Công chúa Trường Nhạc phất phất tay nhỏ bé, hào phóng nói: “Không cần cám ơn, Bản công chúa cũng không thích Liễu quý phi”.
“ Tại sao?” Diệp Ly tò mò nói, tuy nói tính tình Liễu quý phi lãnhđạm, nhưng cũng không đến mức bị một cô bé mấy tuổi cáo trạng chứ. Lúctrước Liễu quý phi cũng coi như đã giúp nàng hai lần, đối với nàng cũngkhông có địch ý gì, nhưng lần này. . . Diệp Ly rõ ràng cảm nhận được từlần trước đó, hình như thái độ của Liễu quý phi đối với nàng không giống trước kia. Đây là một loại chuyển biến rất mơ hồ , bên ngoài hoàn toànnhìn không ra có gì khác thường, chỉ có thể nói là do trực giác. Mà Diệp Ly lại luôn luôn tin tưởng vào trực giác của mình, bởi vì nó đã vô sốlần cứu tính mạng của nàng trên chiến trường.
Công chúa Trường Nhạc bĩu bĩu cái miệng nhỏ nhắn nói: “Nàng ta luônbày ra một bộ dạng nhìn ai cũng không thuận mắt, nhưng mà phụ hoàng lạiluôn thuận theo nàng. Nàng ta có gì tốt cơ chứ, Trân Ninh khóc nàng tacũng không thèm để ý tới, mẫu hậu không bao giờ đối xử với ta như vậy.Mẫu hậu của Trường Nhạc là tốt nhất”. Câu cuối cùng tuyệt đối là đangkhoe khoang.
“Trân Ninh?” Diệp Ly khó hiểu nhìn hướng Mặc Tu Nghiêu. Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói: “ Nhị công chúa của hoàng thượng, công chúa Trân Ninh,con gái của Liễu quý phi”.
Diệp Ly nhìn về phía trước, lúc này mới phát hiện bên cạnh Liễu quýphi áo trắng như tuyết tựa hồ thiếu gì đó. Hoàng đế ân điển cho tất cảphi tần cùng các hoàng tử công chúa đều có thể tới. Vì có trình diễnpháo hoa, cho nên phi tần nào có hài tử đều sẽ mang hoàng tử, công chúatới. Nếu như nói lúc trước yến tiệc có nhiều quy củ lễ nghi không thểmang theo hài tử bên người…, hiện tại ngay cả tiểu hoàng tử hoặc tiểucông chúa mới một hai tuổi cũng được bà vú ôm trong ngực mang tới, cònhai hoàng tử và một công chúa của Liễu quý phi lại không thấy bóng dángquả thật có chút kỳ quái. Đặc biệt là Nhị công chúa năm nay cũng đã bảy, tám tuổi hẳn cũng không phải là hài tử không hiểu chuyện. Chẳng lẽ đúng như công chúa Trường Nhạc nói, Liễu quý phi không thích con mình sao?
“Công chúa thường xuyên chơi đùa với công chúa Trân Ninh?” Diệp Ly cười nói.
Công chúa Trường Nhạc lắc đầu, có chút buồn bực nói: “Trân Ninh cũngkhông thích đi chơi với ta. Muội ấy chỉ thích chơi cùng với mấy đệ đệcủa muội ấy, mà muội ấy cũng không chịu cho ta chơi cùng mấy đệ đệ. Mẫuhậu nói bởi vì ta còn nhỏ sẽ không thể chiếu cố đệ đệ. Nhưng mà. . .Trân Ninh còn nhỏ hơn ta mà.”
Diệp Ly xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của công chúa Trường Nhạc, trong lòngkhẽ thở dài. Quả thật Hoàng hậu bảo hộ công chúa Trường Nhạc vô cùngtốt.
“Có thích khách!” Đột nhiên một tiếng hô bén nhọn vang lên, mấy cáibóng đen từ trong đêm tối lao ra, hướng thẳng về phía lầu cao. Diệp Lyim lặng liếc mắt, đưa tay kéo công chúa Trường Nhạc đến bên người. Trích Tinh lâu lúc này hoàn toài hỗn loạn, một nhóm lớn thị vệ hùng dũng laotới chắn trước mặt Hoàng đế, Hoàng hậu cùng các Hoàng tử, Công chúa.Phía dưới các đại thần, các nữ quyến đang loạn thành một đoàn cũng tìmcho mình một chỗ trốn.
