Trong lòng mọi người đều rõ, vừa nãy xảy ra chuyện gì, hoàng đế tin tưởng Từ chủ bao nhiêu, cũng hiểu rõ ràng.
Từ chủ nói: “Tiểu Từ có phải có liên quan đến chuyện Vinh Hoa công chúa mất tích hay không, tìm được Vinh Hoa công chúa, tất cả sẽ rõ ràng chân tướng.”
Hoàng đế hừ lạnh: “Thẩm Từ mạo phạm thánh thượng, theo ý của Từ chủ, cứ bỏ qua như vậy?”
Hắn thân là hoàng đế, cũng có tôn nghiêm của hoàng đế, bị một con nhóc trêu đùa như thế há có thể nuốt xuống cơn giận này.
“Việc này sau khi tìm được Vinh Hoa công chúa, hoàng thượng hãy truy cứu.”
Từ chủ phân tích đâu vào đấy: “Ta tin rằng, tiểu Từ đã bị bệ hạ hàm oan, mới tức giận làm nên chuyện đó, nói cho cùng tiểu Từ và Vinh Hoa công chúa đều giống nhau cũng chỉ là một đứa trẻ, xin bệ hạ thông cảm.”
“Nàng là nhà tiên tri, thân mang trọng trách, áp lực cũng không nhỏ. Sau này, cũng dốc sức vì hoàng thất, tính tình trẻ con, nếu ảnh hưởng đến chuyện sau này sợ rằng bệ hạ có hối hận cũng không kịp. Về phần ám vệ, Thần Thiên Từ sẽ xử phạt, ý bệ hạ thế nào?”
Từ chủ nhìn như cùng hoàng đế thương lượng, nhưng mà giọng điệu cứng rắn, cho thấy chuyện ngày hôm nay, nếu hoàng đế muốn truy cứu vậy Thần Thiên Từ sẽ không để yên.
Thậm chí, dùng tiên đoán uy hiếp ngươi muốn truy cứu, tốt thôi, sau này tiên đoán xảy ra vấn đề, dẫn đến vương triều Võ Thương xảy ra vấn đề, xem ai tổn thất lớn hơn.
Hoàng đế nghẹn họng.
Hiện tại, Thần Thiên Từ đều muốn leo lên đầu hắn, nhưng hắn lại không có biện pháp nào.
Nhưng mà tiên đoán đúng là kỹ năng tốt, cho dù là thiên tai điềm xấu gì đó, cũng có thể dựa vào tiên đoán mà nhắc nhở phòng tránh giải quyết.
Dù cho không thể giải quyết triệt để, cũng có thể giảm thương tổn đến tối đa.
Đây là vũ khí giúp vương triều Võ Thương có thể đi đến ngày hôm nay, mất đi vũ khí này, mọi việc của vương triều Võ Thương còn có thể thuận lợi sao?
Hoàng đế không biết.
“Chuyện Vinh Hoa công chúa mất tích, giao cho Thần Thiên Từ các ngươi đi thăm dò, trong vòng ba ngày phải đem Vinh Hoa công chúa trở về, Vinh Hoa công chúa có bất kỳ sơ xuất gì, ta sẽ hỏi tội các ngươi.”
Từ chủ biết đây là nhượng bộ lớn nhất của hoàng đế.
“Tuân mệnh.”
Từ chủ kéo Minh Thù rời Ngự Thư phòng, tránh khỏi phạm vi của Ngự Thư Phòng, Từ chủ mới buông nàng ra:
“Tiểu Từ, gần đây ngươi đang làm cái gì? Càng ngày càng không giống ngươi.”
Dám náo loạn Ngự Thư phòng, còn đánh người.
Lúc ông nghe tin tức này, thiếu chút nữa nghẹt thở đến chết. Từ ngoài cung trở về, tiểu Từ liền trở nên kỳ lạ, cả ngày như ăn không đủ no, miệng nhai không ngừng, qua vài ngày quan hệ của hoàng đế và Thần Thiên Từ lại chuyển biến xấu.
“Bọn họ ra tay trước.”
“Rốt cuộc hắn vẫn là hoàng đế, là thiên tử vương triều Võ Thương. Hắn là quân, chúng ta là thần, đây là quy tắc.”
“Từ chủ…”
“Ngươi đừng giải thích, ta mặc kệ bây giờ ngươi nghĩ như thế nào, sau khi trở về tự kiểm điểm cho ta. Thần Thiên Từ có thể chống lưng cho ngươi, nhưng không thể để cho ngươi gây chuyện rắc rối.”
Chuyện ngày hôm nay, nếu không phải có chuyện Vinh Hoa công chúa mất tích từ trước, có giải quyết xong việc hay ông không cũng không biết.
Minh Thù chớp chớp đôi mắt to long lanh: “Không phải, chúng ta có thể về ăn cơm trước được không?”
Vừa nãy chưa ăn no, thật là đói.
Từ chủ: “…”
…
Thực ra việc này cũng không cần điều tra gì cả, Từ chủ vẫn cho người theo dõi kẻ bắt cóc Vinh Hoa, phát hiện người liên hệ với hắn chính là người lần trước ám sát Minh Thù.
Nhưng không để cho hoàng đế tiếp tục sinh ra nghi ngờ, Từ chủ không lập tức đi cứu người, mà làm bộ giả vờ tìm người.
Từ chủ vốn định chờ đến kỳ hạn cuối cùng, mới mang Vinh Hoa công chúa về, nhưng có chuyện xảy ra làm Từ chủ trở tay không kịp.
Bọn cướp đưa tin đến, yêu cầu lấy bức tranh “Tứ Hải Thăng Bình” trao đổi với Vinh Hoa công chúa, hai canh giờ sau đem bức tranh đến bến phà Võ Nam, quá hạn liền trả thi thể Vinh Hoa công chúa về.
Đương nhiên, tin tức này người thường không biết, Minh Thù biết từ bên phía của Từ chủ.
Từ chủ dẫn người đánh úp địa bàn của bọn họ, phát hiện nơi đó chỉ là một cái bẫy, Vinh Hoa công chúa và bọn cướp không biết ở nơi nào.
Có thể lừa Thần Thiên Từ, năng lực đối phương cũng không tệ.
“Thật kỳ lạ, tại sao bọn cướp lại muốn bức tranh của Mạc Bạch Thăng?”
Tri Kỳ vô cùng khó hiểu: “Tuy rằng Mạc Bạch Thăng đáng tiền, có giá trị nhưng cũng không đến mức… Bắt cóc người để đổi lấy?”
“Mục đích của bọn họ vốn là bức tranh, chỉ e là luôn tiện hãm hại ta mà thôi.”
Có thể khiêu khích thì làm, không thì cũng không sao.
Thế mà tùy tiện đối đãi với trẫm như vậy!
Minh Thù bước đến xem bức “Tứ Hải Thăng Bình”, bức tranh này có điều gì đặc biệt?
“Lấy nó xuống.”
Tri Kỳ không dám chậm trễ, nhanh chóng lấy bức tranh xuống bàn.
Minh Thù vừa ăn đồ ăn vặt, vừa nhìn bức tranh, cứ như một đại sư vậy.
“Tiểu thư, người nhìn ra được gì sao?”
“Không có.”
Tri Kỳ: “…”
Thế mà nhìn chăm chú vậy làm gì?