Ánh mắt Velar không khỏi trầm xuống.
Chỉ cần đối phương hơi lộ ra một chút sai lầm là có thể nắm lấy cơ hội, đây là cực hạn mà chỉ có tinh thần lực cấp S mới làm được, nếu như đặt ở thế giới thực thì còn có thể phát huy uy lực kinh người hơn, bởi vì cơ giáp cao cấp có đủ lưới thần kinh, chỉ riêng sự khác nhau giữa nhập mệnh lệnh bằng tay và trực tiếp dùng tinh thần thao tác, thời gian chênh lệch giữa hai việc này đủ để ra đòn trí mạng.
Cũng chính vì thế, trong khi đối kháng cơ giáp cao cấp, thứ được xem trọng không phải là gene, mà là cấp bậc tinh thần lực.
Cấp S, điều này làm hắn nhớ tới một người không thể nào yêu thương nổi.
Mặc dù theo tính cách của người kia chắc sẽ không xem trận đấu nhàm chán này, nhưng đảm bảo sau đó sẽ nghe đến kết quả của trận chung kết, cho nên hắn… Không thể thua!
Velar bỗng nhìn qua, tốc độ tay đột ngột tăng mạnh, dự định dùng công kích công gián đoạn để đền bù sự chênh lệch giữa tinh thần lực. Bạch Thời theo dõi đối phương với nét mặt vô cảm, nhuệ khí không giảm, tiếp tục chém giết.
Đối kháng với cường độ cực kỳ cao, hai người không ai nhường ai, dùng hết đạn pháo thì bắt đầu giáp lá cà, kiếm gãy thì tiến thành vật lộn, không ngừng công kích đối phương, một phút, hai phút, ba phút…
“Chỉ còn sáu mươi giây.” Nhân Ngạc Sinh đột nhiên lên tiếng. Người xung quanh nghe vậy cũng nhìn về phía đồng hồ tính giờ, quả nhiên đã gần kết thúc, có điều trận đấu vẫn đang tiến hành, nếu bây giờ mà hòa thì sẽ phải tranh tài thêm một trận nữa, do tuyển thủ dự bị của hai bên lên đấu.
Người của chiến đội Hoàng Gia toàn là tinh anh của hệ cơ giáp, bởi vậy việc này khá là bất lợi cho Phượng Hoàng.
Ầm! Velar đã đến mức nỏ mạnh hết đà, lập tức bị một quyền của Bạch Thời đánh gục, hai chân hắn đã xuất hiện trục trặc từ trước, đang dùng hết sức để đứng lên. Bạch Thời lao vút tới, lại giơ cánh tay lên một lần nữa.
Đếm ngược: Năm, bốn ——
“Phượng Hoàng ——!”
“Hoàng Gia ——!”
Dường như âm thanh hò hét này còn vang dội hơn lúc nãy, không chỉ khán giả ở hiện trường, những người ngồi trên mạng xem trực tiếp cũng không nhịn được mà hô lớn một tiếng.
Ba, hai một! Hai tay Bạch Thời xuyên ầm ầm qua cổ đối phương!
Trái tim của khán giả đã sắp ngừng đập, đồng đoạt dứng dậy, nhìn chằm chằm vào màn hình không chớp mắt, chỉ mấy giây thôi mà như cả một thế kỷ, hệ thống đột nhiên thông báo: Trận đấu kết thúc, người thắng là chiến đội Phượng Hoàng, tổng điểm 9: 3.
Phía sau hình ảnh xuất hiện ghi chú, thời gian vĩnh viễn dừng lại ở 0,64 giây.
—— Tuyệt sát!
Thắng…
Fan của Phượng Hoàng sững sờ nhìn kết quả này, ngay sau đó hoàn hồn, lập tức hoan hô nhiệt liệt, Phượng Hoàng đã giành được ngôi quán quân!
Thắng! Trì Tả tháo kính xuống, vội vã chạy tới bên cạnh, ôm lấy Bạch Thời thật chặt. Cậu chưa từng nhìn thấy Bạch Thời bùng nổ, càng không ngờ Bạch Thời có thể làm được tới trình độ này, ngay tại trận chung kết, giờ phút này sự kích động khi thắng lợi và nhìn thấy em trai trở lên lợi hại cùng xông thẳng vào đại não, Trì Tả rơm rớm vui mừng.
Thắng, Lam cũng rời khỏi hệ thống, cười khẽ một tiếng: “Em trai, làm tốt lắm.”
Bạch Thời ừ một tiếng, nhuệ khí trong đáy mắt vẫn rất mạnh, cậu cố chịu đựng cơn đau đớn đang co rút nơi huyệt thái dương, đi qua bắt tay với đối phương. Tống Minh Uyên đang chờ Bạch Thời, đứng dậy nhìn lướt qua sân khấu, thấy Velar đang liếc nhìn về phía Bạch Thời trước khi đi, sau đó xuống sân với đồng đội, bình tĩnh thu ánh mắt, quay người rời đi.
Trì Tả cũng đi theo Bạch Thời, phát hiện cậu không hề ngừng lại mà đi thẳng qua khu nghỉ ngơi, tiến vào hành lang, không khỏi đuổi lên trước, muốn nói cho cậu lát nữa còn nghi thức trao giải, nhưng lúc này chợt nghe thấy máy truyền tin vang lên hai tiếng. Trì Tả cúi đầu xem xét, đưa tay ấn mở, cậu khẽ giật mình, chạy tới bên cạnh em trai: “A Bạch, thầy tớ nói kỳ thi tốt nghiệp diễn ra sớm hơn dự định, nhà trường biết tớ đang thi đấu nên tạm thời không báo, đã trễ rồi, bây giờ tớ phải chạy về ngay, cậu… Cậu đi cùng không?”
