“…” Vương Điền nhớ đến con chim nhỏ đẹp xinh bị hắn kẹp chết bằng hai ngón tay, trái tim vẫn nghẹn lại. Sau đó, anh nhớ tiếp về Hãn Huyết Bảo Mã chết thảm ở vùng ngoại ô thành Thạch Nguyên, mặt mày càng tối tăm hơn, lạnh lùng thốt một từ: “Cút.”
Lương Diệp cầm con chim đất sét kia lắc lư trước mắt anh, vui rạo rực ngắm nghía nó hồi lâu, bỗng nói: “Cơ mà trẫm chẳng thích nuôi thú cưng mấy. Con ngựa kia của ngươi cũng tốt đấy nhưng nịnh hót ghê quá, giữ lại ngứa cả mắt.”
Hắn ung dung bóp nát con chim đất sét, tiện vứt xuống đất rồi phủi tay: “Trong cung cũng có ngựa tốt, trẫm sẽ chọn con khác tốt tương tự cho ngươi.”
Gân xanh trên trán Vương Điền giật giật, quát khẽ hơi phẫn nộ: “Lương Diệp!”
Lương Diệp vốn đang đi sóng vai với anh, nghe vậy thì hào hứng vượt lên trước rồi nghiêng người ngoái đầu nhìn anh, cho rằng anh lại định “nói chuyện” với mình. Nào ngờ Vương Điền chỉ chỉ tay xuống những thanh gỗ và vụn đất sét dưới đất, nói với vẻ hận rèn sắt không thành thép: “Ngươi có thể đừng vứt rác bừa bãi không vậy?”
Lương Diệp thất vọng cụp mắt, dồn ít nội lực vào chân rồi di vụn đất sét và thanh gỗ dưới đất thành bột mịn, thì thầm: “Lắm chuyện.”
“Ta tốn ba trăm lượng mua con ngựa kia.” Vương Điền nói: “Cộng thêm phí tổn thất tinh thần của ta thì ngươi đền năm trăm lượng cho ta là được.”
“Trẫm tặng ngươi con ngựa tốt hơn.” Lương Diệp nói.
Vương Điền liếc hắn: “Khỏi cần, nhìn nó là nghĩ ngay đến ngươi, bực mình.”
Nói xong lập tức rảo bước đi lên trước.
“Vương Điền!” Lương Diệp gọi anh với giọng điệu hơi gấp gáp, trên gương mặt lại đong đầy nét cười nghiền ngẫm.
Vương Điền bước đi hơi nhanh. Mãi đến khi thấy ven đường có người đang rang hạt dưa, anh mới dừng lại xem. Lương Diệp cắn một miếng bánh mới ra lò, tay còn xách theo một túi giấy, gạt người chắn đường ra, bám sát Vương Điền. Hắn nhét miếng bánh vừa cắn đi nửa vào miệng anh, nói: “Đậu đỏ.”
Vương Điền nhai vài lần, nhíu mày: “Cũng tạm.”
“Không ngon.” Lương Diệp chê.
“… Không ngon nên ngươi cho ta?” Vương Điền lườm nguýt hắn.
“Không cho ngươi thì cho ai?” Lương Diệp nhận xét hết sức hợp lý: “Bánh ở Nam Triệu ngọt ngấy quá.”
Vương Điền hơi phát sợ trước thái độ thản nhiên của hắn, lại thấy đây đúng thực là hành động hắn có thể làm ra: “Ấu trĩ.”
Tâm tư của Lương Diệp không đặt tại bánh ngọt. Hắn đang hăng say bắt chước ông cụ gần đó, cầm hạt dưa lên cắn thử. Nghe ông cụ nói muốn mua ký rưỡi, hắn lập tức hào sảng nói mình mua năm ký.
“Hai chúng ta ăn không hết được đâu.” Vương Điền hòng ngăn cản hắn: “Để lâu sẽ bị ẩm.”
“Trẫm…” Lương Diệp nghe Vương Điền ho khan một tiếng, ngầm hiểu ý anh: “Khá ngon thật mà, chúng ta có thể chia cho những người khác trong phủ.”
Còn lâu Vương Điền mới tin lời bịp bợm của hắn. Thằng oắt này là thần giữ đồ ăn, món nào hắn thích thì tuyệt nhiên sẽ không có chuyện chia cho người khác dù chỉ một miếng.
Cuối cùng, dưới ánh mắt đe dọa của Vương Điền, Lương Diệp không cam lòng giảm đi một nửa, chỉ mua hai ký rưỡi, còn cố học theo ông cụ kia mặc cả, lại bị Vương Điền túm cổ áo lôi ra khỏi đám đông.
