Tay nàng nhẹ nhàng gảy đàn, sóng âm như lưu vũ đánh về hướng Ma anh.
Ba đầu yêu trên đất ban đầu còn cười cợt nhìn họ, ai ngờ sóng âm vừa đụng vào Ma anh, Ma anh gào lên một tiếng, máu trên mặt chảy xuống.
“Sao, sao lại thế…”
Tô Tô lại gảy dây đàn, Ma anh uể oải nằm trên mặt đất, chậm rãi tiêu tán.
Lúc này Trọng Vũ cũng đã biết không chế sức mạnh, Tô Tô ngoài chút cảm giác buôn bực trong ngực, cũng không có cảm giác phản phệ như lần trước.
Nàng thu hồi Trọng Vũ, Trọng Vũ cao hứng bừng bừng hóa thành mặt dây chuyền, yên lặng lùi về bên người Tô Tô.
Yêu ba đầu thấy đòn kết liễu sau cùng của mình bị mất, thần sắc đờ đẫn, nhưng hắn vẫn như cũ tình nguyện chết cũng không chịu nói ra lệnh bài vào ma vực ở đâu.
Đúng lúc này, Trương Phương Thăng ở cổng nhìn bọn họ chằm chằm lại mở miệng: “Ta có thể cho các ngươi lệnh bài”
Đứa trẻ đôi mắt trống rỗng nhìn về phía Tô Tô: “Ngươi đi theo ta”
Hắn dứt lời, quay người đi, cũng không quan tâm bọn người Tô Tô có theo kịp hay không.
Tô Tô thấy trên mặt đấy yêu ba đầu oán hận nhìn đứa bé, đứa bé đi một đường, sau dừng lại một chút.
Nó đi con đường quanh co, cuối cùng dừng lại trước một hang núi.
Hắn nói: “Mèo của ta chính là ở chỗ này không thấy nữa, mèo của ta sợ tối, ngươi cũng sợ tối, ngươi đi vào, nếu có bản lĩnh vậy đem nó mang trở về cho ta”
Tô Tô mi dài khẽ run, lần đầu tiên có người nhìn ra nói nàng sợ tối.
Không, nàng vốn dĩ là không sợ, thế nhưng mà, lúc hạ giới kia, tiếp nhận Khuynh Thế Hoa quá đen tối, như không có một chút hi vọng nào.
Giọng nói của nó không có gợn sóng: “Ngươi giúp ta tìm lại mèo, ta sẽ cho ngươi lệnh bài.”
Nghĩ nghĩ, hắn nghiêng đầu: “Ngươi tìm không được nó, ta cũng sẽ cho ngươi lệnh bài”
Chí ít thì cũng có người cùng mèo của hắn đều trải qua nỗi sợ.
Diêu Quang cũng là lần đầu tiên biết được Tô Tô sợ tối, vội vàng nói với Trương Phương Thăng: “Này, ngươi đừng có quá đáng, ta vào tìm mèo cho ngươi được không!”
Nó lắc đầu, ngón tay hướng Tô Tô: “Chỉ cần nàng”
Tô Tô trầm mặc một lát, cười cười: “Có thể, ta đi vào”
Nàng vừa muốn đi về hướng trong động, Diêu Quang nói: “Sư muội”
Đột nhiên một bàn tay khác giữ chặt nàng.
Tô Tô quay đầu, trong thấy đôi mắt đen nhánh, từ lần trước “Giảng hòa cùng nhau hợp tác” tại cửa phòng, về sau, hắn không hề đề cập tới sự tình của quá khứ. Đây là lần đầu tiên, nàng nhìn thấy Đạm Đài Tẫn lộ ra cảm xúc rõ ràng như thế.
“Nàng vì sao lại sợ tối?” Đạm Đài Tẫn hỏi.
Hắn ngữ điệu run rẩy, mang theo sự khiếp đảm cùng mờ mịt mà chính mình cũng không biết rõ. Gắt gao nhìn nàng chằm chằm, thực sự muốn biết đáp án, nhưng cũng thật sự sợ nghe được đáp án, làm cho hắn vĩnh viễn cũng không có hi vọng cảm giác đau đớn như lăng trì.
Nàng rõ ràng không nên… sợ tối.
Năm đó yểm ma tạo mộng cảnh của Diệp Băng Thường, Diệp Tịch Vụ đã từng trong đêm mà đuổi theo hắn, cùng hắn tiến vào mộng cảnh, khi đó nàng lôi kéo tay mình, tức giận mạnh mẽ, còn mắng hắn không có đầu óc, vì nữ nhân của người khác, đến mạng cũng không cần.
