– Cái gì mà làm khách? Cái gì mà hai tháng nữa sẽ quay về? Lại còn xin đừng mong nhớ nữa chứ?
Độc Cô Tung Hoành tức giận đến xì khói lỗ tai:
– Vô Địch, ngươi lập tức tới Quân gia, đem bảy tên tiểu tử không ra hồn về đây! Lão tử phải từ từ lột da chúng mới hả giận!
Độc Cô Vô Địch vui mừng như vừa thoát chết, bước gấp ra ngoài như chạy trốn. Vừa bước ra thì nghe trong phòng vang lên tiếng rống giận dữ, hắn vội vàng leo lên ngựa, thúc cho chạy thật nhanh.
Lần này, Độc Cô Vô Địch đại tướng quân mang theo một trăm tên thân vệ đi tới Quân gia, dùng chính quy lễ nghĩa mà tới, đó là gửi thiếp báo trước. Bảy đứa con của hắn có thể không kiêng nể xông vào nhà Quân gia, cũng có thể xem như thiếu niên hồ đồ không biết chuyện, chỉ cần giải thích vài câu là được. Tuy nhiên, Độc Cô Vô Địch lần này đích thân tới nên hắn cũng không dám liều lĩnh mà xông vào, dù hắn có hơi lưu manh, nhưng hắn vẫn đường đường là một trong những tướng quân nổi tiếng không ai không biết của Thiên Hương đế quốc.
Thân vệ đi theo Độc Cô Vô Địch xuống ngựa đem danh thiếp đưa tới, báo danh xin cầu kiến Quân Chiến Thiên Quân lão gia tử, người gác cổng thu lấy danh thiếp rồi có chút khách khí đáp lời:
– Lão đại nhân không có trong phủ, người vừa mới xuất môn ra ngoài.
Độc Cô Vô Địch nhất thời có chút thẹn quá giận ” Rõ ràng mới cùng với lão gia tử nhà ta bạt kiếm giương cung, sau đó vội vàng trở về, ta về nhà liền tới đây, chẳng cách bao nhiêu thời gian, tên này lại nói vừa mới xuất môn là ý gì? Nếu không phải các ngươi chế trụ nhi tử của ta, chiếm hết thương phong, cá ngươi cũng không thoải mái như bây giờ? Còn bày đặt ở đó giả điên?”
Đương nhiên, đó cũng chỉ là sự suy đoán mà thôi, “Người phải đứng dưới diên, không thể không cuối đầu” mà, sau đó hắn xin cầu kiến Quân Vô Ý Quân tam gia: “Con của lão đi đứng không tiện, cũng nói không có nhà luôn chứ?”
Người gác cổng còn chưa vào báo tin, đã nghe tiếng cười sang sảng:
– Thì ra la Độc Cô huynh đại giá quang lâm, Vô Ý vô cùng vui mừng, đã lâu không nhìn thấy huynh, còn phải thông báo cái gì chứ, ta nghiêm chỉnh xếp hàng chào đón huynh còn không kịp.
Độc Cô Vô Địch nhìn lại thì thấy Quân Vô Ý mặc một thân thanh bào ngồi trên xe lăn từ trong nội viện từ từ tiến tới, vẻ mặt bình tĩnh mỉm cười với hắn.
Quân Vô Ý trước mặt, so với lúc trước không có gì khác cả, nhưng với kinh nghiệm được hun đúc từ sa trường đẫm máu của Độc Cô Vô Địch, hắn cảm thấy có điều gì đó không bình thường.
Trầm tĩnh! Đúng vậy, quá trầm tĩnh, đến nỗi làm cho người khác cảm thấy lạnh lẽo và sợ hãi!
Thêm vào đó, dưới ánh mắt tĩnh lặng của Quân Vô Ý, Độc Cô Vô Địch cảm giác được có một cỗ hào khí xung thiên! Giống như một thanh thần binh lợi khí, sau bao năm ẩn nhẫn đã được rút ra khỏi vỏ, phong mang tái hiện, như rồng gầm hổ thét, như uy lăng thiên hạ, tái chiến phong vân! (uy phong khắp thiên hạ, mưa gió khắp nơi)
Lúc này, Độc Cô Vô Địch đột nhiên có một loại cảm giác người đứng trước mặt mình không phải là một Quân Vô Ý, người mười năm qua tàn phế; mà chính là Bạch Y tướng quân năm xưa! Chính là người tiếu ngạo thiên hạ, chỉ huy muôn vàn gót sắt đạp bằng Huyền Huyền đại lục: Quân Vô Hối! Phụ thân của Quân Mạc Tà, người đã từng bách chiến bách thắng, thủ đoạn mạnh mẽ, cứng rắn, thống suất ba quân bất bại quân thần!
Trong giây phút đó, trong lòng Độc Cô Vô Địch đột nhiên dâng lên một sự tôn kính không thể giải thích.
Quân Vô Hối, người mà Độc Cô Vô Địch suốt đời tôn kính, ngưỡng mộ, cũng là mục tiêu lớn nhất cho Độc Cô Vô Địch phấn đấu cả kiếp này. Đã từng là thuộc hạ của Quân Vô Hối khi xưa, nhiều khi, nửa đêm nằm mộng, hắn còn nghe rõ mồn một tiếng vó ngưa lộp cộp vang lên trong gió của năm tháng xưa theo về.
