“Lần trước ở ảo cảnh ‘Mộng Hoàng Lương’, sau khi ra ngoài Ứng Xảo Nhi nghĩ ngươi đã chết dưới thiên lôi trừng phạt nên đau lòng uất ức một thời gian.” Phong Duật liếc thấy ánh mắt lạnh lùng của Thịnh Tiêu, không sợ chết nói tiếp: “Mà công nhận con nhện đó thông minh phết, có lẽ nhìn phản ứng của những người ở Chư Hành Trai nên đoán ra ngươi không có chuyện gì, cộng thêm khoảng thời gian trước sôi sục chuyện của Hề gia, hắn đoán được phần nào nên bây giờ đang tìm ngươi khắp nơi.”.
Yến Tương Lan cũng thấy ánh mắt lạnh lùng của Thịnh Tiêu, không hiểu sao chột dạ.
Rõ ràng hồi trước Thịnh Tiêu cũng biết tâm tư không trong sáng của Ứng Trác dành cho Yến Tương Lan, nhưng không có tỏ ra ghen tuông gì, lúc này hai người chuẩn bị hợp tịch, Thịnh tông chủ giờ mới ghen.
“Ta… Ta đã nói với Xảo Nhi rồi.” Yến Tương Lan không dám nhìn Thịnh Tiêu, mượn Phong Duật để giải thích chuyện này: “Nói rõ ta và hắn không có kết quả, hắn còn tìm ta chi?”
Phong Duật: “Ai biết, cái thằng điên đó cố chấp dữ lắm, có làm ra chuyện kinh thiên động địa cũng không mấy ngạc nhiên.”
Yến Tương Lan nhíu mày chặt hơn, rất muốn hỏi Phong Duật linh đạo có mặt Ứng Trác để nói chuyện cho rõ ràng.
Nhưng lại không dám hỏi trước mặt Thịnh Tiêu, đành phải cứng ngắc biểu hiện lòng trung thành, bày tỏ ta và Ứng Xảo Nhi người ở đầu sông người ở cuối sông, như mây với cá không thể ở bên nhau, tuyệt đối không có khả năng.
Nhượng Trần và Hoành Ngọc Độ vừa uống trà vừa cười trộm.
Yến Tương Lan mất mặt giải thích một tràng xong mới giật mình sực tỉnh.
Không đúng!
Ứng Trác là đơn phương thầm mến, y không đáp lại còn từng quả quyết cự tuyệt, mắc gì phải sốt sắng giải thích lắm thế?
Được người yêu thích không phải lỗi của y, ai kêu Ứng Trác cứng đầu quá chi, thích ai không thích đi thích người đã chồng, rõ ràng hồi trước y cũng đã nói còn lên giường mây mưa vũ bão mấy trận với Thịnh Tiêu, vậy mà hắn còn ôm vọng tưởng muốn đào góc tường của người ta.
Quái thai quái đản.
Yến Tương Lan nghĩ vậy liền lấy lại lòng tin, quay sang đắc ý đá lông nheo với Thịnh Tiêu.
Thịnh Tiêu liếc y, giữ thể diện không hỏi tội y ở trước mặt người ngoài.
Trên Yến Ôn Sơn đầy đủ phòng ốc, sau khi mọi người ăn cơm tối xong, Yến Tương Lan giờ mới ra dáng chủ nhà tận tình hiếu khách đưa bốn người về phòng nghỉ ngơi.
Phong Duật gọi y lại: “Nè, Thịnh tông chủ biết chuyện Xảo Nhi sẽ không tức giận đấy chứ?”
“Tức cái gì?” Yến Tương Lan vung tay lên, hào sảng nói: “Mắc gì phải tức giận chuyện cỏn con này, không lẽ ta có thể ngăn người khác thích ta? Đó gọi là sự quyến rũ, đành chịu thôi, ta không còn cách nào.”
Phong Duật hừ cười nghe y khoác lác.
Yến Tương Lan khoác lác xong, thong thả lượn về phòng mình.
Thịnh Tiêu chưa lên giường, đang ngồi ở phòng ngoài điềm tĩnh uống trà, thấy Yến Tương Lan về cũng không nhếch mày.
Yến Tương Lan vừa rồi còn hào sảng khí khái, bây giờ lập tức cụp tai ỉu xìu đi tới ngồi xuống bên cạnh Thịnh Tiêu, trịnh trọng nói: “Sao Thịnh tông chủ chưa rửa mặt lên giường ngủ? Ngồi ở đây hứng gió đêm không tốt đâu.”
Thịnh Tiêu lạnh nhạt nhìn y.
“Ta sai rồi.”
Yến Tương Lan co được giãn được nhận lỗi, mặc dù y không thấy mình sai nhưng đành phải ‘Việc đã đến nước này, nói xin lỗi trước rồi tính sau’, quyết định cúi đầu một lần.
Thịnh Tiêu dường như đang cười, đưa tay tới nắm lấy cổ tay của Yến Tương Lan, có vẻ muốn kiểm tra linh lực trong người y.
Yến Tương Lan cười he he: “Ngươi hết giận rồi?”
“Không giận.” Thịnh Tiêu thấy Yến Tương Lan không bị linh lực cuồn cuộn của Đại thừa kỳ làm bị thương kinh mạch nên rút tay về, sau đó nói một câu không đầu không đuôi: “Thật ngoan.”
Sợ Thịnh Tiêu nổi giận mà lên tiếng giải thích kịp thời, đúng là ngoan từ trong xương ngoan ra.
Rất ít người khen Yến Tương Lan ngoan.
Y kinh ngạc chớp mắt, cảm thấy Thịnh tông chủ cũng thật ngộ.
