Hàn Thành Trì vậy mà vì cô đã trúng một đao, đã trúng một đao a…. Có người vì cô đã trúng một đao a…..
Chuyện này ở trong tiểu thuyết là bình thường, tuy nhiên trong hiện thực, đây là một sự kiện làm cho bao nhiêu người kiêu hãnh mà lại cảm động!
Cố Lan San vào phòng bệnh, Cố Ân Ân nhìn thấy bộ dạng Cố Lan San mặt mũi bầm dập, lập tức hơi trách mắng vài phần nói: “San San, em như thế nào không ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, tới bệnh viện làm cái gì?”
Cố Lan San không nói gì, chỉ là sững sờ nhìn Hàn Thành Trì nằm trên giường bệnh, đáy mắt chứa nước mắt.
Hàn Thành Trì lúc này đã tỉnh, có thể bởi vì đau đớn, sắc mặt có chút tái nhợt, nhìn thấy đáy mắt Cố Lan San có nước mắt, lập tức nở nụ cười: “Lan San, em khóc cái gì, chúng ta không phải đều tốt à?”
Cố Lan San liền bắt đầu nghẹn ngào, một chữ cũng nói không nên lời, nước mắt liền chảy xuống rào rào, cô nghiêng đầu, đúng lúc nhìn thấy sơ mi trắng nhuốm máu ném trên sofa trong phòng bệnh, trên cổ áo thêu một chữ cái màu đen, là “C“. Cố Lan San nghĩ đến trước lúc mình hôn mê nhìn thấy trên sơ mi trắng có một chữ cái, nhất thời càng chắc chắn là Hàn Thành Trì cứu mình.
Trái tim nho nhỏ của Cố Lan San run rẩy nhẹ nhàng bắt đầu thay đổi như thế.
Vốn ở đáy lòng cô, Thịnh Thế tốt với cô nhất, sau đó là Hàn Thành Trì giống như anh trai, sau đó là Quý Lưu Niên và Hạ Phồn Hoa.
Nhưng vì việc này, nháy mắt liền trở thành Hàn Thành Trì, Thịnh Thê, Quý Lưu Niên và Hạ Phồn Hoa.
Từ đó về sau, Cố Lan San vốn không biết tình là vật gì, liền đem “Ân nhân cứu mạng” mình là Hàn Thành Trì hóa thành tâm tư thiếu nữ.
Mà “Ân nhân cứu mạng” chân chính lại ở trong bệnh viện quân khu đang cấp cứu, sống chết không rõ.
Thật ra lúc Thịnh Thế chạy qua cứu, Hàn Thành Trì đã hôn mê.
Năm anh họ Thịnh Thế không biết Thịnh Thế vì cái gì chạy gấp như thế, sợ gặp chuyện không may, liền định vị một chút vị trí Thịnh Thế đang ở.
Đợi cho lúc năm anh họ Thịnh Thế đến, liền thấy Thịnh Thế nằm trong vũng máu……..