“Vị thương nhân này nhận nhầm người rồi, tôi là Xuân Nghi, ngươi hỏi người ở đây là rõ, xin hãy bỏ tay ta ra.”
Dạ Huân Thiên tức giận kéo mạnh cô vào lòng, nắm cằm cô lên nói:
“Ba Ba Mạc Tỏa, ta Dạ Huân Thiên nói cho nàng biết, dù nàng có hóa thành tro ta cũng nhận ra, vì thế nàng đừng hòng thoát.”
Nói xong hắn nâng cằm cô lên đặt xuống một nụ hôn cuồng nhiệt trước sự chứng kiến của mọi người. Ai nấy cũng bất ngờ trước hành động của hắn, bao gồm cả cô.
Bên này Hạ Thôi Mị nhìn thấy hai người đó hôn nhau, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu, nhưng sau đó bị bàn tay ai đó che mắt lại không cho nhìn.
Ba Ba Mạc Tỏa bất ngờ mở lớn mắt, sau đó nhận thức được mọi việc cố gắng giãy giụa đẩy Dạ Huân Thiên ra, ai ngờ hắn càng kéo cô lại chặt hơn, một tay giữ lấy eo cô, một tay đế trụ cổ cô, khiến cô cùng hắn triền miên trầm luân trong nụ hôn này, nụ hôn chứa đựng nỗi nhớ bao lâu nay của hắn.
Ba Ba Mạc Tỏa không chịu được nữa liền cắn một phát vào môi hắn, máu tanh mang độ mặn lan tỏa trong khoang miệng, Dạ Huân Thiên vẫn kiên quyết không rời môi cô tiếp tục hôn xuống.
Ba Ba Mạc Tỏa cắn thêm một phát nữa, lần này hắn mới chịu buông ra, cười khoái chí, lấy tay lau vệt máu bên khóe miệng nói:
“Mạc Tỏa, nàng ác thật đấy.”
“Dạ Huân Thiên, ngươi bị điên rồi à, giữa bao nhiêu người mà dám…”
Cô nhìn người dân đang ở xung quanh, bọn họ cũng chỉ biết mở to mắt ngạc nhiên khi nhìn cảnh này, đồng thời trong đầu hiện lên hàng loạt những câu hỏi:
‘Xuân Nghi và Thường Kỵ không phải là yêu nhau hay sao?’
‘Sao đột nhiên có một người đàn ông không biết từ đâu xuất hiện, đột nhiên đè con gái người ta ra hôn thế kia.’
Dạ Huân Thiên trong lòng vui mừng.
“Sao, vừa nãy bảo không quen trẫm mà. Sao biết trẫm là Dạ Huân Thiên?”
Thật tình trên đời này cũng chỉ có cô dám gọi cả họ cả tên hắn, còn nói mình không phải Ba Ba Mạc Tỏa sao?
“Ngươi…”
Ba Ba Mạc Tỏa cứng học không biết nói gì, cô thực sự cũng đang rất rối rắm.
Bỗng đột nhiên có một người đàn ông từ đằng sau không biết từ đâu đi đến kéo người Dạ Huân Thiên ra, sau đó tung một cú đấm vào mặt hắn.
“Sao ngươi dám làm thế với muội ấy.” Thường Kỵ cay cú nắm chặt thành quyền vừa nói vừa định đi đến đấm tiếp.
Dạ Huân Thiên bất ngờ lĩnh trọn cú đấm của tên đàn ông không biết từ đâu chui ra, mặt hắn bắt đầu đen lại.
Chỉ thấy cô đột nhiên chạy về phía tên đó:
“Thường Kỵ…”
Dạ Huân Thiên khó hiểu cùng bất ngờ, mắt vẫn nhìn Ba Ba Mạc Tỏa không rời.