Đáng tiếc, khi Tần Cứu làm thí sinh đã quá thu hút mọi ánh nhìn.
Xuất phát từ mục đích nào đó, anh tự đặt bản thân vào biển lửa, để hệ thống nhìn chằm chằm vào anh khẩn trương hơn bất cứ một ai.
Cho nên bọn họ mới vừa liên hợp, đã bị hệ thống lần ra được manh mối.
Thật ra không có chứng cứ, cũng không được xem là phát hiện gì, nhưng hệ thống đã sớm phá lệ đề phòng Tần Cứu.
Những nhân vật nguy hiểm như thế này, biện pháp tốt nhất là đặt ngay dưới mắt, trong chính hệ thống, trở thành giám thị.
Vì thế, sau khi Tần Cứu vượt qua kì thi, đã rất nhanh quay về với thân phận giám thị.
Bên cạnh đó, Sở Nguyệt đằng sau thì đã âm thầm động tay vào kết quả, trước mặt lại tỏ vẻ thuận theo ý hệ thống.
Lần thứ hai bọn họ liên hợp với nhau đã tiêu hao không ít thời gian.
Thứ nhất là ký ức của Tần Cứu bị quấy nhiễu, lúc đầu còn đang rơi vào tình trạng đối chọi gay gắt với Du Hoặc. Thứ hai, dẫu có thế thì sau đó cũng đã phá vỡ khoảng cách và đứng cùng một phe thêm một lần nữa, còn cẩn thận nhiều hơn trước kia, ít nhất không để lộ dấu vết ra bên ngoài.
“Thật ra lần đó chúng ta chỉ còn thiếu một chút nữa thôi.” Sở Nguyệt tỏ vẻ đáng tiếc: “Chúng ta đã đến tận khu trung tâm cũng phá huỷ hết phân nửa những gì cần phá huỷ, vậy mà ngay thời khắc mấu chốt lại bại lộ, thất bại chỉ trong gang tấc.”
“Bại lộ cái gì?”
“Chuyện này thì tôi không rõ lắm, ở phân đoạn cuối cùng là hai người các cậu thâm nhập vào khu trung tâm, tôi thì thủ phía sau, nhưng rồi tôi nhận được tin tức chẳng tốt lành gì.” Sở Nguyệt nói: “Lần đầu đó tại sao thất bại thì chỉ có mỗi hai người biết. Đương nhiên, gay gắt quyết liệt gì cũng đều xàm chó hết! Cậu hại cậu ta hay cậu ta hại cậu, loại chuyện ma quỷ này thì các cậu cũng không cần tin, chúng chỉ để cho kẻ ngoài nghe mà thôi.”
“Vốn dĩ cũng không tin.” Du Hoặc nói.
Tần Cứu vuốt cằm, ho nhẹ một tiếng.
Du Hoặc duy trì bình tĩnh, để cho anh vài giây im lặng. Lúc này mới hỏi Sở Nguyệt: “Tôi có nhờ người để lại lời gửi cho mình, phải đi đến chỗ nghỉ ngơi tìm một vật và một người. Người cần tìm chắc chắn là cô, còn món đồ đó là gì cô biết không?”
“Biết.” Sở Nguyệt nói.
Du Hoặc vừa nghe liền yên lòng.
Nhưng Sở Nguyệt lại bổ sung thêm: “Mà biết cũng vô dụng.”
Du Hoặc: “?”
“Món đồ đó có hơi đặc biệt, đã không còn ở chỗ nghỉ ngơi nữa rồi.” Sở Nguyệt nói.
“Là gì?”
“Hai người các cậu khi đó đã dự liệu sẵn ở sau để phòng ngừa, chính là phần chương trình hệ thống tự đi chỉnh sửa lại. Chương trình này sẽ tiến hành giám sát và phán đoán các điều mục mệnh lệnh và hành vi của hệ thống, dựa theo tình huống áp dụng cho kỳ thi để sửa chửa cho cân bằng một chút, ngay thời điểm thiết yếu thậm chí có thể tự huỷ.”
Sở Nguyệt dừng câu chuyện, nhìn sắc mặt Du Hoặc và Tần Cứu, do dự mở miệng: “Nhưng mà….. hệ thống rất ranh ma, sau khi các cậu xảy ra chuyện, chương trình sửa chửa kia không hề tồn tại. Tôi tìm thật lâu, nói bóng nói gió khắp nơi vẫn không tìm được. Nhưng đừng lo, cuối cùng chúng ta cũng cùng vào đây, hữu dụng hơn bất kỳ thứ gì.”
