Ngoài dự đoán, Lạc Cẩm Tu rất ngoan ngoãn đi thay đồ. Nhìn hai mảnh mông trắng nõn nhao nhao lắc trước mặt, Tịnh Hề bắt đầu hoài nghi nhân sinh…
Anh ta biết nghe lời vậy à?
Lạc Cẩm Tu có cái rắm mới biết nghe tiếng người.( Ý ta đang chửi anh nhà không phải người đó???) Chẳng qua là anh không nỡ làm quá lên thôi…
Sợ rằng bản thân trông thấy đôi cánh thiên thần kia, lại kìm lòng không đặng mà bẻ thêm phát nữa…
Tịnh Hề cũng rất muốn mặc quần áo lên người. Chứ việc để cả miếng thịt ngon cạnh con sói đói này là cực kỳ nguy hiểm…
Không thể cử động được…
Thân thể bị giày xéo tận ba tiếng lận, cánh lại còn gãy. Mở miệng nói chuyện được là ok lắm rồi đó..
Người đàn ông cài nốt cái cúc áo cuối cùng. Tay bẻ lại cổ áo, trở về với hình tượng giảng viên Đại học dịu dàng, thân thiện. Mái tóc dài biến hoá, trở nên ngắn hơn nhiều. Tùy tiện tìm cái chun cột tóc vào, cực kì đẹp trai. Đủ khả năng đạp đổ bao con tim của thiếu nữ rồi.
Số thiếu nữ đó tất nhiên không bao gồm Tịnh Hề.
Bộ mặt thật của anh ta…
“Cẩm Tu, anh chính là quỷ sao?”
“Cục cưng, anh nghĩ em đã thấy hết rồi. Sao còn hỏi câu này?” Lạc Cẩm Tu xoay người lại, lấy cho cô một bộ đồ màu hường phấn…
Thấy anh trả lời cho có lệ thế, Tịnh Hề rất không hài lòng. Áp chảo cô cả một đêm, song giờ hỏi vài câu lại đáp vậy à?
“Anh nói rõ đi chứ. Đã vậy, anh còn bẻ cánh em nữa chứ.” Cô quát vào mặt anh, chỉ chỉ vào cái cánh bị thương đằng sau: “Thế này thì em mặc đồ kiểu gì?”
“Em muốn cởi truồng?”
“…” Cái cmn! Bổn bảo bảo nói muốn truổng cời khi nào!
“Em đùa anh đấy à? Lúc anh bẻ cánh, em rất đau đấy biết không?” Sự tức giận tích tụ càng thêm mãnh liệt, nước mắt trào ra, chảy tí tách tí tách tấm chăn. Giọng Tịnh Hề khản đặc đi. Thấy mình thảm thương đến thế, cô chùm chăn lên đầu, lăn lăn vô góc giường…
Cứ thế yên tĩnh mà nằm đó thôi…
Lạc Cẩm Tu chôn chân tại chỗ, mắt đen ưu nhã nhìn cục chăn phồng trên giường. Khẽ buồn bã thở dài một hơi, người đàn ông cúi người, sờ sờ cục chăn: “Đợi anh nấu cơm đã. Khi nào vết thương em khỏi thì rời giường cũng không vội.”
Nghe tiếng anh mở miệng, Tịnh Hề thò cái đầu nhỏ ra: “Ở căn phòng này bí quá. Em không thích đâu.”
“Không thích sao?”
“Vâng.”
“Vậy để anh bế em ra nhà ngoài…” Sự đề phòng trong lòng Tịnh Hề tăng vọt, Lạc Cẩm Tu cảm nhận được nỗi bất an của cô, bồi thêm câu: “Anh không cầm thú đến mức làm gì quá đáng nữa đâu.”
“…” Nói như kiểu anh ta chưa làm gì quá đáng ấy.
Lạc Cẩm Tu xây dựng căn mật thất này vốn để nhốt bé con lại…
Cuối cùng, anh lại không dám…
Chỉ đành mỗi ngày mang em ấy theo vậy…
Cái phòng này, nếu một ngày bé con đòi đi, đích thân anh sẽ ném em ấy vào…