Phát hiện điểm này, Chu Hằng càng thêm tức giận.
Chu An mới bảy tuổi a, đứa nhỏ bảy tuổi thì có thể gây ra tội ác không thể tha thứ gì chứ, có cần xuống tay độc ác vậy không?
Hơn nữa Chu Hằng cũng không phải không biết con trai mình! – Đi, mang ta tới chỗ đó, ta thật muốn xem là ai dám cả gan đánh con ta. Chu Hằng lúc trước còn trách Hồng Nguyệt làm hư con trai, nhưng mà lúc sau lại biến thành lão hổ bao che con mình.
– Đúng, cha, đánh chết tên khốn nạn kia, con trai trở về chính là mời viện binh đấy! Chu An bóp chặt nắm đấm nhỏ, vẻ mặt không dung thứ.
Chu Hằng không muốn để cho Hồng Nguyệt ra tay, tiểu ma nữ này một khi xuất thủ, ngay cả lão Thanh Long cũng phải đi ra hoà giải, chuyện này là chuyện lớn rồi! Nhưng mà đến tột cùng là ai lại đi hạ thủ ngoan độc với một đứa trẻ như vậy, nếu Chu Hằng không đem trả lại một cước này, về sau hắn đừng xứng làm cha nữa!
– Vừa đi vừa nói, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra! Chu Hằng dắt con trai xuất môn.
– Chuyện là thế này, hôm nay con trai tính đi lão An gia mua bán… Ai bảo bọn họ dám dùng tên con trai làm họ, cha, lúc trước ngươi sao lại lấy cái tên như vậy cho con?
Chu An đột nhiên đổi đề tài.
Không phải suy nghĩ của hắn thiên mã hành không, mà là sợ Chu Hằng biết hắn lại đi gây chuyện thị phi đánh mông hắn, đây cũng không phải là chuyện một lần hai lần, tiểu tử kia hiểu được cho nên đột nhiên lái sang chuyện khác.
– Hôm nay ta không trách ngươi làm cái gì, nói, là ai đạp ngươi một cước, là vì cái gì? Chu Hằng càng nghĩ càng giận, nếu không phải con trai hắn đủ mạnh thì một cước này đã chết rồi. Giết con của hắn? Hài tử bảy tuổi!
Chu Hằng cũng rất muốn giết người, có phải hắn bế quan quá lâu hay không, không ngờ trong Long Vực lại có người dám chọc hắn!
– Ta vừa mới chạy vào lão An gia, lại phát hiện người bên trong đã chết sạch. Chu An sợ run cả người, hắn có to gan lớn mật, gây chuyện thị phi nhiều hơn nữa, nhưng mà sát đạo với hắn thì còn rất xa lạ.
– Hả? Chu Hằng nhướng mày, ý thức được chuyện không đơn giản như vậy.
– Sau đó ta thấy một người áp người lên khuê nữ của lão An, khuê nữ lão An không muốn, người nọ liền đánh nàng, con trai nhìn không ưa, khuê nữ lão An cũng không xử tệ với con trai nên kêu hắn dừng tay.
Chu An tức giận nói: – Kết quả con trai đánh không lại hắn, còn bị hắn đạp cho một cước liền chạy về gọi viện binh, ngàn vạn lần đừng để hắn giết khuê nữ lão An à!
Chu Hằng mặt băng sương, đây là có người diệt cả nhà An gia, còn muốn cưỡng gian khuê nữ An gia! Đây là trả thù sao, hay là tên ăn chơi trác táng nào nổi lòng tham, giết người chỉ vì làm ác, nhưng mà nói thế nào thì kẻ này gan thật lớn!
Bên trong Long Vực nghiêm cấm sát hại tộc nhân, đây là quy củ lão Thanh Long quyết định, ức vạn năm qua không có ai dám không tuân thủ, nhưng mà kẻ này lại dám diệt cả nhà, thủ đoạn này chẳng những tàn nhẫn, hơn nữa lá gan còn rất lớn!
– Lần này ngươi làm đúng! Chu Hằng vỗ vỗ đầu Chu An, Tuệ Tinh Môn mở ra, trong chớp mắt hắn đã xuất hiện ở trên vùng trời đại trạch An gia.
Nếu đã biết ở đâu thì tới rất nhanh.
– Cha, con trai khi nào mới học được chiêu ấy? Chu An tràn đầy hâm mộ hỏi, đương nhiên, tiểu tử kia khẳng định không dụng tâm nhớ, học được chiêu thức ấy chỉ vì muốn chạy trốn nhanh hơn thôi.
– Tu luyện chăm chỉ đi! Ánh mắt Chu Hằng đảo qua, thân hình rơi xuống, đi tới cửa một gian phòng, hắn nhướng mày, nói: – Ngươi đợi ở bên ngoài, không được rời đi!
Chu An tuy rằng bất mãn, lại không dám vi phạm, hắn biết vị cha này ngoài hòa ái trong kiên cường, nói vậy nhất định phải nghe lời, bằng không cái mông của hắn nhất định sẽ bị sưng phù.
Chu Hằng vào phòng, mặt mày càng lúc càng nhăn.
Trong phòng có một khối nữ thi trần trụi, vẻ mặt đầy sợ hãi, chán ghét và phẫn nộ, hiển nhiên trước khi chết bị lăng nhục! Cổ bị cắt đứt, máu tươi chảy ra nhiễm đỏ cả sàn nhà.
Vẫn tới chậm, hung đồ chẳng những làm xong, mà còn ung dung rời đi!
Bịch, bịch, bịch!
Tiếng bước chân vang lên, ít nhất mười mấy người chạy tới, sau đó liền nghe một người nói: – Nơi này còn có người sống! Hả, dường như không phải Long tộc chúng ta!
Chu Hằng buông thần thức ra, thấy rất nhiều người tràn vào của An gia, xem ra có người thấy hung án này cho nên gọi người tới.
– Nhân loại! Hắn chính là hung đồ! Chỉ là hắn mới ra khỏi phòng, đã nghe đám long tộc nhao nhao kêu lên, ai nấy đều tức giận.
Bọn họ cũng không có giao tình gì với An gia, nhưng bây giờ nghiễm nhiên lại là ân oán giữa Long tộc và loài người, vậy tự nhiên tất cả Long tộc đều đứng cùng trận tuyến.
Diệt môn, đây là thủ đoạn tàn nhẫn bực nào!
Khó trách cả đám phẫn nộ!
– Nói hươu nói vượn, ta và cha vừa mới đến, sao lại là hung thủ? Hung thủ là người khác, ta tận mắt nhìn thấy hắn đang cùng khuê nữ lão An vật lộn, ta còn bị hắn đá một cước đấy. Chu An không chịu nổi oan uổng kêu lên.
Nghe hắn vừa nói như vậy, lập tức có mấy người vọt vào phòng, khi bọn họ đi ra, ánh mắt như muốn giết người.
– Súc sinh! Bọn họ nhìn chằm chằm Chu Hằng mắng.
Chu Hằng lắc đầu, nói: – Ta có thể lý giải tâm tình của các ngươi, nhưng ta quả thật không phải hung thủ, hung thủ là người khác! Hắn mấy năm nay rất điệu thấp, luôn luôn tu luyện, cho nên những Long tộc bình thường này hoàn toàn không biết hắn.
– Còn muốn nguỵ biện, mau mời Đại Tế Ti đến, áp giải tên hung thủ này tế miếu. Mọi người nhao nhao kêu lên. – – – – – oOo- – – – –