Bóng đêm lạnh lẽo như nước.
Phía trước một màn hắc ám, bóng hình một người một khỉ, trong bóng đêm âm u khẽ chớp khẽ động
* * *
Không biết đã đứng đó được bao lâu sau, Tiểu Hôi dường như đã bình thường trở lại, an tĩnh nằm trong lòng Quỷ Lệ. Quỷ Lệ hầu như chẳng quản nơi đây là Phần Hương Cốc thập phần hung hiểm, đứng thẳng trong hắc ám, nhè nhè ôm lấy chú khỉ.
Đột nhiên, Tiểu Hôi khẽ cựa mình, ngẩng đầu lên. Quỷ Lệ cúi xuống nhìn, chỉ thấy ánh kim quang trong mắt Tiểu Hôi đã tiêu tan, ánh mắt đã lấy lại vẻ linh động hoạt bát thường ngày.
Quỷ Lệ thở phào, nhưng không đợi hắn nói gì, Tiểu Hôi cựa mình, đưa tay chỉ ra phía con đường bên ngoài. Quỷ Lệ rùng mình, đưa mắt nhìn theo, quả nhiên thấy từ trên con đường xuất hiên hai nhân ảnh, cũng chính là hai nhân vật mà Quỷ Lệ nhận ra.
Lý Tuân và Yến Hồng.
Quỷ Lệ nhíu mày, hai người này hắn đã biết từ mười năm trước, lúc đó họ đã nhân tài xuất sắc, tuy nhiên sau mười năm thế sự chuyển biến, mặc dù chưa gặp lại lần nào, nhưng đối với những người tu luyện đạo pháp, mười năm bất quả chỉ như một cái búng tay, hai người đó thần sắc dung mạo tựa hồ vẫn như không có gì thay đổi, nhưng xem dáng điệu, chỉ sợ đạo hành của bọn họ đã tiến bộ xa so với mười năm trước.
Chỉ thấy hai người bọn họ đi chậm lại, hình như đang nói chuyện với nhau. Đến khi đi gần lại, chỉ nghe thấy Yến Hồng nói:
”Sư huynh, bọn quái vật đó vì sao đột nhiên nổi xung với chúng ta?”
Lý Tuân nhíu nhíu đôi mày, hiển nhiên là cũng không biết lý giải ra sao, nhưng thấy sắc diện gã nghiêm lại, lạnh lẽo nói: “Bọn súc sinh vô lễ đó, làm sao biết được chúng nghĩ gì! Muốn ta giải thích bọn ngư nhân đó dám xâm phạm đến sơn cốc, nên muốn kêu bọn chúng do đâu không chịu về mới phải, hà tất lại làm phiền Thượng Quan sư thúc?”
Yến Hồng ôn nhu nói: “Sư huynh, người không nên giận dữ, cốc chủ nhìn xa trông rộng, tất nhiên có chỗ dụng ý mà chúng ta không hiểu được. Năm xưa khi chúng ta giao thiệp với bọn man tộc, chính là Thượng Quan sư thúc thi triển thần thông một tay chấn áp, bọn man tộc đó xem lão nhân gia như người trời, chỉ cần lão nhân gia xuất hiện, bọn quái vật đó nhất định sẽ ngoan ngoãn rút lui. Cốc chủ sai chúng ta đi thỉnh Thượng Quan sư thúc lại, ắt là do nguyên nhân này.”
Lý Tuân hắng giọng nói: “Ta tất nhiên biết là như vậy, nhưng ta không hiểu tại sao chúng ta đường đường là Phần Hương Cốc, hà tất đối với bọn quái vật phải nhún nhường, hiện tại lại còn phải thỉnh cả Thượng Quan sư thúc đến, nếy như chuyện này chuyền ra ngoài, Phần Hương Cốc chúng ta không phải trở thành trò cuời cho chính đạo hay sao?”
Yến Hồng khẽ cười nói: “Sư huynh, tương lai bọn man tộc đó ắt sẽ có chỗ hữu dụng, cho nên cốc chủ mới bao dung chúng ba phần. Trong tương lai…” nói tới đây, nàng bỗng ngừng lời, nhưng hai mắt nhìn Lý Tuân, tựa hồ như có nghìn câu vạn từ.