Tầm mắt của Bạch Thời đã mơ hồ, dùng ý thức còn sót lại để nghĩ: lão đầu không có mặt, Trì Tả chỉ còn một người thân là mình, sự kiện quan trọng như buổi lễ tốt nghiệp đương nhiên không thể vắng mặt, cậu thấp giọng nói sẽ đi, ngay sau đó mắt tối sầm lại, ủ rũ ngã quỵ.
Trì Tả giật mình: “A Bạch!”
Trước đó Tống Minh Uyên đã đỡ lấy Bạch Thời, đưa cái giỏ nhỏ cho Trì Tả giữ, dìu Bạch Thời về ghế cuối cùng, ôm cậu thật chặt: “Cậu ấy không sao.”
Trì Tả cực kỳ lo lắng, Tri Nguyên thú cũng túm thành giỏ yên lặng nhìn về phía Bạch Thời, Tống Minh Uyên nhìn họ, giải thích rằng câuj có chút đuối sức, ngủ một giấc là được. Trì Tả bèn gật đầu: “Vậy thì để cậu ấy ngủ đi.”
Tống Minh Uyên nghe thấy Bạch Thời nói câu “đi” kia, anh biết oắt con này tỉnh lại cũng sẽ đuổi theo, dứt khoát chuẩn bị đi cùng Trì Tả, dù sao trên phi thuyền có giường, hoàn toàn có thể nghỉ ngơi ngay tại đó.
Ở cùng lâu như vậy, Trì Tả đã sớm biết tính cách của Tống Minh Uyên, thấy anh quyết định như vậy cũng không nhiều lời nữa, đi theo anh ra ngoài.
Hiện tại trong đại sảnh vẫn huyên náo, có vài người đã đi về, có người vẫn ở lại, đợi xem nghi thức trao giải. Hai vị tướng quân đã đứng dậy, đồng loạt đi tới khu nghỉ ngơi tìm con trai. Đương nhiên, bởi vì người nào đó đã cấy da nhân tạo nên Tống tướng quân có ý định dùng danh nghĩa fan để quan sát con dâu ở khoảng cách gần, trò chuyện với gia đình người ta, cuối cùng nhìn con mình một chút.
Giáo sư hệ cơ giáp đang an ủi học sinh ưu tú của mình, nhưng ánh mắt liếc qua chợt phát hiện viện trưởng đang đứng ở khu nghỉ ngơi của Phượng Hoàng, liền đi qua bàn giao vài câu, đại ý là để ông điều tra thêm về Tiểu Nhị Hóa, nếu có thể thì tốt nhất nên tuyển vào, ông bổ sung: “Tinh thần lực cao không nhất định có thể thắng, cậu ấy có thể làm được đến bức này chứng tỏ phản ứng rất nhanh nhạy, thực lực tổng thể rất mạnh.”
“Tôi biết.” Viện trưởng nở nụ cười, “Cậu là người thứ ba đề cử cậu ấy với tôi rồi.”
Giáo sư khẽ giật mình: “Hai người trước là ai?”
Viện trưởng hạ giọng: “Tống gia và Việt gia.”
Giáo sư sống ở đế đô, đương nhiên biết rõ sức nặng của hai gia tộc này, cảm thấy có chút choáng váng: “Cậu bé quen biết hai nhà này?”
“Đâu chỉ quen biết.” Viện trưởng nói, “Ý tứ của Tống Minh Uyên là nếu Bạch Thời mà không tới thì tên nhóc này cũng không tới, còn Việt gia…”
Viện trưởng chưa kịp nói hết lời, bên cạnh đã vang lên một âm thanh trầm ổn, còn mang theo một chút ngạc nhiên: “Tiểu Uyên đã từng nói thế?”
Hai người quay đầu, thấy Việt tướng quân đã tháo khẩu trang, đang nhìn họ với ánh mắt khó tin, không nén nổi sững sờ.
Lúc này Tống tướng quân vừa tới gần, thấy thông gia đã có mặt, dứt khoát tháo mặt nạ xuống, tiến về phía trước, đáp: “Đã từng nói qua.”
Hai vị đại tướng quân bỗng nhiên cùng xuất hiện, giáo sư lại choáng váng thêm lần nữa. Viện trưởng thì khá chấn định, hòa khí hàn huyên với họ.
Tống tướng quân gật đầu, trò chuyện vài câu, phát hiện xung quanh không có bóng dáng con trai hay con dâu đâu cả, bèn kiếm cớ dụ thông gia ra ngoài, sau đó trên đường bị một thành viên của Phượng Hoàng nhận ra, đứng lại chụp ảnh chung, lúc này mới rời khỏi.
Việt tướng quân sóng vai đi cùng Tống tướng quân, chậm rãi bước tới một hành lang không người: “Chẳng phải tiểu Uyên đang ở trại huấn luyện sao? Thằng bé và con của tôi, ý tôi là Bạch Thời có quen nhau?”
“Phải, đây cũng là điều tôi muốn nói với ông.” Tống tướng quân vừa mới ngồi phía trước, lúc nãy ông có thể nhìn thấy một bóng dáng thoáng qua, mặc dù mơ hồ, nhưng Tống tướng quân khẳng định con trai nhà mình đang ôm con dâu trong khu nghỉ ngơi, ông đoán là con mình đã thành công rồi, vô cùng bình tĩnh: “Có khi trong tương lai hai đứa nhỏ này sẽ ở bên nhau, nói sớm cho ông biết để ông còn chuẩn bị tâm lý, tiện thể thương lượng chuyện sau này một chút.”
Việt tướng quân: “…”
Việt tướng quân quả thực bị bất ngờ đến choáng váng: “… Cái gì?”