Trì Tuyết xoay người ôm vai Quế Chi. “Ừm, tớ tìm trọ với cậu.”
Quế Chi nghe vậy hốc mắt đỏ hoe, cô ậm ừ không nói nữa. Đêm lạnh như nước, người lạnh như băng.
Quế Chi và Trì Tuyết ngủ một đêm đến sáng, hẹn vài sales nhà đất rồi chuẩn bị ra ngoài. Ở khách sạn không phải cách lâu dài, nên thành ra hai người hẹn sales xong đã tính đến chuyện đi xem nhà. Quế Chi ngủ một đêm tâm trạng đã khá hơn, khi này lại quay về dáng vẻ không tim không phổi như trước, Quế Chi thay đồ xong nắm tay Trì Tuyết.
“Ra ngoài đi, tớ tìm thấy căn đó đẹp lắm. Sau này chị bao nuôi cậu”.
Trì Tuyết phì cười, biết Quế Chi có tiền, nên câu bao nuôi nhiều khi là thật đấy. Trì Tuyết gật đầu, “Được rồi, sau này nhờ Quế Chi nhà ta rồi”.
Quế Chi hất mặt, kiêu ngạo như một bé khổng tước xòe đuôi đi về phía trước, Trì Tuyết thấy vậy chạy vội theo. Hai người vừa đi vừa nói chuyện, lại chẳng để ý một chiếc ô tô đã theo đuôi hai người cả đoạn đường dài.
Trong xe ô tô, một cô gái ngồi sau vô lăng, ánh mắt nhìn về phía Trì Tuyết từ xa đầy oán hận. Cô ta mặc một bộ váy che kín toàn thân, nhưng vẫn có thể thấy vài dấu đỏ nhạt trên cổ lan tận cằm.
Trì Tuyết và Quế Chi không biết, một tuần qua Kim Oanh đã sống thế nào. Đây là một tuần đau khổ nhất kể từ khi cô ta đặt chân đến thành phố này. Kim Oanh không có gia đình ở đây, trong nhà hoàn cảnh cũng bình thường, từ sau khi vào làm ở tòa soạn mới sống khá lên. Kim Oanh không ưa gì Trì Tuyết, càng không thích Quế Chi. Ba bài báo cũng là cô ta một tay viết nên. Cô ta không mong ước gì nhiều, chỉ cần làm Trì Tuyết và Quế Chi sống không yên ổn là được rồi.
Vậy mà cô ta không ngờ, sau lưng hai cô ta lại có hậu thuẫn vững chắc như thế. Kim Oanh nhìn những vết đỏ trên da mình, nước mắt muốn tràn ra bị ép ngược vào trong, chỉ trong một tuần hơn, cô ta mất việc. Mất việc cũng không sao, quay lưng làm cho tòa soạn khác là được. Nhưng không một ai nhận cô ta cả.
Kim Oanh bấy giờ mới biết chuyện không ổn. Cô ta đi khắp nơi xin việc, nơi nào cũng lắc đầu từ chối. Tiền thuê nhà đến hạn, những khoản chi phí vay tiêu dùng cũng đến kì lãi suất. Nhưng trong tay cô ta không có tiền. Kim Oanh chưa bao giờ khổ đến vậy, trước kia ăn sung mặc sướng, cô ta nào biết sẽ có một ngày thế này. Sau đó, cô ta mới biết mình đắc tội người không nên đắc tội. Nhắm mắt lại, chỉ có những tiếng tục tằn của người đàn ông đè ép cô. Kim Oanh gần đây không thể ngủ ngon, cứ ngủ là mơ thấy sự mọi rợ của hắn…
Hai cô gái vừa đi vừa cười, Kim Oanh không hiểu, tại sao cô ta sống khổ cực như vậy, mà cô ấy còn có thể mỉm cười tươi tắn đến thế, vậy là cơn giận lu mờ lí trí, chẳng biết khi nào đã đạp chân ga. Kim Oanh chỉ có một suy nghĩ, giết chết hai đứa kia, để chúng không cười được nữa. Trì Tuyết và Quế Chi cùng đi sang đường, ở đây khá vắng, nên cả hai đi khá chậm. Quế Chi đang xách hộ đồ cho Trì Tuyết, than vãn không dứt về căn hộ
vừa nhìn.
“Tớ nói thật, nếu không phải anh sales đó đẹp trai, tớ đã mắng rồi ấy. Nghĩ sao mà giới thiệu cho mình cái chỗ phức tạp vậy không biết, giá cũng đắt nữa. Tận mười triệu một tháng, lừa chị đâu có dễ thế”.
Trì Tuyết cũng thấy hơi đắt thật, nên không trả lời xem như đồng ý với lời của Quế Chi. Quế Chi vừa đi vừa nói, rồi kéo cô sang đường, lúc này giày của cô bị lỏng, nên buông tay Trì Tuyết ra cúi đầu buộc dây. Trì Tuyết không để ý mới đi sang đường, Quế Chi vừa ngẩng đầu, đã thấy một chiếc xe lao nhanh về phía hai người.
Quế Chi nhìn biển số, loáng thoáng nhận ra Kim Oanh. Cô ta lao như điên về phía Trì Tuyết, Trì Tuyết lại đi thẳng chẳng để ý gì. Quế Chỉ sợ hãi, không kịp buộc dây đã lao về Trì Tuyết.
“Trì Tuyết!!!”
Quế Chi gào lên, Trì Tuyết giật mình quay đầu. Trong một thoáng, cô nghe thấy tiếng phanh xe, mình bị một lực đẩy ra, Trì Tuyết ngã dài ra đất, tay chân trầy xước rách cả da. Trì Tuyết định thần lại, nhìn lên tìm Quế Chi. Vừa thấy Quế Chi, tay chân đã bủn rủn cả người. Ở giữa đường, Quế Chi nằm dưới xe ô tô của Kim Oanh, máu chảy lan thành một vũng lớn. Trì Tuyết nhìn thấy chạy sang đó, nước mắt chảy dài trên má.
“Quế Chi!!! Quế Chi…”
Kim Oanh nổi điên đâm Trì Tuyết, chẳng ngờ Quế Chi từ đâu đẩy cô ra, cô ta đâm trúng Quế Chi rồi, thấy máu chảy dài trên đất, khi này mới giật mình, tay siết vô lăng run lẩy bẩy. Mình vừa đâm người sao?
Kim Oanh không còn nghĩ được gì, vội vàng lái xe chạy biến mất, coi như không biết gì với tai nạn vừa xảy ra, còn về phần Quế Chi có làm sao không, cô ta làm gì có hơi sức đâu mà quan tâm.
Trì Tuyết nhìn thấy xe của Kim Oanh chạy đi rồi, vội vàng bò sang Quế Chi. Quế Chi nhắm tịt mắt, cả người đầy máu. Trì Tuyết sợ đến mức cầm điện thoại ấn mấy lần mới gọi được xe cứu thương. Cô thả điện thoại ra, chỗ nào cũng là máu, Trì Tuyết không dám đặt tay ở đâu cả.
Nước mắt tràn ra ướt cả má, cô khóc nức nở.
“Quế Chi, cậu có sao không… Quế Chi, cậu tỉnh lại đi… Quế Chi…”