Chỉ nhìn thoáng qua Diệp Ly cũng có thể nhận ra, những người áo đennày vượt xa đám phế vật đêm hôm đó . Từng người đều là cao thủ trămngười mới có một, thị vệ trên lầu hiện tại không thể địch nổi. Một mảnhhuyết quang dọa các nữ quyến thét chói tai, hết thảy loạn thành mộtđống. Công chúa Trường Nhạc núp bên cạnh Diệp Ly, chỉ lộ ra mộtcái đầu nhỏ, nhìn lén. Diệp Ly vỗ vỗ gáy nàng nói: “Đừng nhìn, coi chừng bị dọa.”
Công chúa Trường Nhạc vội vàng rụt trở về, có chút bận tâm hỏi: “Định Vương phi, Phụ hoàng cùng với Mẫu hậu của ta có thể có chuyện gìkhông?”.
Diệp Ly cười nói: “Ngươi yên tâm, dù toàn bộ mọi người trên này cóchuyện thì họ vẫn sẽ bình an vô sự”. Nhiều thị vệ vây bắt như vậy mà bịthích khách giết gần hết. Trong đám quần thần người biết võ công cũngrối rít lao tới nghênh đón thích khách áo đen,không phải chỉ vì an toàncủa bản thân mình cùng mọi người, mà còn là để có cơ hội biểu hiện trước mặt Hoàng đế. Mặc Tu Nghiêu an ổn ngồi ở bên cạnh Diệp Ly, chẳng biếtlúc nào xung quanh họ xuất hiện mấy ám vệ vũng vàng bảo vệ, cho dù thỉnh thoảng có một hai thích khách phá được vòng phòng thủ , cũng bị ThanhLoan cùng Ám Nhị và Ám Tam đứng hầu một bên giải quyết . Trên lầu mộtmảnh hỗn loạn nhưng phía họ lại tĩnh lặng một cách quỷ dị.
“Ta nói này , Vương gia ngài không muốn lên hộ giá sao?” Diệp Ly mang theo chút ý trêu chọc nhìn Mặc Tu Nghiêu nhẹ giọng hỏi. Mặc Tu Nghiêunhướng mày cười nói: “Hiện tại mà qua đó thì Hoàng thượng sẽ không cholà ta có lòng muốn hộ giá, chỉ sợ lại nghĩ là ta muốn mượn cơ hội hànhthích.”
Diệp Ly liếc mắt nhìn phía Mặc Cảnh Kỳ, có chút không thú vị lắc đầu. Nghe nói hồi còn trẻ hoàng đế cũng có thể xem là nhân vật văn võ kiêmtoàn, nay sao lại sợ hãi đến mức cho tất cả thị vệ trên lầu vây quanhhắn? Vừa cho bọn họ ngó chừng thích khách lại còn bắt bọn họ phân thânnhìn chăm chăm động tĩnh bên này, chỉ sợ không chỉ có Mặc Tu Nghiêu, màhiện tại bất kỳ người nào có liên quan tới Định vương phủ đi ngang quachỗ hoàng đế cũng bị xem thích khách.
“Ô, ở địa phương hỗn loạn như vậy mà chỗ Vương gia và Vương phi lại nhàn nhã như thế này thật không tốt lắm đâu”.
Cách đó không xa, Gia Luật Dã vừa dễ dàng đối phó với thích khách, vừa có thời rảnh rang cười nói với Mặc Tu Nghiêu.
Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt cười nói: “Chỉ là mấy thích khách cỏn con màcũng không đối phó được, vậy thì thị vệ trong cung dùng để làm gì?”
Gia Luật Dã cười vang nói: “Vương gia nói rất đúng, chỉ là mấy tiểutặc nhỏ bé quả thật không đáng để Định vương tự mình xuất thủ đối phó”.
