Hôm nay là thứ Sáu, rốt cuộc Tạ Nhiên cũng đào được thông sang Học viện Lính gác.
Trên đầu chỉ còn một tầng đất mỏng, chút nữa thôi là hoàn thành.
Tạ Nhiên vô cùng vui sướng, cậu vuốt mồ hôi trên trán, tiếp tục đào lên.
Cùng lúc đó, trong rừng cây gần tường cách ly của Học viện Lính gác, Lục Tắc Hiên đang luyện võ. Cậu tung cú đấm nhanh như điện xẹt, tuy còn nhỏ tuổi nhưng từng động tác đã gọn gàng, lưu loát, khí phách hệt như Tướng quân Lục.
Lục Tắc Hiên nghiêm mặt, chăm chỉ luyện tập.
Đột nhiên có tiếng sột soạt vang lên gần đó như có quái vật gì muốn đội đất chui lên.
Thính giác của Lính gác rất nhạy, Lục Tắc Hiên nhanh chóng phát hiện điều bất thường. Cậu đi về phía âm thanh phát ra, cau mày nhìn mặt đất, tay siết chặt thành nắm đấm, vào tư thể chuẩn bị tấn công, sẵn sàng đánh gục quái vật chui ra chỉ bằng một đòn.
Tiếng động dưới lòng đất càng lúc càng rõ.
Chẳng mấy chốc, “quái vật” kia đã đào đến mặt đất, ló một cái đầu bù xù lên.
Lục Tắc Hiên vung quyền tới, lúc sắp đấm vào mặt đối phương thì khựng lại.
“… Nhiên Nhiên?” Lục Tắc Hiên nhìn người trước mắt với vẻ không tài nào tin nổi.
Tuy mặt mũi cậu lấm lem đầy đất cát nhưng Lục Tắc Hiên vẫn nhận ra ánh mắt kia ngay tức thời.
Tạ Nhiên mới chui đầu lên khỏi mặt đất và Lục Tắc Hiên ngồi phục sẵn bên hố trố mắt nhìn nhau.
Lát sau, Tạ Nhiên mới càm ràm: “Nửa đêm nửa hôm cậu ở đây làm gì?”
Lục Tắc Hiên: “… Bạn Tạ Nhiên này, câu này phải để tôi hỏi chứ?”
Tự nhiên chui từ dưới đất lên, cậu thật sự khiến người khác không biết phải nói sao nữa.
Học viện Dẫn đường không chứa nổi tên tai quái nhà cậu nên cậu đào hầm chui qua Học viện Lính gác?
Lục Tắc Hiên nhíu mày nhìn cậu: “Sao cậu lại chui từ dưới đất lên?”
Thấy ánh mắt Lục Tắc Hiên cực kỳ rối ren, Tạ Nhiên cười toe toét: “Nếu tớ bảo tớ nhớ cậu nên đào đường hầm sang thăm thì cậu tin không?”
Lục Tắc Hiên: “…”
Tạ Nhiên cũng biết lý do này nghe quá điêu, bèn hắng giọng một tiếng, giải thích: “Tớ chỉ tò mò không biết rốt cuộc Học viện Lính gác dạy những gì, muốn qua xem thử, tiện thể thăm cậu, không ngờ cậu lại ở ngay đây…”
Thấy bộ dạng lem luốc của Tạ Nhiên, Lục Tắc Hiên đành kéo cậu ra khỏi lối ngầm, phủi sạch cỏ dại trên đầu giúp cậu, nói: “Cậu vi phạm nội quy nhà trường thế này, lỡ bị phát hiện, bị phạt thì sao?”
Tạ Nhiên ánh vào mắt Lục Tắc Hiên: “Chuyện này chỉ có tớ với cậu biết thôi. Chắc chắn cậu sẽ không bán đứng tớ đâu phải không?”
Lục Tắc Hiên cực kỳ bất đắc dĩ. Cậu Tạ Nhiên này từ bé đã quậy phá, vốn tưởng đến Viện Thánh sẽ chịu ngoan ngoãn học hành, ngờ đâu cậu lại đào hẳn một lối ngầm thông sang Học viện Lính gác, đúng là gan to bằng trời!