Hôm sau mặt trời vừa mọc, Yến Tương Lan bị hạt châu trên cổ tay làm nóng tỉnh cả ngủ.
Lại có người đến Yến Ôn Sơn.
Lần thứ hai thông thạo hơn nhiều, Yến Tương Lan mở kết giới ra để Liễu Trường Hành và Phục Man đi vào.
Nhưng kết giới vừa mới đóng lại không bao lâu, hạt châu trên cổ tay lại hơi nong nóng, hình như có người đang đến.
Yến Tương Lan nhíu mày, giơ tay bấm pháp quyết mà Thịnh Tiêu đã dạy để Thần thức ra chỗ kết giới xem khách không mời là ai.
Vừa liếc mắt nhìn sang liền hết hồn.
Là Ứng Trác.
Yến Tương Lan lồm cồm bò dậy, thấy Thịnh Tiêu vẫn còn đang ngồi thiền bên cạnh, liền lén lút xuống giường trùm áo bào đen chạy ù ra ngoài.
Khi y vừa đóng cửa lại, Thịnh Tiêu nhẹ nhàng mở mắt ra.
Yến Tương Lan có tật giật mình gần như là lăn từ đỉnh núi xuống chân núi, như oan hồn lướt nhanh qua vai Liễu Trường Hành và Phục Man.
Liễu Trường Hành vẫn chưa chịu chấp nhận sự thật, há miệng mắng oang oang: “Yến Tương Lan! Chuyện lần trước là thế nào? Sao đột nhiên tắt đèn Tê Giác?”
Yến Tương Lan không quay đầu lại, trả lời cho có lệ: “Đèn hết dầu.”
Liễu Trường Hành nghe vậy ngớ người ra, không giận nữa, gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Phục Man nhìn Liễu Trường Hàng với ánh mắt hết nói nổi, cảm thấy người này luyện kiếm luyện đến ngu.
Yến Tương Lan chạy một mạch xuống chân núi mở kết giới đi ra ngoài, ngẩng đầu thấy Ứng Trác đang đứng dưới cây cổ thụ gần đó, vẻ mặt của hắn xanh xao thiếu sức sống, cúi đầu không biết đang nghĩ gì.
Ứng Trác nghe tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên, khi nhìn thấy Yến Tương Lan thì sững người ra, một hồi lâu sau cười khổ: “Ta biết sư huynh sẽ không sao mà.”
Yến Tương Lan tỏ ra phức tạp: “Sao ngươi lại tới đây?”
Ứng Trác khéo léo trả lời: “Người của Chư Hành Trai trừ Thịnh Tiêu ra đều tới ngọn núi này, không cần nghĩ cũng biết sư huynh chắc chắn đang ở đây, có lẽ… Là muốn hợp tịch với Thịnh Tiêu.”
Yến Tương Lan thầm nghĩ đoán không trật miếng nào.
“Ta sẽ không đeo bám sư huynh nữa.” Ứng Trác rất giỏi giả vờ tội nghiệp, ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn Yến Tương Lan: “Chỉ cần trong lòng sư huynh có một chỗ dành cho ta…”
“Dừng lại.” Yến Tương Lan mệt mỏi nói: “Xảo Nhi, lúc trước ta đã nói với ngươi rồi, hai chúng ta không có khả năng, hơn nữa mùng mười tháng mười cũng là ngày mai ta và Thịnh Tiêu sẽ hợp tịch, không phải là gặp dịp thì chơi, mà là nghiêm túc kết khế ước đạo lữ, ngươi hiểu không?”.
Ứng Trác vội vàng nói: “Ta biết, ta không để ý đâu!”
Yến Tương Lan:???
Nhưng ta để ý!
Rốt cuộc não của thằng nhóc này bị đứt dây thần kinh nào thế, nghĩ sao mà có thể đường đường chính chính nói ra lời mơ tưởng đạo lữ của người khác?
Giải thích gì kỳ cục vậy?!
Ứng Trác nhìn vẻ mặt cạn lời của Yến Tương Lan, cũng biết lời mình nói ra không phải tiếng người, nhưng hắn không nhịn được, khóe mắt đỏ hoe như sắp rơi lệ.
Hắn vẫn luôn biết mình không thể có được một người như Yến Tương Lan, hy vọng bao nhiêu là vô vọng bấy nhiêu, nhưng hắn vẫn không kiềm chế được cảm xúc của bản thân mà tiếp tục mơ mộng hão huyền.
“Vậy…” Ứng Trác cố nén nước mắt, sụt sịt nói: “Vậy ta sẽ là sư đệ duy nhất của sư huynh, thân phận này hẳn là có thể độc nhất vô nhị.”
Dù không thể làm đạo lữ, vậy làm sư đệ duy nhất cũng được.
…Không, không cần duy nhất, chỉ cần một danh phận thôi cũng đã mãn nguyện.
Ứng Trác hèn mọn tới đáy.
Yến Tương Lan tỏ vẻ khó xử, đang định trả lời bỗng bên cạnh truyền tới tiếng gọi.
“Sư huynh?”
Yến Tương Lan quay đầu nhìn sang.
Yến Ngọc Hồ bế theo Vô Tẫn Kỳ mới vừa từ phi thuyền bước xuống, hắn dịu dàng đưa mèo mun tên Vô Tẫn Kỳ cho Yến Tương Lan, thản nhiên hỏi: “Sư huynh, đây là ai?”
Mới nãy Ứng Trác còn tội nghiệp rưng rưng nước mắt, thoáng cái đã mọc nanh hung dữ trừng mắt, hằm hè đối mặt với Yến Ngọc Hồ.
“Còn ngươi là ai?”
Yến Tương Lan: “…”
Tương phản đáng sợ gì thế này?!
===Hết chương 112===