Lương Diệp đưa cho anh một vốc hạt dưa vừa rang xong, Vương Điền không muốn vừa ăn vừa hóng gió lạnh nên trả cho hắn. Lương Diệp hỏi đầy khó tin: “Ngươi còn muốn trẫm tách vỏ cho ngươi á?”
Vương Điền nhìn hắn như nhìn đồ thiểu năng trí tuệ.
Lương Diệp miễn cưỡng tách vỏ một hạt dưa, đút nhân vào miệng Vương Điền, sau đó nhìn anh với vẻ mặt chờ mong.
“…” Vương Điền đanh mặt nhai vài lần: “Cảm ơn.”
Vì vậy, Lương Diệp bắt đầu tách vỏ hạt dưa cho anh không biết mệt, thường xuyên đút anh ăn, lần nào cũng đột ngột, khiến người ta… muốn quật hắn.
Vương Điền vừa ăn hạt dưa một cách bị động, vừa dạo phố mua sắm rất nhiều món đồ nhỏ lặt vặt. Lương Diệp khi thì đứng cạnh nhìn bằng ánh mắt trông mong, khi thì chán ngán túm tua rua ngọc bội của anh, tỏ vẻ mình chán rồi, mau mau đi thôi, làm phiền người ta cực kỳ.
“Công tử ơi, ngài hãy xem thử chiếc khăn này đi. Mang nó về tặng phu nhân thì hết sảy luôn. Đây là mẫu khăn thịnh hành nhất ở thị trấn Vi Tuy hiện nay, đến các quan lớn quý nhân trong kinh thành cũng đang sử dụng đó ạ.” Ông chủ dốc trọn tâm huyết đề cử với Vương Điền.
Vương Điền nhìn hoa văn xinh xắn trên đó, xua tay nói: “Em ấy không thích đâu.”
Lúc nghe được hai chữ “phu nhân”, vẻ mặt Lương Diệp lập tức trở nên hơi khó coi. Nhất là khi nghe Vương Điền nói “Em ấy không thích”, hắn còn cho rằng anh đang nói về người vợ cả mất sớm của mình, cất giọng lạnh buốt: “Ai nói ta không thích?”
Nghe giọng nam lạnh lùng băng giá, chứa đựng vẻ chết chóc này, rõ ràng ông chủ chưa kịp định hình: “Ôi chao, công tử đây thích… vậy cũng… cũng khá tốt.”
Vương Điền ngoảnh lại nhìn thoáng qua Lương Diệp: “Ngươi thích?”
Lương Diệp xụ mặt gật đầu.
“Vậy phiền ông lấy cho ta một chiếc.” Vương Điền nói với ông chủ đang ngẩn ngơ, kèm theo vẻ mặt hiền hòa: “Xem ra tay nghề của bà nhà rất khéo, vị phu nhân này của ta xưa giờ kén chọn lắm.”
Ông chủ đã hồi hồn, sực tỉnh ngộ ra, lập tức cười tươi roi rói cầm lấy chiếc khăn thêu đóa hoa vàng nhạt kia đưa cho Lương Diệp. Lương Diệp chê ghét nhận lấy, liếc xem qua quýt.
Vương Điền trả tiền xong thì tiếp tục đi về phía trước. Lương Diệp bực bội chọc vai anh, nói: “Ngươi biết cả chuyện phu nhân kia của mình thích kiểu khăn gì ư?”
“…” Vương Điền cạn lời ngoái đầu nhìn hắn: “Không có phu nhân nào cả.”
“Trẫm tin lời nhảm của ngươi chắc.” Lương Diệp cười một tiếng lạnh lùng, học theo ông cụ phun vỏ hạt dưa xuống.
Vương Điền hận không thể che mặt vờ như không quen biết hắn. Anh kéo hắn bước nhanh lên đằng trước: “Đợi chừng nào ta cưới ngươi qua cửa, ngươi mới trở thành phu nhân chính thức, vợ cả à.”
Do đó, Lương Diệp lại vui vẻ ra mặt. Thấy đám người đang túm tụm một chỗ mua câu đối, hắn cũng khăng khăng đòi qua hóng hớt.
“Chúng ta ở trong nhà trọ, không cần phải dán.” Vương Điền nói.
“Vậy chúng ta mua một căn nhà để dán đi.” Lương Diệp nhét hạt dưa quý báu của mình vào lòng anh, xắn tay áo chen vào đám đông toàn khách nữ kia. Vương Điền muốn kéo hắn nhưng không kịp rồi.