“Gia Luật vương tử, cảm phiền ngươi cách xa bên này ra một chút,thích khách đều bị ngươi lôi kéo hết về đây”. Ám Tam đang đứng chắnphía trước Diệp Ly, thuận tay thu thập một thích khách đang lao tới, mặt không chút thay đổi nói.
Gia Luật Dã nhướn mày, ánh mắt dừng một chút trên trên người nọ vừangã xuống chân Ám Tam, cười nói: “ Thật ngại quá, Bản vương tử cũngkhông biết tại sao những thích khách này rất thích quấn lấy Bản vương.…Thị vệ của Định vương phủ quả nhiên thân thủ bất phàm.”.
Thích khách ngã trên mặt đất lúc này trên người không có một tia vếtthương, chỉ có một vết cứa rất nhỏ trên cổ, máu cũng không chảy ranhiều; nhưng mà thích khách kia ngay cả giãy dụa cũng không có, trựctiếp ngã xuống đất tắt thở. Công phu như vậy, ngay cả sát chủ chuyênnghiệp chưa chắc có thể làm tốt hơn. Nam tử trước mắt chỉ mặc quần áothị vệ bình thường nhưng ở nơi huyết tinh lẫn lộn như thế này vẫn có thể nhàn nhã thong dong như đang chơi đùa.
Nhìn khung cảnh hỗn chiến trước mắt, Diệp Ly hơi nhíu đôi mi thanhtú, thấp giọng hỏi: “ Chẳng lẽ thích khách là vì Gia Luật Dã mà tới?”Những thích khách này hướng về phía Gia Luật Dã mà đánh tới có khả năngvì thoạt nhìn thực lực Gia Luật Dã mạnh nhất ở đây, nhưng trang phục của Gia Luật Dã hoàn toàn khác với Đại Sở, những thích khách này không thểnào không nhận ra.
Mặc Tu Nghiêu ngó chừng nam tử tuấn tú trước mắt luôn có vẻ như cónhư không nhích về phía bọn họ, nói: “Có thể hơi liên quan tới hắn, cóđiều. . . Mấy thích khách này là người Trung Nguyên. Vô luận là bản thân Gia Luật Dã hay là Gia Luật Hoằng cũng sẽ không phái người Bắc Nhungtới trong cung gây rối loạn . Gia Luật Dã cố ý dẫn thích khách tới bênnày hẳn là muốn kiểm tra thực lực của nàng.”. Thiên hạ đều biết thực lực của Mặc Tu Nghiêu, căn bản không cần dựa vào mấy thích khách tới để xác minh. Dĩ nhiên Gia Luật Dã cũng sẽ không trông cậy dựa vào mấy thíchkhách này có thể giết hắn, cho nên chỉ có thể là vì người ngồi ở bêncạnh hắn – Diệp Ly.
Diệp Ly cười một tiếng nói: “Tình huống như thế ta cần xuất thủ sao?”
Phía trước Ám Tam nhẹ giọng trả lời: “Dĩ nhiên không cần, mấy thíchkhách này dám muốn Vương Phi tự mình xuất thủ chẳng phải là muốn nói bọn thuộc hạ không có chút tác dụng nào hay sao.”.
Diệp Ly giương mắt nhìn thoáng qua Ám Tam, cười nói: “Ngươi bây giờlà trợ thủ đắc lực Bổn vương phi, không phải là ám vệ, cảm phiền ngươikhông cần thiết phải xông pha chiến đấu?”.
Nghe vậy, Ám Tam lập tức xụ mặt xuống, hắn thực thích cuộc sống củaám vệ mà, có địch nhân xông đến thì đánh cho hắn hoa rơi nước chảy làđược, chứ như bây giờ, không phải là chỉ có thể chờ thích khách lọt lưới mấy tên ám vệ kia rồi mới đến phiên bọn hắn sao?. Nhưng mà hết lần nàytới lần ám vệ của Định quốc vương phủ làm việc vô cùng chất lượng, cănbản sẽ không có tên thích khách nào lọt qua được vòng bảo vệ.
Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Ta cảm thấy hắn không phải là muốn dò xét công phu của A Ly mà muốn thử dò xét dũng khí của A Ly”.