Thiên Minh lái xe đưa Hạ Vy về biệt thự của gia đình mình. Anh mỉm cười:
“Anh không ngờ em học bơi đấy.”
Hạ Vy vui vẻ nói:
“Em không thể để bản thân mình rơi vào nguy hiểm một lần nữa. Tuy rằng quá trình học cũng chẳng dễ dàng gì nhưng phải cố gắng để xoá đi yếu điểm chí mạng này. Em vẫn còn muốn ở bên cạnh người mình yêu thương.”
Thiên Minh lấy quần áo trong tủ của mình đưa cho Hạ Vy:
“Em mặc tạm đi. Có lẽ tối nay chúng ta ở lại đây luôn. Ngày mai sẽ quay về Hà Nội.”
Hạ Vy lập tức đồng ý. Đã rất lâu rồi cô và anh mới xuất hiện ở đây. Những ký ức về lần đầu tới nơi này ùa về khiến Hạ Vy tủm tỉm cười.
Thiên Minh thấy vậy liền trêu chọc cô:
“Ngày đầu tiên tới đây em ngủ say như chết. Thật may là anh vẫn còn kiềm chế được nếu không đã chung phòng với em rồi.”
Hạ Vy bật cười:
“Hôm đó chúng ta vừa mới gặp nhau lần đầu mà. Thật chẳng đứng đắn tẹo nào.”
Thiên Minh nhẹ nhàng ôm lấy Hạ Vy từ phía sau:
“Cùng tắm đi. Anh sẽ cho em thấy anh đứng đắn ra sao.”
Hạ Vy vội xua tay:
“Chia nhau ra cho nhanh. Anh ở phòng này còn em sang phòng của khách.”
Thiên Minh kiên quyết từ chối đề nghị của Hạ Vy. Anh đã cho người lui xuống khu nhà bên dưới để họ có thể tự nhiên “vui đùa” thoả thích.
Kết quả là Hạ Vy dầm nước quá lâu nên lạc cả giọng, Thiên Minh phải trổ tài “hái thuốc” trong vườn nhà để cô dễ chịu hơn.
Hạ Vy vừa ăn quất hấp mật ong và nghệ vừa tủm tỉm cười:
“Thực ra trong đám cưới cô dâu cũng không cần nhiều lời, chỉ cần ngoan ngoãn cúi chào quan khách thôi.”
Thiên Minh lấy tay điểm nhẹ vào trán của Hạ Vy rồi nói:
“Đúng là không cần nói nhiều nhưng sức khoẻ là quan trọng. Anh không muốn đêm đầu tiên với tư cách là vợ chồng mà em lại im thin thít đâu.”
Hạ Vy nghe tới chuyện này liền đỏ mặt. Cô chuyển chủ đề:
“Hôm trước em đi thử váy cưới cùng Linda và Vân Anh, váy phải sửa một chút đó.”
Thiên Minh bật cười:
“May cho nhỏ lại đúng không?”
Hạ Vy ngạc nhiên:
“Sao anh biết?”
Thiên Minh xoè hai bàn tay ra, cao giọng nói:
“Bàn tay vàng trong làng cảm nhận là đây.”
Dứt lời, anh cầm thìa bón thuốc trong bát cho Hạ Vy:
“Em học hành vất vả, chưa kể tới chuyện đi lại nhiều, việc cơ thể “teo” lại chẳng có gì là lạ.”
Hạ Vy ngước nhìn Thiên Minh rồi nghiêm túc nói:
“Anh đừng nghĩ quá nhiều về việc trước kia em đã sống khổ ra sao. Chỉ cần nhớ hiện tại em đang rất hạnh phúc là được.”
Thiên Minh nhẹ nhàng ôm Hạ Vy vào lòng:
“Anh luôn cảm thấy mình phải bù đắp cho em thật nhiều. Nếu như ngày đó anh kiên quyết bảo vệ luận điểm của mình thì có thể em đã sớm được về với gia đình mình. Nếu như anh không phải là một thằng bé ngu ngốc có thể mọi chuyện đã khác.”
Hạ Vy nhoẻn miệng cười:
“Ngốc ạ. Khi đó anh còn nhỏ tuổi mà. Bản thân người lớn cũng không nhận ra. Hơn nữa nếu như em trở về từ sớm biết đâu anh lại không thích em.”
Thiên Minh lắc đầu:
“Sẽ không có chuyện đó đâu.”
Nói xong, anh tiếp lời:
“Nhất định vẫn sẽ yêu em như hiện tại.”
Dứt lời, Thiên Minh liền cúi xuống hôn lên môi Hạ Vy. Chỉ vài ngày nữa thôi đám cưới của họ sẽ diễn ra, nhất định anh sẽ dùng quãng đời còn lại để bù đắp cho người thương của mình. Một cô gái tốt như Hạ Vy xứng đáng có được hạnh phúc.