Cũng coi như là một chút an ủi.
Du Hoặc và Tần Cứu đều không thích những người trì trệ, rất nhanh đã quay lại trọng điểm ở khu trung tâm.
Có điều, Sở Nguyệt lại nói: “Khu trung tâm đã bị giấu luôn rồi, tất cả các giám thị đều không với tới. Mà chuyện này thì các cậu cứ yên tâm, có thể đưa các cậu vào một lần, thì tôi ngại gì thêm lần thứ hai chứ. So với khu trung tâm, để các cậu sớm khôi phục ký ức mới là chính, nếu không biết lí do thất bại ở lần trước, thì đi vào khu trung tâm cũng như kẻ mù.”
Vậy là vấn đề nãy giờ….
Chỉ là sớm khôi phục ký ức thôi à???
Du Hoặc còn tưởng Sở Nguyệt đã nắm trong tay một biện pháp học cấp tốc thế nào rồi, ai ngờ cô suy đi nghĩ lại nửa ngày, bẻ ngón tay nói: “Theo như tôi biết, một là quay lại nơi trước kia có ấn tượng khắc sâu hoặc là ý nghĩa đặc biệt nào đó. Hai là chế tạo tình huống đồng dạng, đi đến nguyên cảnh được tái hiện, ít nhiều gì cũng sẽ kích thích ký ức được đôi chút, có khi còn nhớ ra ngay. Ngoài ra thì sau đó tôi phát hiện…..”
“Cái gì?”
“Ở những nơi có mức quấy nhiễu của hệ thống càng thấp, thì càng dễ nhớ lại chuyện trước kia. Lí do ắt không cần tôi giải thích đâu nhỉ, rốt cuộc thì mức quấy nhiễu thấp thế nào, chuyện này đều áp dụng lên các giám thị.”
Cô chỉ vừa nhắc tới, Tần Cứu đã phát hiện ra thật sự đúng là như vậy.
Chính các ký ức hữu hạn của anh về giám thị A cũng đều nhớ ra từ những lần vào phòng tạm giam.
Chỉ là cứ mỗi khi anh vào phòng tạm giam, thứ xuất hiện đều là khu phế tích. Cho nên đoạn ký ức muốn nhớ tới, chắc hẳn dù ít hay nhiều gì cũng có liên quan đến nơi đó.
Khôi phục ký ức đúng là một vấn đề nan giải.
Sở Nguyệt và Du Hoặc kẻ đáp người thưa, trò chuyện đôi ba câu đơn giản trong chốc lát.
Họ còn đang nói đến dãy nhà đó là một địa điểm tuyệt vời thì Tần Cứu đột nhiên chen vào một câu: “Thật ra muốn khôi phục ký ức cũng có một biện pháp.”
Sở Nguyệt biết tính anh, ngay lập tức có một dự cảm chẳng lành: “Biện pháp gì? Cậu nói trước thử xem.”
“Theo như tôi biết, trong hệ thống có một nơi có thể huỷ bỏ mệnh lệ—”
Tần Cứu còn chưa nói xong, Sở Nguyệt đã nhảy dựng lên: “Muốn nghĩ cũng đừng nghĩ tới nữa! Tìm chết cũng không phải tìm như vậy!”
“Huỷ bỏ mệnh lệnh?” Du Hoặc tràn đầy hứng thú.
Sở Nguyệt không nói hai lời đã đẩy họ tới chỗ tầng hầm, chỉ vào cánh cửa dưới kia bảo: “Đi đi đi! Các cậu có sức thế thì không bằng trực tiếp vào phòng tạm giam kích thích đi! Nói thật, tôi thấy chỗ nào trong căn nhà này đều toàn là nơi kích thích tuyệt vời hết, chẳng qua bố trí phòng khách bị sửa lại cả rồi, nhìn chẳng ra hình dáng trước kia, hình dáng duy nhất được giữ lại cũng chỉ còn mỗi phòng tạm giam.
Quả đúng là lời Tần Cứu nói ra sẽ là biện pháp nguy hiểm mà, Sở Nguyệt chẳng cần nghĩ nhiều đã chuyển đề tài ngay.
“Để tôi coi có thể nhắc bọn họ thả tôi ra ngoài trước được không, tôi đói quá rồi, mà đồ ăn lại ở trên lầu, không có chỗ để mà đi. Hai người cứ tự nhiên, dù sao chốc nữa chỗ này cũng không xảy ra chuyện đâu, chả phải Tiểu Ngô còn có chuyện muốn nói sao? Lát nữa lại kêu cô ấy vào.”
