Chu Hằng mắng to, đánh ra một đấm.
– Di, tiểu tử thúi, không ngờ nắm giữ thế!
Bóng đen kia dĩ nhiên chính là con lừa đen đê tiện đến tận trong xương, nó kinh hô một tiếng, chợt đứng thẳng lên, liên tục rút lui, không ngờ tránh né được một quyền này của Chu Hằng.
– Con lừa đê tiện, làm sao còn không có chết?
Chu Hằng nói không khách khí chút nào.
– Bổn tọa người gặp người thích, hoa gặp hoa nở, có ai nguyện ý để bổn tọa chết?
Lúc này con lừa đen xuy xuy một tiếng, khuôn mặt sĩ cao khí ngang.
Con lừa đê tiện mặt dầy này quá mức tự luyến rồi!
An Ngọc Mị tam nữ lại là lâm vào trạng thái hóa đá, cho dù ai thấy một con lừa biết nói đều sẽ ngây ngốc a!
– Con lừa đê tiện, đừng trốn!
Trong lúc nói chuyện, chỉ thấy bốn đạo nhân ảnh cũng từ trong rừng bay đi ra ngoài, tất cả đều là cao thủ Sơ Phân Cảnh.
– Uy, ngươi vừa gây chuyện?
Chu Hằng nhìn lại con lừa đen, khuôn mặt nhìn có chút hả hê, con lừa đen này hư từ đầu đến đuôi, miệng đầy thô tục, bị người đuổi giết thật sự quá bình thường.
– Chu tiểu tử, giết chết mấy tên ngu xuẩn này cho bổn tọa!
Con lừa đen vẫn duy trì tư thế người đứng thẳng, lại cố gắng đặt một chân trước lên trên vai Chu Hằng, lại bị Chu Hằng thoáng nghiêng một cái, không thể làm gì khác hơn là tứ chi chạm đất, nó khinh thường nói:
– Không phải là ăn mấy cây thảo của bọn họ sao? Thực hẹp hòi không đở nỗi, cũng không phải là con lừa, đoạt cùng bổn tọa làm gì?
Chu Hằng nhất thời hiểu được, “thảo” này tất nhiên là linh quả dị thảo mà bốn người kia cực khổ tìm được, bị ăn thì ai không nổi đóa?
Con lừa đê tiện này quả nhiên không thay đổi tật bệnh gây họa!
– Chu Hằng?
Bốn người kia tự nhiên nhận được người trước mắt là Chu Hằng danh tiếng đang nổi, nhưng trên mặt cũng là hiện lên vẻ mặt khinh thị, dù sao võ giả Tụ Linh Cảnh kiệt xuất hơn nữa, cũng không thể nào phân cao thấp cùng Sơ Phân Cảnh.
Ở trong mắt bọn họ, Chu Hằng một khi không đạt tới Sơ Phân Cảnh, vẫn chẳng qua là con kiến hôi hơi chút cường đại mà thôi.
– Ngươi và con lừa đê tiện này là một nhóm?
Một người nam tử mặc trường sam màu xám tro lạnh lùng hỏi Chu Hằng.
– Có liên quan gì tới ngươi?
Mặc dù Chu Hằng không thích con lừa đê tiện này, nhưng khó chịu thái độ cư cao lâm hạ kia của đối phương, biểu hiện ra càng thêm cao ngạo so với đối phương.
– Chu tiểu tử, đánh bọn họ cho bổn tọa!
Con lừa đen tới đây thêm phiền.
– Bốn người này vừa nhìn chính là đê tiện, lại dám đuổi giết bổn tọa, mắt chó của những tên ngu ngốc này mù rồi, Chu tiểu tử không cần hạ thủ lưu tình, chém chết bọn họ cho bổn tọa!
– Quả nhiên là một nhóm!
Nam tử áo xám cười lạnh:
– Vậy thì giết toàn bộ, cũng có thể thiếu một ít đối thủ cạnh tranh.
– Chỉ mấy người lính tôm tướng cua các ngươi, một chân của bổn tọa là có thể thu thập, bất quá thấy Chu tiểu tử đau khổ cầu khẩn muốn dốc sức vì bổn tọa, bốn tên ngu xuẩn này giao cho ngươi!