Khóe miệng Lý Tuân khẽ nhếch, trên khuôn mặt anh tuấn lộ rõ vẻ bất phục, đưa mắt nhìn về phía trước, xem ra phảng phất lại có thêm mấy phần tiêu sái, bất quá gã không biết nói lại thế nào, chỉ là khẽ thở dài một tiếng, cùng với Yến Hồng chầm chậm đi bên con đường nhỏ, dần dần tan biến vào bóng tối.
Trong âm ảnh, một đạo mục quang sắc bén như đao, nhìn theo phía sau hai người. Quỷ Lệ trong tâm hiện ra bao nhiêu ý nghĩ, nguyên lai việc xâm phạm Phần Hương Cốc hôm nay, không ngờ là do bọn ngư nhân dị tộc. Nhớ lại ba ngày trước đây, khi giấu mình trong tòa cổ miếu nghe thấy cuộc đàm thoại của Lữ Thuận với ngư nhân nọ, ngư nhân cao lớn đó ắt phải là tộc trưởng của ngư tộc.
Xem ra sự việc ngày hôm nay, phần lớn là do ngư nhân tộc trưởng nọ bị Kim Bình Nhi sát hại, làm cho ngư tộc nọ phẫn nộ quyết tâm báo thù. Nghĩ tới đây, Quỷ Lệ không khỏi không nhớ đến hình ảnh yểu điệu của Kim Bình Nhi, nữ tử này quả thật là thâm sâu khôn lường.
Hắn đứng đợi một lúc lâu trong bóng tối, bỗng nhiên tựa hồ như đã quyết định, nhìn xuống phía Tiểu Hôi trong lòng, chỉ thấy đôi mắt Tiểu Hôi chớp chớp, toàn thân cựa quậy, trèo thoắt lên vai Quỷ Lệ, cười nhăn nhở, xem ra đã hoàn toàn bình phục. Quỷ Lệ tạm yên tâm, cuời nhẹ nói,: “Chúng ta có lẽ nên đi xem xem vị Thượng Quan sư thúc này là nhân vật thế nào?”
Tiểu Hôi kêu chí chí hai tiếng, đưa cánh tay lên, chỉ về phía con đường Lý Tuân và Yến Hồng đã đi.
Quỷ Lệ trong bóng tối nở nụ cười âm trầm, thần hình thoắt động, nhanh như quỷ mị, nhằm hướng con đường nhỏ đó mà tiến.
Từ xa, một Phần Hương Cốc đệ tử từ từ đi tới, bỗng nhiên cảm thấy trước mắt hoa lên, tựa hồ như phía trước đoạn đường dẫn tới trọng địa trong côc là “Huyền Hỏa Đàm” có một quỷ ảnh lướt qua, bèn chuyển mắt nhìn tới, căng mắt ra tử tế nhìn một lượt, nhưng tuyệt nhiên không thấy gì khác lạ, bèn lắc đầu lẩm bẩm gì đó, rồi bỏ đi.
***
Lối nhỏ âm u, con đường hẹp mà kéo dài hơn hắn nghĩ. Hiển nhiên địa phương mà vị Thương Quan sư thúc này cư ngụ hẳn phải rất hẻo lánh tịch mịch. Quỷ Lệ đi trên con đường nhỏ này một lúc lâu, nhưng xung quanh không hề thấy một ngôi nhà nào cả, hai bên đường chỉ thấy hoa cỏ cây cối mọc đầy, gió đêm hắt hiu, trên trời vầng trăng u ám tỏa ánh sáng nhờ nhờ, bóng cây lòa xòa, nhìn như vũ điệu loạn cuồng của lũ yêu ma, tổng hòa thành một khung cảnh quỷ dị vô cùng.
Quỷ Lệ cẩn thận đi ven theo con đường này, được một lúc lâu, thật ra vẫn không thấy con đường này chia ra một nhánh nào, xem ra con đường này trực tiếp dẫn tới nơi cư ngụ của vị Thượng Quan sư thúc nọ.
Phần Hương Cốc rộng lớn vô cùng, nhưng con đường nhỏ này, cong cong uốn khúc, dẫn thẳng vào sâu trong sơn cốc.
