô Tô.
Tô Tô thu tay lại: “Nào có dễ dàng như vậy, lệnh bài ma vực mang ra đây.”
Trương tiểu công tử mói: “Hắn cũng tiến vào, các ngươi không có tuân thủ”
Hắn khuôn mặt nhỏ đờ đẫn chỉ vào Đạm Đài Tẫn.
Tô Tô nói: “Dạng này a, lúc đầu ta còn cảm ứng được tia tàn hồn trên Linh Đang, còn cảm thấy đáng tiếc, bây giờ xem ra, là ngươi không muốn, vậy bóp nát tia tàn hồn này cũng không sao”
Nó luôn một mực tỉnh táo lại thay đổi sắc mặt: “Không được”
Tô Tô quăng Linh Đan lên, một trảo, đem tia tàn hồn yếu ớt nắm vào lòng bàn tay.
Người có ba hồn bảy vía, động vật rõ ràng là hồn phách yếu kém hơn nhiều. Con mèo này càng đáng thương, hồn phách của nó cơ hồ đã tản, chỉ để lại ngần ấy tia tàn hồn màu trắng.
Tô Tô cũng không nhìn thằng bé, lòng bàn tay dùng lực, tựa hồ là muốn bóp bát tia tàn hồn này.
Trương tiểu công tử đột nhiên nói: “Ta đổi”
Nói xong câu đó, hắn vội vàng lấy tử trong ngực ra một viên lưu ly trong suốt, màu trắng trong con ngươi không thấy đâu nữa hoàn toàn biến thành màu đen, nhìn chằm chằm vào hạt lưu ly trong lòng bàn tay.
Hạt châu trong nháy mắt chậm rãi biến thành một khối lệnh bài có hình đầu rồng..
Một lát sau, nó nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra, hắn đã trở lại bộ dáng bình thường.
“Đây là lệnh bài mà các ngươi muốn, mèo của ta trả lại cho ta”
Tàng Hải nói: “Đây không phải là hạt châu biến thành sao, thật sự là lệnh bài ma vực”
Trương tiểu công tử không để ý đến hắn, đôi mắt nhìn chằm chằm Tô Tô.
Tô Tô ngược lại cũng không sợ nó lừa gạt mình, nếu như hắn dám thực sự lừa họ, bóp náp hồn phách của con mèo này dễ như trở bàn tay.
Trương tiểu công tử nhìn qua quỷ dị, nhưng cũng không có ngu ngốc.
Tô Tô tiếp nhận lệnh bài trong tay hắn, xúc tua lệnh bài mát lạnh, phía trên mang theo ma khí.
Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, thực sự khó mà tin được, trong nháy mắt từ một viên lưu ly lại biến thành một cái lệnh bài.
Huyễn Nhan châu không hổ là ma khí đáng sợ, lại ở trong thân thể của phàm nhân, cũng có được lực lượng cường đại, khó trách khỏi lúc trước bọn người Tô Tô quan sát đều không thấy có chỗ nào không đúng, hắn vốn chính là phàm nhân, bất quá thì nuốt một viên ma châu cường đại mà thôi.
Diêu Quang ở bên ngoài cũng không có nhàn rỗi, xích lại gần bên tay Tô Tô nói: “Nửa năm trước, yêu ba đầu đã bày trận ở trấn Ninh Hạc, muốn ăn Trương tiểu công tử, mèo hắn đi trộm Huyền Nhan châu, để cho Trương tiểu công tử ăn, yêu ba đầu muốn giết nó, nó trốn vào trong hang, rốt cuộc thì không có trở ra.”
Thì ra là như vậy, yêu ba đầu tâm tư nhạy bén, pháp lực lại yếu kém, trận Thôn phệ kia, cơ hồ hao hết linh lực của hắn.
Trời xui đất khiến bị một thằng bé phàm nhân nuốt mất bảo vật, yêu ba đầu nghĩ chắc tức nôn ra máu.
Bởi vậy Trương tiểu công tử mỗi lần nói, hắn muốn mèo của hắn còn tưởng rằng thằng bé đang khích bác châm chọc chính mình.
Trương tiểu công tử siết chặt Linh Đang.
Tàng Hải nhìn thấy lệnh bài cuối cùng đã cầm tới tay, nhẹ nhàng thở ra. Hắn liền nhớ đến một chuyện lúc trước, hỏi Trương tiểu công tử: “Ngươi vì cái gì giết người?”
Thằng bé không để ý đến hắn, vẫn như cũ chìm đắm vào thể giới của mình.
Tàng Hải thở dài, cùng đứa trẻ kì lạ nói chuyện thật là phiền phức.
Tô Tô quay đầu nhìn Đạm Đài Tẫn một chút, từ trong sơn động đi ra, hắn từ đầu đến cuối trầm mặt, mím môi nhìn dưới đất.
Có lẽ Đạm Đài Tẫn biết rõ lý do. Nhưng những việc này cũng không nằm trong phạm vi của bọn họ quản, Trương tiểu công tử giết người, chuyện này có quan phủ lo.
“Ta cùng Diêu Quang sư tỷ quyết định đi vào Ma Vực hai người thì sao?” Tô Tô hỏi.
Tàng Hải vội vàng nói: “Chúng ta cùng nhau đi! Sư tôn có khả năng cũng đang ở Ma Vực”
Dù sao thì toàn bộ tiên giới cũng không có liên lạc được người, thần đăng của Triệu Du vẫn chưa tắt, nơi có khả năng nhất đó là Ma vực.
Bây giờ chỉ còn một vấn đề, Ma châu trong cơ thể của Trương tiểu công tử làm sao bây giờ?
Đến cả yêu ba đầu cũng không có cách nào, bọn họ dĩ nhiên cũng như vậy.
Diêu Quang nói: “Đi ma vực trước”
Nàng sợ nếu trì hoãn tiếp Công Dã Tịch Vô lành ít dữ nhiều.
Đám người gật đầu, quyết định rời khỏi trấn Ninh Hạc. Đêm đó Trương tiểu công tử ngủ say đột nhiên mở mắt ra.
Con ngươi đen nhánh nhìn thiếu niên áo trắng ngồi ngoài cửa sổ tất nhiên là Đạm Đài Tẫn.
Trương tiểu công tử cầm Linh Đang ngồi xuống: “Ngươi muốn giết ta”
Hắn bình tĩnh hỏi.
Đạm Đài Tẫn nắm cổ hắn: “Đúng”
Ngươi đáng chết.
Trương tiểu công tử cười quỷ dị.
“Đừng giết ta, ta biết ngươi muốn cái gì”
Người nuốt Huyễn Nhan châu, có thể huyễn hoá tất cả tính cách, mà chủ nhân yêu cầu, mà Trương tiểu công có thể khám phá được nỗi sợ hãi trong lòng Tô Tô, làm sao có thể không thấy rõ được điều mong muốn của Đạm Đài Tẫn.
Trương công tử liền xuất ra hạt châu.
“Ngươi sợ có một ngày, nàng yêu người khác, triệt để vứt bỏ ngươi bên trong vũng lầy”.
Thanh âm nó quỷ dị mà nhẹ nhàng “Đổ lực lượng vào lưu ly châu, ngươi có thể giết chết người nàng thích, biến thành bộ dáng người kia, ai cũng không phân biệt được”
Thế nào, giao dịch này thế nào?