– Chuyện là thế nào đây?
Dương Khai không hiểu được, quay qua nhìn Dương Viêm.
Dương Viêm mặt vẫn trắng bệch, hàm răng run lập cập, nức nở nói:
– Ta cũng không biết… Ta đang nghỉ ngơi trong sơn động thì chúng xông vào, tên đó đòi ta đi theo hắn, ta không chịu, hắn liền kéo ta, ta mới lấy Viêm Dương Tráo ra, rồi đánh ra U Cốt Hàn Đinh, làm hắn bị thương, rồi tiếp đó bốn tên kia cũng hung hãn xông tới, ta đánh hết cả Long Tu Sách, Vạn Hỏa Bạc, Lưu Li Hoàn, Huyền Vân Kim Tuyến ra rồi bỏ chạy, kế đến chúng bắt đầu truy đuổi ta… Ta cứ chạy mãi chạy mãi, rồi ngươi tới.
Nghe Dương Viêm nói vậy, năm tên đó đều tỏ ra khó chịu, vừa lúng túng vừa phẫn nộ.
Dương Khai nhíu mày trầm tư một lát, trong đầu tưởng tượng lại tình huống lúc đó, tưởng tượng Dương Viêm luống cuống tay chân, lôi hết mọi bí bảo cao cấp nghĩ đến ra, hào quang bí bảo sáng lò trong sơn động, đánh cho năm tên này khóc rống…
Dương Khai tự nhiên muốn cười.
Không hổ là luyện khí sư Hư cấp! Dương Khai không biết là Dương Viêm lại có nhiều của nải đến vậy, cho dù sức chiến đấu và lá gan của nàng thực sự không đáng khen, nhưng dựa vào trang bị bí bảo hào hoa muôn vẻ trên người, nàng cũng không phải là người dễ bị ức hiếp, nếu nàng thật sự có ý muốn giết năm tên này, thì chúng chắc đã chết từ lâu rồi.
Cho dù đã hoài công lo lắng, Dương Khai vẫn tức giận.
Biết rõ Dương Viêm có nhiều bí bảo vô kể, năm tên này vẫn bám theo không buông, thế này thì quá đáng lắm rồi, thông minh thì đã bỏ chạy rồi mới phải, chúng vẫn đuổi theo, thì một là vì để mắt tới nhan sắc của Dương Viêm, hai là để mắt tới bí bảo của nàng.
Khả năng thứ hai lớn hơn.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Dương Khai lại càng lạnh hơn.
Gã thanh niên mặt đầy lỗ máu lúc mới đến còn có phần kiêng dè cho Dương Khai đột nhiên xuất hiện, đến khi phát giác hắn chỉ là một võ giả Nhập Thánh tam tầng cảnh, thần sắc liền huênh hoang hơn hẳn, kêu lên ầm ĩ:
– Tiểu tử, mặc xác ngươi là ai, cũng không quan tâm ngươi có quan hệ gì với ả này, ở đây không có việc của ngươi, không muốn chết thì mau cút đi, bằng không chớ trách ông đây giết luôn cả ngươi!
Dương Khai mỉm cười:
– Đây là địa bàn của ta, ngươi đang giương oai ngay trên địa bàn của ta, còn muốn động vào người của ta, ngươi nói không liên quan đến ta ư?
– Địa bàn của ngươi?
Gã đó lộ thần sắc bừng tỉnh.
– Ngươi là người của Hải Khắc gia tộc? Vậy thì dễ rồi.
Vẻ mặt của y chợt trở nên vô cùng thoải mái, đầy cao ngạo, y đưa tay chỉ vào mình:
– Ta là Từ Thiên Trạch.
Nói xong, y đắc ý chờ đợi phản ứng của Dương Khai, hình như cái tên của y rất có tác dụng uy hiếp.
Ai ngờ Dương Khai chỉ thờ hơ nhìn y, chẳng có bất cứ phản ứng nào.
Từ Thiên Trạch ngẩn ra, khoa trương kêu lên:
– Này này, đừng nói là ngươi không biết ta đấy.
– Ta phải biết ngươi sao?
Dương Khai hừ nhạt.
– Ngươi là cái thá gì?
Từ Thiên Trạch kinh ngạc nhìn sang bốn tên thủ hạ, bật cười ha hả:
– Người của Hải Khắc gia tộc càng sống càng thụt lùi rồi, lại có kẻ không biết Từ Thiên Trạch ta.
– Thiếu gia, tên này công lực không cao, xem ra cũng chẳng là nhân vật quan trọng gì ở Hải Khắc gia tộc, chưa nghe thấy đại danh của ngài cũng không phải không có khả năng!
Một tên bên cạnh nói.
Kiểu giải thích này khiến sắc mặt Từ Thiên Trạch khá hơn hẳn, một tên không ló mặt nổi trong thế lực nhỏ như Hải Khắc gia tộc đúng là không đáng để y nghiêm túc, điều duy nhất khiến y dè chừng chính là nữ tử nhỏ nhắn mặc hắc bào kia.
Ả tiện tỳ này trong người đầy bí bảo, vừa rồi cho y ăn một vố đau, không biết chuyện thì thôi, biết rồi thì Từ Thiên Trạch tất không bỏ cuộc, những bí bảo đó thực sự rất lóa mắt.
Hơn nữa nữ nhân này hình như không biết chiến đấu, chỉ biết bỏ chạy, nếu vậy thì y có khả năng nắm được cả sắc lẫn của cải, nữ nhân này là cực phẩm đó chứ, nào ngực, nào mông, đến cả bộ hắc bào rộng thùng thịnh cũng không che hết được phong tư ngạo nghễ đó.
Từ Thiên Trạch đã có thể tưởng tượng được bộ dạng sau khi bị lột sạch của nữ nhân này rồi, y không khỏi nổi cơn hoang tưởng, máu nóng dâng trào.
Y có ngờ đâu, chỉ vô tình đi ngang qua đây, thấy linh khí nơi này không tồi bèn xuống xem thử mà lại có được thu hoạch lớn đến vậy.
Thấy đôi mắt Từ Thiên Trạch nhìn mình hung hãn, Dương Viêm vô thức nắm chặt lấy áo Dương Khai, rúc kín sau lưng hắn, khẽ nói:
– Dương Khai, chúng có bốn tên là Thánh Vương Cảnh đó, chúng ta chạy thì hơn.
– Thánh Vương Cảnh thì ghê gớm lắm à? Thánh Vương Cảnh chết trong tay ta không chỉ có một hai tên thôi đâu.
Dương Khai vỗ vai Dương Viêm.
– Ngươi mà cũng giết được Thánh Vương Cảnh?
Từ Thiên Trạch như thể nghe chuyện tiếu lâu, phá lên cười.
– Không biết trời cao đất dày, người của Hải Khắc gia tộc đều không thèm suy nghĩ à? Từ Nguy, tới cho hắn biết lễ độ đi, cho hắn biết thế nào là Thánh Vương Cảnh.
– Biết rồi thiếu gia.
Tên võ giả được gọi tên cười hê hê, bước từng bước tới, vừa đi vừa lúc lắc cổ, truyền ra tiếng răng rắc, cười gằn:
– Tiểu tử, chọc giận thiếu gia nhà ta, kết cục của ngươi sẽ thê thảm lắm đấy.
– Chọc giận ta thì kết cục của các ngươi cũng sẽ chẳng ra gì đâu. Chết rồi các ngươi hãy từ từ hối hận!
Dương Khai thản nhiên nhìn y, vừa dứt lời, một đốm lửa đen kịt chợt xuất hiện, bay vụt về phía tên Từ Nguy với tốc độ sấm sét.