Đột nhiên, phía trước bên đường bỗng xuất hiện một vật, mầu trắng hình vuông, mục quan Quỷ Lệ ngưng lại, dừng trên vật đó dò xét, nhận ra đó là một khối bia đá, trên mặt có khắc tám chữ chia thành hai hàng:
Huyền Hỏa Trọng Địa
Đệ tử dừng bước
Đôi mày Quỷ Lệ nhíu trở lại, nhưng tuyệt không phải do phía trước có khả năng là nơi trọng địa thần bí của Phần Hương Cốc mà do dự, mà là vì hai chữ “Huyền Hỏa” hai chữ đó, khơi lại trong lòng gã một nỗi buồn man mác. Bất giác không kiềm chế nổi, nhìn xuống bên tay phải một cái, dưới lớp y phục, “Huyền Hỏa Giám” đang nằm an tĩnh trên cánh tay phải hắn.
Nhưng thời khắc ấy qua thật mau,chỉ thấy hắn khẽ cười khẩy, rồi sải bước về phía phiến bia đá, đi mất
Khối bia đá đó xem ra tự nhiên rất bình phàm không có điều gì kì quái, tựa hồ như chỉ là một vật để phân biệt ranh giới giữa hai địa phương, đi quá phía sau tấm bia đá đó, không biết vì sao, con đường tuy vẫn quanh co uốn khúc, nhưng hoa cỏ cây cối hai bên, hình như đều ít đi rất nhiều.
Trước tiên là những khóm cỏ xanh trên đang mọc đây trên mặt đất bỗng tan biến, sau đó tới lượt những bụi cây thấp nhỏ, cuối cùng tới lượt cây cối vốn trước vẫn mọc rậm rạp tươi tốt hai bên đường dẫn dần trở nên thưa thớt, mặt đất cũng trở nên nứt nẻ, rồi chỉ còn sót lại một vài thân cây đứng trơ trọi, cành cây thân cây đều rụng hết lá nhìn khô héo úa vàng, xem ra xung quanh thiếu nước trầm trọng, hoặc có cũng đã bị bốc hơi hết rồi.
Không biết khung cảnh quanh đây với hai chữ “Huyền Hỏa” có quan hệ gì không?
Trên vai Tiểu Hôi nhẹ kêu lên một tiếng, thân hình rúng động, tựa hồ như có sự bất an. Quỷ Lệ khe khẽ vỗ lên mình nó mấy cái, Tiểu Hôi mới tạm an tĩnh trở lại. Bấy giờ khung cảnh xung quanh, đích thị hết sức cổ quái, nhưng xem ra lại có vẻ không giống một địa phận trọng yếu của Phần Hương Cốc, nếu không thì sao đã đi bộ một lúc lâu mà vẫn không thấ một tên đệ tử nào canh gác cả.
Quỷ Lệ nghĩ nhanh trong đầu, đi dọc theo con đường, nay đã đến đoạn rẽ cuối cùng.
Đột nhiên, với định lực như hắn cũng không thể kiềm chế nổi, toàn thân bỗng chấn động, trước mặt hắn, xuất hiện một khoảng đất trống, mà không biết từ đâu ngùn ngụt bốc lên từng làn hơi nóng phả thẳng vào mặt gã.
Giữa khoảng đất này, một tế đàn đứng ngang nhiên, bên trên không có bày xếp gì, mười ba cột đá trắng cao tới ba trượng đứng đỡ toàn bộ tế đàn. Ngoài ra còn thấy mười hai cột đá trắng khác đỡ ven mép tế đàn, mỗi cột ít nhất cũng phải to bằng hai người ôm, đứng ở giữa tế đàn, là cây cột đá trắng to nhất, khoảng sáu người ôm mới xuể
Nhưng ở trên tế đàn, những kiến trúc khác lại được xây dựng bởi một loại đá kì dị mầu đỏ ối, có bậc thang và lăn can. Tại trung tâm của tế đàn, một đại điện hùng vĩ đứng, hình dạng như bảo tháp, tổng cộng có ba tầng, mỗi tầng một cao, tầng trên lại cao gấp đôi tầng dưới, nhưng tầng thấp nhất cũng phãi cao đến mười trượng.