Nàng lẻ loi độc hành, mặt trời cũng chưa lên, nàng ở nhân gian đi qua mấy cái màn đêm, khi đó nàng sẽ cười, sẽ giận dữ.
Mà năm trăm năm sau, một đứa bé nuốt Huyễn Nhan châu, lại nói nàng sợ tối.
Nàng khi nào thì bắt đầu sợ tối?
Nhìn thiếu nữ quạnh quẽ trước mắt, sắc mặt Đạm Đài Tẫn dần trở nên trắng bệch.
Tô Tô rút cánh tay mình về, ngữ điệu lạnh lùng, nói: “Hắn nói lung tung”
Nàng lần đầu tiên hi vọng, mình đã luyện xong Vô tình đạo. Vốn dĩ cũng không ngại, chỉ là vết sẹo của quá khứ, không ai vạch trần, mà một khi có người đụng vào, vết thương vừa mới khép lại, lần nữa máu chảy đầm đìa.
Tô Tô không có nhìn hắn, cũng không có nhìn Tàng Hải cùng Diêu Quang, cất bước đi vào sơn động. Có gì đáng sợ chứ, nàng sớm đã không còn bất lực, đáng thương như Diệp Tịch Vụ.
Diêu Quang hô to: “Tô Tô chúng ta đi vào cùng muội”
Thằng bé giọng trầm xuống: “Không được, các ngươi sẽ dọa mèo của ta, chỉ có mình nàng có thể đi vào”
Tô Tô không quay đầu, ngữ điệu mang theo ý cười: “Sư tỷ, yên tâm, hiện tại đã không sợ, chỉ là tìm mèo mà thôi, sư huynh vẫn còn chờ chúng ta”
Nàng nhìn phía trước một mảng tăm tối, nhắm mắt lại.
Đã quyết định tu Vô tình đạo, nên đem tất cả buông xuống, nếu như đã buông xuống vậy tại sao phải sợ chứ.
Mắt thấy thân ảnh Tô Tô biến mất tại cửa hang.
Sắc mặt trắng bệch của Đạm Đài Tẫn như bừng tỉnh, muốn đi vào trong động.
Đứa trẻ giang hai cánh tay ngăn cản hắn: “Ngươi không thể đi vào”
Đạm Đài Tẫn lại giơ tay bóp cổ hắn, trực tiếp nâng hắn lên không trung.
Đôi mắt hắn đỏ bừng giống như điên dại: “Ngươi cũng dám, ngươi làm sao dám”
Trương tiểu công tử trong tay hắn như con rối không có sinh mệnh.
Tàng Hải hoảng hốt, vội vàng ngăn cản Đạm Đài Tẫn: “Sư đệ, đệ muốn làm gì, không thể giết hắn, trong tay hắn có lệnh bài mà chúng ta cần”
Bọn họ tìm lâu như vậy, lăn lộn ở nhân gian đã lâu, còn suýt nữa mất mạng ở hang ổ của yêu ba đầu, không phải là vì lệnh bài sao?
Mắt thấy Tô Tô ra liền có thể lấy lệnh bài, sư đệ làm sao lại ngay lúc này muốn giết Trương tiêu công tử chứ.
Tàng Hải, Diêu Quang vội vàng cứu người.
Trương tiêu công tử không bình thường, Đạm Đài Tẫn cũng không bình thường! Huống chi Tô Tô không phải đã nói rồi sao, nàng không có sợ.
Diêu Quang khó khăn mà đoạt đứa bé từ tay Đạm Đài Tẫn, thằng bé liều mạng ho khan, Diêu Quang nói: “Không được, Cửu Mân sư đệ. Ngươi không thể phụ nổi khổ tâm của sư muội”
Tàng Hải ôm lấy Đạm Đài Tẫn: “Sư đệ, không nên lỗ mãng, sư huynh cam đoan với đệ, một khi Lê tiên tử có nguy hiểm gì, sư huynh có liều mạng cũng phải bảo vệ nàng”
Cơ hội tìm sư tổ cùng với Công Dã Tịch Vô đã ngay trước mắt, sư đệ không thể hủy hoại được.
Đạm Đài Tẫn lui lại một bước. Hắn thất hồn lạc phách: “Các ngươi biết cái gì, các ngươi biết cái gì…”
Hắn đi vào sơn động tìm Tô Tô, Tàng Hải cùng Diêu Quang liếc nhau, lúc này không ai dám mở miệng cản hắn.
Chỉ vì, bọn họ trước giờ chưa từng gặp qua, một người cảm xúc trong chớp mắt lại sụp đổ đến thế.