Sau đó, anh nghe được một loạt tiếng reo khẽ đầy bất ngờ. Vương Điền quay mặt đi, biểu cảm không nỡ nhìn thẳng. Mãi lâu sau, anh mới thấy Lương Diệp đen mặt xách chồng giấy đỏ ra ngoài.
“Sao thế?” Vương Điền nhận lấy câu đối từ tay hắn, mở ra xem.
“Có người sờ mông trẫm.” Lương Diệp khó chịu cực kỳ: “Mấy lần liền.”
Vương Điền nghĩ đến câu chuyện đau thương nhất đời này, tay cầm câu đối run khe khẽ.
Lương Diệp đen mặt nói: “Trẫm muốn giết các nàng.”
“Bỏ đi bỏ đi, bậc bề trên không so đo với hạng tiểu nhân, chỉ là bị sờ mấy lần thôi mà.” Vương Điền đanh mặt nói: “Có lẽ vì họ thấy ngươi đẹp trai quá đấy, tha thứ được về mặt tình cảm.”
Lương Diệp hiếm khi phải ngậm đắng nuốt cay, sa sầm mặt nhìn lại toán khách nữ kia, có mấy người còn vui vẻ nháy mắt đưa tình. Vương Điều nhanh chóng kéo hắn rời khỏi.
Lương Diệp nhìn khoé miệng nhếch lên của anh, rầu rĩ hỏi: “Buồn cười lắm à?”
Vương Điền lắc đầu được nửa chừng thì không nhịn nổi nữa, bắt đầu cười sằng sặc.
Lương Diệp khó chịu híp mắt lại.
Vương Điền ngửi được mùi nguy hiểm, bèn vỗ vào mông hắn một phát: “Giờ che đi rồi, của ta nhé.”
Lương Diệp hơi nghển cằm, nói với vẻ mặt ngứa đòn: “Dám sàm sỡ trẫm giữa ban ngày ban mặt, còn ra thể thống gì nữa.”
Vương Điền giơ hai ngón tay về phía hắn, Lương Diệp thắc mắc: “Ý gì?”
“Món nợ của ngươi thôi.” Vương Điền nói: “Số lần ngươi không làm người trong mấy ngày nay, trừ đi đợt trước ta ngủ với ngươi thì là tám lần.”
Lương Diệp nhìn anh, thái độ hơi kỳ lạ: “Ngươi nhớ cái này làm gì?”
“Dĩ nhiên là để đòi lại cả vốn lẫn lãi rồi.” Vương Điền vỗ eo lưng hắn.
Lương Diệp cười khinh khỉnh: “Trước đây chẳng qua trẫm nhường ngươi thôi. Trẫm đường đường là vua một nước, há có thể khuất phục trước người khác… Shh!”
Vương Điền từ từ thu chân về, cười khẽ: “Đừng phá hỏng hứng thú của ta, ngậm mồm lại.”
Vẻ mặt Lương Diệp trở nên dữ tợn. Hắn muốn che chân nhưng không dám vứt bỏ thể diện, đành căm giận lườm anh: “Mơ đi.”
“Vậy phải xem năng lực của chính mình rồi.” Vương Điền cười nói: “Đến lúc đấy đừng khóc.”
Lương Diệp chợt xáp tới, nhanh chóng cắn lên tai anh, sau đó làm như chưa chuyện gì xảy ra, đứng dậy, khiêu khích nói: “Rõ ràng trước đó ngươi khóc đến mức…”
Lương Diệp khiếp sợ trợn mắt nhìn anh.
Trước mặt bàn dân thiên hạ, Vương Điền nâng cằm hắn, hôn lên.
Đám đông rộn ràng tấp nập xung quanh phút chốc kêu lên ngạc nhiên. Có người đang cầm đồ ăn cho con cứ thế vứt toạch xuống, vội vã che mắt đứa trẻ. Có người thậm chí còn bắt đầu mắng đồi bại khó coi.
Vương Điền chẳng màng tất cả, giữ đầu Lương Diệp, trao hắn một chiếc hôn sâu. Anh hài lòng nhìn mặt Lương Diệp đỏ lên phừng phừng bằng tốc độ mắt thường thấy được, nở nụ cười khiêu khích.
Trong đám đông, có người hét một tiếng.
Lương Diệp như sực tỉnh khỏi cơn mơ. Hắn lườm nguýt Vương Điền, sau đó một tay xách túi bánh ngọt, hạt dưa, câu đối cùng những món đồ lặt vặt khác; tay kia túm chặt Vương Điền, nhún chân vận khinh công nhảy lên nóc nhà, hoảng sợ thoát khỏi khu chợ ồn ào náo động.