Nhưng đây mới đúng là Tạ Nhiên mà Lục Tắc Hiên biết: Không sợ trời không sợ đất, dám nghĩ dám làm.
Lục Tắc Hiên thở dài: “Thôi vậy. Tôi sẽ giữ bí mật chuyện này giúp cậu nhưng sau này cậu không được sang…”
Tạ Nhiên ngắt lời cậu: “Thế thì không được đâu. Hầm đào rồi mà không chui sang thì chẳng phải tớ tốn công vô ích à?”
Lục Tắc Hiên dở khóc dở cười: “Cậu còn muốn tiếp tục chui sang Học viện Lính gác nữa à?”
Tạ Nhiên cười tủm tỉm: “Cho tớ một bản thời khóa biểu của Học viện Lính gác các cậu đi, để tớ xem thử có tiết nào chạy qua học ké được không. Với cả tớ đã học được kỹ thuật chữa trị rồi đấy, sau này có thế chải vuốt thế giới tinh thần giúp cậu. Nể tình bạn bè nhiều năm cậu giúp tớ thực hành chút được không? Trình chữa trị của tớ giờ mới chỉ là cấp B thôi, đảm bảo sẽ không gây tổn thương thế giới tinh thần của cậu, dù có bị phát hiện cũng chắc chắn không liên lụy cậu đâu.”
Nhìn vào ánh mắt chân thành của Tạ Nhiên, Lục Tắc Hiên lại một lần nữa mềm lòng.
Chịu thôi, Tạ Nhiên chính là khắc tinh của cậu. Từ bé đến lớn, chỉ cần là chuyện Tạ Nhiên nhờ, cậu chưa bao giờ nỡ từ chối.
Thôi thì nếu giáo viên phát hiện chuyện Nhiên Nhiên đào hầm, thế nào cậu ấy cũng bị phạt. Chẳng bằng đến khi đó cứ bảo lối ngầm này là do cả hai cùng đào, gánh ít tội giúp cậu, có lẽ nhà trường sẽ phạt nhẹ hơn vì chuyện là do hai người gây ra.
Nghĩ vậy, Lục Tắc Hiên liền nói: “Được, tôi có thể giúp cậu. Nhưng cậu phải hứa với tôi không được sử dụng sức mạnh của Dẫn đường bừa bãi trong Học viện Lính gác. Ở đây không có Dẫn đường, chỉ cần cậu lộ tua ý thức ra một chút thôi là bị phát hiện ngay. Sau này muốn luyện tập thì tôi làm người mẫu cho, cậu cứ tìm tôi là được.”
Tạ Nhiên hào hứng nhào qua ôm chầm lấy Lục Tắc Hiên: “Tớ biết ngay cậu sẽ đồng ý mà!”
Tai Lục Tắc Hiên đỏ lên, mặt thì căng thẳng: “Cậu… Bỏ ra, người cậu toàn đất thôi!”
Tạ Nhiên buông cậu ra, nhìn đất cát đầy trên người mình, ngượng ngùng nói: “Quên mất tớ mới chui từ dưới lối ngầm lên nên hơi bẩn. Hì, à thì, để tớ giặt áo khoác cho cậu nhé?”
Lục Tắc Hiên vỗ sạch đất dính trên người: “Thôi, tôi tự giặt. Cậu mau về đi, đêm lạnh lắm, đừng để bị cảm.”
Được cậu quan tâm như thế, Tạ Nhiên thấy rất vui.
Quả nhiên, dù cậu có làm gì đi chăng nữa, Lục Tắc Hiên cũng không bao giờ trách cứ mà vẫn luôn bao dung, ủng hộ. Cũng chính vì được Lục Tắc Hiên dung túng từ bé như thế nên thời thơ ấu của Tạ Nhiên mới thực sự được thảnh thơi, vô lo vô nghĩ, thích gì làm nấy.
Cậu biết đào đường hầm là vi phạm nội quy nhà trường, nhưng chỉ cần cậu không làm người khác bị thương thì vẫn còn đường sống. Kể cả có bị phạt, cùng lắm cũng chị bị ghi tội lại, bắt kiểm điểm trước trường. Mà có khi đến lúc nhà trường phát hiện ra, cậu đã tốt nghiệp rồi cũng nên.