Con lừa đen vừa hạ độc thủ, đã một cước đạp Chu Hằng đi ra ngoài, tu vi của con lừa đê tiện này tăng lên rất nhiều, Chu Hằng không có phòng bị một cái, không ngờ trúng chiêu.
– Mọi người lui về phía sau!
Con lừa đê tiện này không thay đổi tính đê tiện, An Ngọc Mị tam nữ vội vàng lui về sau, ba nữ nhân kia vẫn đang khiếp sợ vì con lừa biết nói, chết lặng rút lui từng bước.
– Chu tiểu tử, làm sao còn không lên a…
Con lừa đen tùy tiện nói, bộ dáng cực kỳ vô sỉ.
– Không cần sợ chết, ngươi chết bổn tọa sẽ thay ngươi chiếu cố ba tiểu nữu này, mặc dù mỗi người lớn lên không được xinh đẹp, nhưng bổn tọa miễn cưỡng chịu đựng, tới, ngươi hát một khúc cho bổn tọa, hai người các ngươi đấm bóp chân cho bổn tọa!
Nó nói với tam nữ.
Tính của con lừa đê tiện này Chu Hằng đã sớm rõ ràng, tự nhiên sẽ không để ở trong lòng, nếu không thật sẽ tức chết, ánh mắt của hắn quét qua bốn người nam tử áo xám, cười nói:
– Ta vừa lúc muốn tìm người đánh một trận, các ngươi cùng lên đi!
Khẩu khí thật lớn!
Chính là một tiểu tử Tụ Linh Cảnh lại dám đồng thời khiêu khích tứ đại cường giả Sơ Phân Cảnh, đây không phải là dũng khí hơn người gì, mà là tự đại.
– Hừ, để ta tới đưa ngươi xuống Địa phủ!
Nam tử áo xám kia đi ra, tiện tay đánh ra một chưởng về phía Chu Hằng, hơn mười đạo kình khí màu lam nhất thời tuôn ra, làm cho không khí phụ cận cũng đông lại thành sương!
Nam tử áo xám này mặc dù ngoài miệng nói khinh thường, nhưng trên thực tế một chưởng đánh ra đã là vận chuyển võ kỹ, hiển nhiên là muốn một kích đánh giết Chu Hằng, để kinh sợ An Ngọc Mị tam nữ.
Chiến đấu cùng cảnh giới, khí thế, lòng tin, tâm tình chứa nhiều nhân tố cũng ảnh hưởng tới kết quả chiến đấu.
Ba!
Một tiếng giòn vang, Chu Hằng đánh cho nam tử áo xám một bạt tai mạnh mẽ.
An tĩnh, tĩnh mịch!
Điều này sao có thể? Một tiểu tử Tụ Linh Cảnh không ngờ tiện tay đánh cho cường giả Sơ Phân Cảnh một bạt tai, đang nằm mơ sao?
– Đánh thật tốt, đánh rất hay, đánh rất tuyệt!
Con lừa đen ở một bên cười quái dị, hưng phấn nhảy lên một cái, vểnh cái mông lên, không ngừng lắc tới lắc lui.
– Ngay cả tiểu đệ của bổn tọa cũng đánh không lại, thật là một đám cứt chó!
– Sơ Phân Cảnh!
Một gã trung niên nhân gầy cao của đối phương trở nên thận trọng, cuối cùng hắn kịp phản ứng, Tụ Linh Cảnh yêu nghiệt hơn nữa cũng không thể nào làm được một bước này!
– Hiện tại mới phản ứng ra?
Chu Hằng khua hai đấm lên.
– Đúng lúc, ta cũng nghĩ làm thịt các ngươi!
– Thúi lắm!
Nam tử áo xám kia cuối cùng tỉnh lại, gân xanh trên mặt nổi lên, bất kể Chu Hằng là Tụ Linh Cảnh cũng được, Sơ Phân Cảnh cũng được, nhưng hắn ăn một bạt tai là sự thật, đây là chuyện vô cùng nhục nhã!
– Chết cho ta!
Hắn kêu to một tiếng, tung người đánh tới Chu Hằng.
Home » Story » kiếm động cửu thiên » Chương 112: Ảnh Độn Phù!