Khương Tiểu Soái thấy tên này sắp dựng lông, liền chuyển sang đâm chỗ mềm của y.
“Hơn nữa lá gan người đó rất lớn, nghe nói từ nhỏ đã nuôi rắn, bị cắn bảy tám lần, có hai lần suýt nữa đi luôn, nhưng người ta không để ý! Vẫn cứ nuôi! Tôi bội phục anh ta điểm này, cái gì cũng không sợ! Cậu thấy Trì Sính đủ dữ không? Uông Thạc ở sau lưng anh ta làm bậy với người đàn ông khác. Cậu dám không? Cậu chắc chắn không dám, ngay cả ở bên anh ta cậu cũng không dám, đừng nói đến chuyện phản bội.”
Mặt Ngô Sở Úy tím đi, “Đó là do ông đây không vừa mắt anh ta!”
“Phải phải phải, cậu không vừa mắt anh ta.” Khương Tiểu Soái chép môi, “Tôi không phải chỉ đang đùa thôi sao? Cậu gấp cái gì chứ?”
“Ai gấp hả?” Ngô Sở Úy đỏ mặt gân cổ nói: “Anh từ chỗ nào nhìn ra tôi gấp hả?”
Khương Tiểu Soái thầm nói, tôi từ chỗ nào nhìn không ra cậu gấp hả? Cậu đó chỉ cần lửa giận hừng thêm tí nữa, không cần rưới dầu, cũng có thể tự cháy thành đuốc luôn.
“Cậu xem đi, một vấn đề rất tốt, sao nói một hồi lại mất hứng vậy?” Khương Tiểu Soái giả vờ rầu rĩ, “Đại Úy à, tôi thấy trạng thái của cậu không đúng lắm! Sao vậy? Trong lòng có chuyện hả?”
Ngô Sở Úy cười lạnh một tiếng, “Gia hưng phấn
quá độ.”
Khương Tiểu Soái lại cân nhắc một hồi, biết đã nói cho cái mặt của Ngô Sở Úy đen như đáy nồi, mới đút hai tay vào túi áo, mặt mày hớn hở, soái khí hiên ngang bước ra ngoài.
…
Tối hơn tám giờ, Ngô Sở Úy kéo thân thể sắp rã xương lên giường, vì thuận lợi vượt qua đêm nay, trước đó y đã uống bốn viên thuốc ngủ. Lên giường nằm không bao lâu đã ngủ, còn nằm mơ.
Mơ thấy y và Trì Sính ngủ trên chiếc giường nhỏ ở phòng khám, Trì Sính nói với y: “Tôi đã đáp ứng cậu, tất nhiên sẽ làm được.”
Nghe xong câu này, Ngô Sở Úy liền tỉnh, trời vẫn còn tối, kim đồng hồ chỉ mười một giờ.
Ngô Sở Úy gần như muốn tan vỡ.
Tại sao không thể tỉnh muộn một tiếng nữa?
Đột nhiên nhớ ra cái đêm Trì Sính dốc bầu tâm sự với y, thời gian cũng trôi qua từng chút từng chút như vậy, lúc đó không cảm thấy, sau đó nhìn đồng hồ đã qua 0 giờ, trong lòng đột nhiên bình lặng. Hôm đó là sinh nhật của Uông Thạc, Trì Sính vì anh ta mà tự chuốc say bản thân, nói những lời đó, Ngô Sở Úy đến giờ vẫn còn nhớ rõ.
Một tiếng, dưới tình trạng không kẹt xe, đến căn nhà xa nhất của Trì Sính, mất nửa tiếng đồng hồ, vậy y chỉ cần chịu đựng thêm nửa tiếng nữa, thì có thể không ôm bất cứ mong nhớ gì nữa.
Làm sao chịu?
Sách, điện ảnh, phim truyền ảnh chắc chắn không xem vào, thu dọn phòng thì không có sức, ngẩn người thì cảm thấy phiền lòng… nghĩ đến nghĩ đi, chỉ có đút tay vào đũng quần là con đường cuối cùng. Nếu may mắn, có thể lên hai lần, sẽ vượt qua được nửa tiếng. Nhưng nhìn tình thế hôm nay, có thể thuận lợi lên được đã không tồi rồi.
Ngô Sở Úy nhắm mắt lại, bắt đầu ảo tưởng đủ loại mông phụ nữ lắc tới lắc lui trước mặt.