Đã có lối ngầm này rồi, về sau đêm nào cậu cũng có thể lén tới gặp Lục Tắc Hiên.
Nghĩ vậy, Tạ Nhiên bỗng thấy vui hơn hẳn.
Lục Tắc Hiên thấy cậu cứ cười toe toét, bèn thắc mắc: “Cậu cười cái gì?”
Tạ Nhiên ngừng cười, đáp: “Tớ rất vui vì được gặp cậu ấy mà. Tớ đào đường hầm sang, người đầu tiên gặp được chính là cậu. Cậu nói xem, sao lại có chuyện trùng hợp đến thế cơ chứ?”
Lục Tắc Hiên nói: “Chắc là có duyên? Chúng ta sinh ra cùng ngày vốn đã rất có duyên rồi.”
Tầm mắt hai người nhìn thẳng vào nhau. Mùa Đông vừa qua, thời tiết đêm đầu Xuân vẫn hơi lạnh, trên đầu sao sáng lấp lánh, khoảnh khắc đối diện nhau, dường như có thứ gì đó đã yên lặng bén rễ, nảy lầm trong lòng.
Duyên phận sinh ra cùng năm cùng tháng có lẽ đã được định sẵn từ lâu. Lúc bé, ở trường học, hai cậu vô tình ngoảnh lại là trông thấy bóng dáng đối phương như thể có linh cảm.
Lần bất ngờ gặp nhau này thực ra cũng không hẳn là trùng hợp.
Sở dĩ Lục Tắc Hiên đêm hôm còn ra ngoài luyện võ chứ chưa ngủ thực sự là vì nghĩ đến Tạ Nhiên.
Cậu nghĩ Nhiên Nhiên thông minh như thế, chắc chắn tiến độ học tập sẽ rất nhanh, chưa biết chừng có thể học hết toàn bộ chương trình học của Viện Thánh chỉ trong một tháng. Vậy thì cậu cũng không được phép tụt hậu, nếu Tạ Nhiên tốt nghiệp sớm, cậu cũng nhất định phải tốt nghiệp cùng cậu ấy, có thể thì mới tiếp tục gặp nhau ở đại học được.
Trong khoảng thời gian này, Tạ Nhiên luôn cố gắng học tập kiến thức về chữa trị, đồng thời Lục Tắc Hiên cũng chăm chỉ luyện tập cả ngày lẫn đêm. Nội dung thi tốt nghiệp của Lính gác hầu hết đều là các môn thực hành. Từ bé cậu đã học rất nhiều kỹ xảo chiến đấu từ cha, lại thêm giờ nỗ lực rèn giũa, trình độ tăng tiến rất nhanh.
Tạ Nhiên học xong mọi kiến thức liên quan đến tua ý thức trong vòng một tháng, Lục Tắc Hiên cũng đã nhuần nhuyễn mọi kỹ thuật đấu đối kháng trong cùng khoảng thời gian.
Cả hai đều cố gắng vì đối phương, chỉ là đôi bên lại không biết điều đó.
Lục Tắc Hiên nhìn Tạ Nhiên, ánh mắt dần trở nên ôn hòa: “Mai còn phải đi học nữa. Cậu mau về tắm nước ấm rồi ngủ đi.”
Tạ Nhiên gật đầu: “Ừ, tớ về trước đây.”
Dứt lời, cậu lại chui xuống lối ngầm, chỉ còn mỗi cái đầu thò lên vẫn mỉm cười nói chuyện với Lục Tắc Hiên: “Tạm biệt, đêm mai tớ lại sang gặp cậu!”
Lục Tắc Hiên: “…”
Từ dưới đất chui lên không phải quái vật mà là một con người bằng xương bằng thịt.
Sau này, tối nào cậu ấy cũng sẽ chui từ đây lên ư?
Lục Tắc Hiên dở khóc dở cười day huyệt thái dương. Dám đào cả hầm? Không hổ là Tạ Nhiên.Lời tác giả:
Nhiên Nhiên đội đất chui lên dọa bạn Lục một phen hú vía =))))