Nơi này cách Đại Thanh Sơn không xa, Mạnh Hạo bay ra không lâu thì lập tức thấy dưới đất có một bóng người đang bỏ chạy ở trước mặt, mà phía sau người này là một tên đại hán mặt dữ tợn đuổi theo.
Người đang bỏ chạy phía trước mặt mày tái nhợt, nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ tàn khốc, người không cao, toàn thân gầy gò, chừng mười ba, mười bốn tuổi, nhưng tu vi lại đạt tới Ngưng Khí tầng năm.
Mà kẻ truy kích phía sau là một tu sĩ Ngưng Khí tầng sáu, người này vận trường bào màu thủy lam, rách tơi tả trông khá chật vật, vẻ mặt đầy sát cơ và tức giận.
– Xem ngươi trốn đằng nào, Đổng Hổ, nếu ngươi giao hạt châu kia ra, nể là cùng Phương Dạ Tông, hôm nay ta còn cho ngươi con đường sống, nếu không ngươi nhất định phải chết! Đại hán nói vậy, và vung tay phải lên. Lập tức hàn quang lóng lánh xuất hiện, thế mà lại hóa thành một thanh Viên Nguyệt loan đao, xoay tròn đánh thẳng tới vị thiếu niên đằng trước.
Thiếu niên này đúng là Tiểu Hổ, một trong mấy người của nhóm Mạnh Hạo đã được Hứa sư tỷ dẫn vào Kháo Sơn Tông.
Lúc trước tông môn giải tán, gã bị cuốn đi đâu không rõ tung tích, không rõ là đi nơi nào. Lúc này Mạnh Hạo ở trên bầu trời đảo mắt qua liền thấy được Tiểu Hổ.
Ở phía trước Tiểu Hổ bỏ chạy với sắc mặt trắng bệch, nhưng giữa hai hàng lông mày lại đầy nghiêm nghị, sát khí lóe lên. Gã nâng tay phải lên, lập tức mấy đạo hàn quang bay ra từ trong ống tay áo, hàn quang kia là mũi tên sắc bén có lóe lên u quang, hiển nhiên có bôi kịch độc, bắn thẳng tới đại hán.
Đại hán này cười lạnh, vung tay áo lên, lập tức gió thổi tới đánh văng mấy mũi tên kia đi. Y lại bấm tay phải niệm thần chú rồi chỉ ra, loan đao lập tức lao thẳng tới Tiểu Hổ. Mắt thấy nó sắp tới gần, Tiểu Hổ mắt đỏ ngầu, vội vã xoay người, lúc vung tay lên thì trong tay gã có một hạt châu màu xanh lam. Hạt châu này hơi đục, trong có nhiều tầng mây lượn lờ, lúc gã nâng nó lên thì có đám mây bay ra từ bên trong, hóa thành một bóng dáng mơ hồ với tốc độ nhanh như tia chớp lao thẳng tới loan đao.
Khoảnh khắc đụng vào nhau vang lên tiếng nổ ầm ầm, loan đao kia trực tiếp tan vỡ, bóng dáng kia cũng tiêu tan theo.
Đại hán phun ra một ngụm máu tươi, vẻ tham lam trong mắt lại càng nhiều hơn, tiếp tục đuổi theo.
Tiểu Hổ mặt tái nhợt, hiển nhiên một kích này với gã là cực kỳ khó khăn, lúc này bước chân lảo đảo, vừa chạy được vài bước thì té ngã xuống đất.
– Ngươi trốn không thoát! Đại hán nhe răng cười dữ tợn, dùng tốc độ cực nhanh xông tới. Tiểu Hổ mặt càng trắng bệch, ánh mắt đầy tuyệt vọng. Lúc này ở đằng xa, Mạnh Hạo thở dài một tiếng, đầy thâm ý nhìn Tiểu Hổ đang quay lưng về phía hắn, hắn nhìn ra tâm tư của đối phương, nhưng vẫn giơ tay lên chỉ ra phía trước.
Ngón tay này lập tức khiến cuồng phong trong núi rừng gào thét, uy áp của Ngưng Khí tầng chín phút chốc phủ xuống, trực tiếp ép lên người đại hán kia. Đại hán kia rùng mình, vội ngẩng đầu lên nhìn thì thấy từ đằng xa, Mạnh Hạo đang tiến đến, lập tức hoảng sợ.
Gần như ngay khi y ngẩng đầu, Tiểu Hổ vốn ngã lăn úp sấp dưới đất mắt chợt lóe hàn quang, đột ngột vung tay phải lên, trong tay gã là một chiếc dao găm có bôi độc dược, cực kỳ sắc bén. Mà tốc độ của Tiểu Hổ lại cực nhanh, trực tiếp nhảy lên, hàn quang trên chiếc dao găm trong tay phải lóe lên, ngay lúc đại hán kia bị Mạnh Hạo làm cho kinh sợ, dao găm trực tiếp xẹt qua cổ y.
Tiếng kêu thảm thiết không cách nào vang lên, máu tươi trực tiếp trào ra, bắn hết lên người Tiểu Hổ. Lúc này Tiểu Hổ làm gì còn vẻ suy yếu, tuy có mỏi mệt nhưng hiển nhiên tất cả những biểu hiện lúc trước đều là giả. Gã đúng là chờ đại hán này tiến lên, lúc mất đi cảnh giác liền cho một chiêu.
Đại hán ngã lăn quay xuống đất, ôm cổ co giật vài cái, nhưng máu chảy quá nhiều, dần dần y trợn to mắt, khí tuyệt bỏ mình.
Tiểu Hổ lập tức bước lên trước, lúc xoay người ngẩng đầu lên nhìn thấy rõ người tới là Mạnh Hạo thì gã mới ngừng chân lại, nhưng vẫn giữ nguyên tư thế có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào. Chẳng qua là khi gã cảm nhận được tu vi của Mạnh Hạo thì thân thể run lên bần bật.
Mạnh Hạo không nói gì, cất bước đi tới cạnh thi thể, nhìn thi thể, rồi lại nhìn Tiểu Hổ rõ ràng lúc này đang rất khẩn trương, hắn im lặng.
Tiểu Hổ cũng không nói, chỉ nhìn Mạnh Hạo với ánh mắt đầy phức tạp.
– Vì viên hạt châu này mà ngươi giết Vương Hữu Tài.
Hồi lâu, Mạnh Hạo thong thả nói, trong ánh mắt hiện lên chút toan tính lừa gạt mà người ngoài không chút phát hiện.
Tiểu Hổ im lặng không nói gì, người thấp bé với làn da hơi đen, thân hình gày gò, bộ quần áo rách rưới trông thật nhếch nhác khiến gã hệt như một tên khất cái, chỉ là vẻ lạnh lùng lúc giết người ban nãy đối lập với lúc này khiến cho gã thật nổi bật.
Mạnh Hạo nhìn Tiểu Hổ, sau một lúc lâu lắc đầu, lại nhìn Tiểu Hổ một cái, thở dài một hơi rồi xoay người định bước đi khỏi nơi này.
Nhưng ngay lúc Mạnh Hạo định bỏ đi, Tiểu Hổ do dự một chút rồi đột nhiên nói với giọng nói có phần khàn khàn, nhưng lại đầy lo lắng.
– Mạnh Mạnh sư huynh định đi Đại Thanh Sơn cứu người ư?
– Là sao? Mạnh Hạo ngừng chân, quay người lại nhìn Tiểu Hổ, trầm giọng hỏi.