Xa xa nhìn lại, tế đàn này tựa hồ như một ngọn lửa không lồ đang thiêu đốt, đâm thẳng lên trời, Quỷ Lệ đứng dưới chân tế đàn, xem ra chỉ như một con kiến, vô cùng nhỏ bé.
Quỷ Lệ hít sâu một hơi, trước mắt tòa kiến trúc này thật khiến người ta kinh tâm động phách, quỷ phủ thần công bốn chữ này, chỉ sợ dùng ở đây cũng không có gì đáng thẹn. Không ngờ trong Phần Hương Cốc, lại có một tòa kiến trúc khôi hoàng như thế này. Hắn đứng trầm ngâm, lúc này liên tưởng tới khối bia đá vừa nhìn thấy lúc trước, trong tâm như mơ hồ linh cảm ra khu vực này e rằng chính là địa điểm nổi danh trong Phần Hương Cốc, Huyền Hỏa Đàm.
Hắn liền định thần trở lại, lập tức nhẹ nhàng thám thính cả vùng địa phương xunh quanh, nhưng tại đây ngoại trừ Huyền Hỏa Đàm ra, còn lại chỉ là một vùng đất trống. Thêm với khu vực này không có một đệ tử nào đứng ghác, thân thủ hắn lại khoái tuyệt vô cùng, nên chẳng mấy chốc mà đã thám thính hết cả vùng Huyền Hỏa Đàm.
Càng vào gần đến Huyền Hỏa Đàm, nhiệt độ không khí càng lúc càng tăng, mặc dù hắn một thân tu hành thâm sâu nhưng vẫn cảm thấy váng đầu hoa mắt, trên trán lịn rịn mồ hôi. Quỷ Lệ nhíu đôi mày, trong lòng ngấm ngầm kinh sợ, hắn bỗng nhânk ra, không biết tại sao Tiểu Hôi lúc này vẫn có thể chịu được nhiệt độ khốc liệt này, bèn quay đầu lại nhìn, thấy Tiểu Hôi vẫn ngồi trên vai gã gãi đầu gãi tai, tưa hồ như chẳng coi vùng nhiệt khí này vào đâu.
Quỷ Lệ khẽ run nhẹ, trong tâm thức hắn cũng cảm thấy gần đây Tiểu Hôi quả là có chuyện bất thường, đặc biệt là sau khi uống hết chén tiên dược và viên dị thạch trong Thiên Đế Bảo Khố ở Tử Vong Chiểu Trạch, thân thể rõ ràng là có nhiều biến hóa.
Nhưng nói gì thì nói, trước tình huống này, Tiểu Hôi không sợ sức nóng mãnh liệt này thì cũng tốt hơn nó sợ sức nóng rất nhiều, Quỷ Lệ tạm thời không suy nghĩ quá nhiều. Hắn tập trung tinh thần định tiến thẳng lên trên Huyền Hỏa Đàm thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân của ai đó vọng tới.
Quỷ Lệ nhíu mày một cái, nhìn khắp xung quanh, nhưng căn bản vẫn không tìm thấy một nơi nào khả dĩ có thể ẩn nấp, nhưng hắn chỉ khựng lại một giây, rồi lập tức phi thân xuống phía dưới Huyền Hỏa Đàm, ẩn mình sau cây cột đá to nhất.
Hắn nấp sau cột đá, vô ý áp tay vào thân cột, tức thời bàn tay bị xém bỏng, hắn phản ứng nhanh thu chớp, lập tức rút tay lại.
Dưới chân Huyền Hỏa Đàm, cây cột đá này, không ngờ cũng nóng như lửa.
Tiếng chân càng lúc càng lớn, hiển nhiên đang có người tới rất gần, bỗng nghe thấy một âm thanh già nua cất lên, từ tốn nói: “Nếu là cốc chủ thỉnh, ta tất nhiên sẽ đến, nhưng các ngươi hãy nói, bọn ngư nhân đó tai sao lại đột nhiên hung bạo như thế, dám ngang nhiên tấn công sơn cốc chúng ta?”
Quỷ Lệ giấu mình sau bóng cây cột, nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy Lý Tuân Yến Hồng hai người theo sau một lão nhân áo xám, thần sắc vô cùng cung kính đang từ từ đi xuống.