– Vô Địch, chờ ta chiến thắng trở về, ta và đệ huynh đệ hai người chúng ta sẽ liên thủ, đem Vũ Đường đế quốc dày xéo dưới vó ngựa của hai ta nhé ha ha ha…
Đây chính là những lời mà Quân Vô Hối trước khi xuất chinh, ngồi trên lưng ngựa vỗ vai Độc Cô Vô Địch, khí thế ngạo thiên mà nói.
Nhưng cuối cùng, Vô Hối và Vô Địch, hai vị huynh đệ này cả đời còn lại đều không có lấy một cơ hội cùng nhau xong pha sa trường nữa. Đây cũng là điều tiếc nuối lớn nhất của Độc Cô Vô Địch, khiến hắn mỗi lần uống say không lúc nào là không nhắc lại.
– Tuân mệnh, thưa…
Độc Cô Vô Địch kích động bước tới hai bước, miệng đã muốn thốt ra hai chữ “đại ca” mà khi xưa hay gọi Quân Vô Hối, nhưng hắn cũng kềm được, tỉnh táo nhìn rõ, cuối cùng nhận ra người đang ngồi trên xe lăn là Quân Vô Ý, người đã tàn phế mười năm nay.
Vào lúc này, Độc Cô Vô Địch đột nhiên ngẩn ngơ, đôi mắt lại có chút ươn ướt.
– Độc Cô huynh?
Quân Vô Ý nhàn nhạt nhìn Độc Cô Vô Địch, lão chiến hữu, mà cũng là lão huynh đệ đã từng sóng vai chiến đấu cùng mình, ánh mắt không có chút cảm tình mà lại lạnh lùng như băng.
Năm đó, Quân gia song hùng chết trận, Quân gia tuy rằng vẫn là một đại gia tộc của Thiên Hương thành, nhưng không thể nào so với trước đây. Lúc đó, Độc Cô thế gia mới bắt đầu xuất hiện, lợi dụng sự đi xuống của Quân gia mà chiếm đoạt một nửa binh quyền. Tuy nói tất cả việc này là do thủ đoạn của hoàng đế bệ hạ an bài, muốn cân bằng thế lực của các bên, nhưng trong lòng Quân Vô Ý vẫn cảm thấy ủy khuất cho gia tộc.
Vì Quân gia, vì phụ thân, càng vì hai vị đại ca quá cố mà thấy ủy khuất!
Quân Vô Ý thậm chí còn cảm thấy Độc Cô Vô Địch không xứng đáng với sự tận tâm đề bạt mà Quân Vô Hối dành cho hắn năm xưa! Bị tàn phế nhiều năm, trong lòng Quân Vô Ý đã hình thành nên một ngọn núi ủy khuất to lớn. Vì vậy, dù gặp lại lão chiến hữu, lão bằng hữu Độc Cô Vô Địch, Quân Vô Ý cũng không lấy gì làm vui sướng.
Toàn bộ người trong kinh thành này, ngoại trừ mấy lão gia tử của các đại gia tộc ra, không ai là không sợ Độc Cô Vô Địch đại tướng quân! Nhưng Quân Vô Ý thì không! Chẳng những không hề e sợ, ngược lại, mỗi khi gặp mặt nhau, Quân Vô Ý đều tìm cách chế nhạo nói móc. Những lần ấy, Độc Cô Vô Địch chỉ ngậm bồ hòn làm ngọt, không cách nào chống đỡ.
– Tam đệ, ngu huynh vấn an đệ, gần đây thân thể vẫn tốt cả chứ hahaha…
Tại Thiên Hương thành, Độc Cô Vô Địch ngoại trừ một vài người không thể trêu vào, chỉ có vài người là hắn thật sự kiêng kỵ, mà Quân Vô Ý trước mặt không nghi ngờ gì chính là người hắn kiêng kỵ nhất trong số đó. Nếu không phải vì chuyện ngày hôm nay xảy ra quá đột ngột, chỉ có chính bản thân hắn tự mình đứng ra giải quyết mới êm xuôi, thì hắn không bao giờ nguyện ý đối mặt với người bằng hữu xưa này.
Độc Cô đại tướng quân cố điều chỉnh nét mặt rồi cười cười nói:
-Nghe nói bảy con thỏ con nhà của huynh không hiểu chuyện, dám làm càn tới quý phủ sinh sự, lại được quý phủ ưu ái lưu lại làm khách, lần này ngu huynh tới đây để xách cổ bọn chúng về, nghiêm khắc dạy dỗ! Nhất định sẽ tra hỏi rõ ràng bọn chúng dựa hơi vào uy phong của ai mà dám lớn mật, tiến tới Quân gia làm loạn.
Cho dù với tính cách trầm ổn của Quân tam gia cũng không nhịn được cười giễu: ” Không biết dựa hơi uy phong của ai? Ngươi nói ra như vậy mà không thấy mắc cỡ sao?”
– Vậy sao? Có chuyện này thật sao? Sao tiểu đệ không hề hay biết?
Quân Vô Ý cười nhạt quay đầu hỏi gia nhân:
– Bảy vị thiếu gia Độc Cô gia có ghé đây sao?
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 2: Thiên Hương phong vân.