Gái đẹp, gái đẹp… Ngô Sở Úy thầm nghĩ, nhưng cái thứ trong tay không có chút động tĩnh, trong lòng phiền nhiễu, động tác càng lúc càng thô lỗ, không chỉ không cảm thấy thoải mái còn khiến mình càng thêm khó chịu.
… Ráng nhịn thêm một lát, Ngô Sở Úy buông thỏng hai vai, cam chịu nghĩ: Dung túng bản thân thêm một lần đi, dù sao qua tối hôm nay, y và Trì Sính đã không còn quan hệ gì nữa.
Nghĩ thế, liền cưỡng ép kéo ra bóng dáng Trì Sính trong đầu, tiểu Úy trong tay lập tức sống động.
Chậm rãi, từ tốn, nhớ đến những khoảnh khắc thân mật, chìm đắm trụy lạc trong hồi ức nhu tình.
“Hễ là người từng làm tình với anh ta, bất kể lên giường với ai, hễ nhắm mắt lại, trong đầu đều là bóng dáng anh ta, vĩnh viễn không thể xua đi được.”
“Ai có thể cắt bỏ mục ung thư đã mọc sâu như thế chứ? Cậu có thể không? Cậu chắc chắn không thể.”
Hai câu nói đột nhiên hiện lên triệt để làm loạn tiết tấu của Ngô Sở Úy, y muốn đánh tan những tạp niệm đó, nhưng chuyện không như ý nguyện.
“Nếu anh ta dám xuất hiện trước mặt ông lúc này, ông lập tức gian anh ta, thao đến khi không còn sức thì thôi!”
Trong đầu bắt đầu diễn tình cảnh Trì Sính và Uông Thạc lăn trên giường, giống như thật sự nhìn thấy, ánh mắt trầm mê sâu thẳm của Trì Sính, tiếng thở dốc thư sướng lâm li, từng tiếng gọi tên Uông Thạc, vang vọng rõ ràng bên tai.
Thứ trong tay Ngô Sở Úy, thoáng chốc ủ rũ.
Giống như những nguyên tắc, tín điều mà y vẫn luôn tin tưởng, dưới sự giày vò tinh thần lớn mạnh, ủ rũ đến không còn ra hình. Ủy khuất, khó chịu, không cam, lo âu… tất cả cảm xúc mặt trái đều trào lên, càng tích càng nhiều trong lồng ngực bị thương, càng lúc càng khó chịu.
Cuối cùng, bùng nổ.
Mười một giờ rưỡi, Ngô Sở Úy cắn răng ngồi dậy, hai mắt lóe sáng, khí thế bừng bừng xông ra cửa. Trong lòng điên cuồng gào thét: Tôi bất kể anh có biết viết bài hát hay không, bất kể lá gan anh lớn cỡ nào, bất kể anh thao sướng bao nhiêu! Anh ta chính là của tôi, là của Ngô gia gia tôi, anh cút xa thật xa cho tôi!
Giật mạnh cửa ra, bước chân cứng lại trong thoáng chốc.
Một thân hình uy vũ cường thế đứng chắn trước cửa, gương mặt như được điêu khắc, hai chân mày bá khí lẫm liệt, cười không mang dấu tích.
“Tôi cho rằng phải đến 11:59 cậu mới xông ra, xem ra tôi đã đánh giá cao định lực của cậu rồi.”
Ngô Sở Úy ngẩn người trong một thoáng, đột nhiên gầm lên tức giận, nhào mạnh lên người Trì Sính, hung ác cắn gân cổ hắn. Mùi máu tanh xông lên mũi, hàm răng bị nhiễm đỏ cũng không chịu buông ra.
Trì Sính cứ ôm Ngô Sở Úy như thế mặc y cắn.
Qua rất lâu, Ngô Sở Úy nghẹn ngào không cắn nổi nữa, hai giọt lệ nóng hổi chảy vào cổ áo Trì Sính.
Lúc này, Trì Sính đột nhiên thấy hổ thẹn.
Tại sao phải dùng thủ đoạn cứng rắn này bức y vào khuôn khổ? Y chẳng qua chỉ thiếu tâm nhãn một chút, cứng đầu một chút, chậm chạp một chút, chỉ cần thêm một chút kiên nhẫn, tiếp tục mài mòn, tiếp tục dụ dỗ, nói không chừng có thể cởi bỏ khúc mắc trong lòng y. Tại sao phải cứng rắn cắt xẻo y, cả máu lẫn thịt, y có thể không đau sao?