Bọn họ cũng muốn cảm ơn cô ta thật tốt, dù sao thì trong suốt những năm qua cô ta đã quên mình mà cho đi.
“Con không phản đối. Con rất vinh dự khi có một người em như bác sĩ Anh, nếu Ngọc Vy gặp em thì con bé nhất định sẽ rất thích!”
“Thành Trung?”
“Hết thảy đều nghe theo lời bố!”
“Trúc Linh, còn con thì sao?”
“Tốt lắm, nếu như vậy thì bác sĩ Anh cũng không phải lo lắng khi tìm bạn đời tốt rồi! Chỉ sợ là người đến cầu hôn sẽ đạp nát cửa nhà chúng ta đó”
“Cô bé, con nhìn đi nhiều người như vậy đều cảm thấy rất tốt, con còn chần chừ gì nữa, con ghét bỏ bố làm bố nuôi con sao?”
“Ông chủ, không dám!” Cô ta lại xua tay, hai mắt đỏ hoe, giống như hoa lê gặp mưa, ngay cả Hứa Trúc Linh cũng là phụ nữ nhìn còn cảm thấy thương xót.
“Tôi chỉ đang cảm động mà thôi, cảm ơn ông chủ”
“Nên gọi là bố!”
“Bố.”
Tạ Quế Anh siết chặt, cuối cùng hét lên, cả gia đình ngay lập tức cười vui vẻ.
Hứa Trúc Linh cũng chân thành chúc phúc cho cô ta, cô ta không.
có bố mẹ, bây giờ cuối cùng đã có một mái ấm hạnh phúc, một gia đình trọn vẹn.
Một bữa ăn gia đình bình thường đã trở thành một bữa tiệc nhận con nuôi.
Ông cụ đích thân ra lệnh, tất cả những người giúp việc trong nhà phải kính cẩn chào Tạ Quế Anh.
Khi trở về sau bữa tối, Hứa Trúc Linh nghịch lọ nước hoa mà Tạ Quế Anh tặng nói: “Lần này có vẻ bố rất vui, em đã lâu không thấy bố cười”
“Chuyện của mẹ anh luôn khiến ông ấy lo lắng, nhưng bây giờ mây đen bay xa cuối cùng nhìn thấy một tia hy vọng nên ông ấy tự nhiên rất VUI.
“Chỉ là… anh cảm thấy rất bất ngờ khi ông ấy nhận bác sĩ Anh là con gái nuôi trong bàn ăn hôm nay”
“Bất ngờ? Bất ngờ gì vậy?” Hứa Trúc Linh có chút khó hiểu.
Cố Thành Trung mím môi mỏng, trong lúc nhất thời cũng không thể nói ra nguyên nhân.
Việc nhận con gái nuôi dù sao cũng không phải là chuyện nhỏ, vậy mà ông lại nhắc tới ngay trên bàn ăn một cách rất tình cờ, cũng không có vẻ gì là đắn đo suy nghĩ.