Sở Nguyệt vừa nói vừa phất tay về phía bọn họ, còn đi tìm tòi học hỏi gọi người.
Kết quả mới vừa đi đến trước gương, cô liền kinh ngạc hô lên một tiếng: “Trời ơi người đâu rồi?”
Du Hoặc quay đầu nhìn theo.
Mặt gương toàn thân kia chiếu rọi cả một dáng vẻ hiện thực của phòng khách, cái sofa đầy người ngồi ban đầu thế mà giờ đã trống không.
Trên bàn trà có đặt một tờ khăn giấy, và dễ nhận thấy rằng được rút ra một cách vội vàng.
Mặt trên dùng bút lông viết con số 9.
Sở Nguyệt không hề phản ứng lại: “9? Là có ý gì? Tự nhiên viết đáp án đề bài vậy?”
“Không phải.” Du Hoặc chỉ chỉ chiếc đồng hồ treo trên tường nói: “Là hơn 9 giờ rồi.”
Trước đó không phải bọn họ may mắn tìm được đường sống trong chỗ chết, mà là nói chuyện quá vội, nên tất cả mọi người đã quên tấm bảng thời gian kế hoạch kia.
Trên bảng viết, 9:00 đêm là thời gian ngủ ngon.
Bọn họ sẽ phải đi ngủ.
Cơn buồn ngủ trong phòng thi nói đến là đến, không ai có thể ngăn được.
Bọn họ có thể gắng gượng dùng khăn giấy để lưu lại lời nói, đã không dễ dàng gì rồi.
Tuy rằng họ đã vào trong gương, lẽ ra vẫn phải sinh hoạt sau khi chết, thí sinh được làm việc và nghỉ ngơi mà không cần tuân thủ.
Nhưng chính bản thân chiếc gương dường như cũng có làm việc và nghỉ ngơi, chuyện này không thể tách rời khỏi Sally, Sherry. Mà kiểu làm việc nghỉ ngơi này sẽ ảnh hưởng tới người trong gương.
Buồn ngủ nói đến là đến.
Sở Nguyệt che miệng ngáp dài ba cái, cuối cùng cũng chịu thua.
Cô lắc lắc tay nói: “Đợi bọn họ rời giường là trời sáng luôn rồi, tôi không chịu nổi nữa, phải vào phòng sách nằm một lát đã.”
“Bộ cô định nằm sung sướng đến hơn mười giờ luôn à?” Tần Cứu nói: “Vào phòng khách đi, hai người chúng tôi có thể ở tạm ngoài sofa mà.”
Sở Nguyệt không tài nào lay chuyển được ý định của họ, đành bước vài ba bước vào phòng khách, đóng cửa lại, rất nhanh đã không còn tiếng động.
Thật ra Du Hoặc và Tần Cứu cũng cảm giác được cơn buồn ngủ bất thình lình ập đến, thừa dịp cơn buồn ngủ vẫn chưa quá nặng, Du Hoặc bèn xuống phòng vệ sinh lầu một tắm một cái.
Hắn lau tóc, ban đầu tính ngủ trên sofa một lát. Ai ngờ vừa ngồi xuống lại thay đổi ý định, đi ngang qua phòng khách xuống thẳng tầng hầm.
Chịu ảnh hưởng từ những lời nói của Sở Nguyệt, hắn muốn đến xem thử phòng tạm giam.
Rất nhiều ký ức linh tinh có quan hệ với nơi này, hơn nữa vì một nguyên nhân đặc biệt nào đó, nếu nói về một nơi có ấn tượng sâu sắc nhất, thì nơi này chắc chắn có trong số đó. Hắn muốn thử xem, có thể nhớ được cái gì hay không.
Dưới tầng hầm rất yên tĩnh, rõ ràng chỉ xuống có một tầng, mà tiếng nước tắm của Tần Cứu đã trở nên xa xăm mơ hồ rồi, tựa như đang bị ngấm trong một cái vại.
Phòng tạm giam vẫn như xưa—
Mặt kính phòng tắm vòi sen mờ mờ, mặt đất khô ráo, giống như cả trăm năm rồi nhưng vẫn chưa từng trúng nước qua.
Chiếc giường được đặt dựa lên tường, tính ra nó cũng chả nhỏ gì, nhưng Du Hoặc lại thắc mắc rằng thân hình cao to này của Tần Cứu có ngủ được hay không thôi.
Trên bàn đặt một chiếc ly thuỷ tinh, ghế tựa bị kéo ra. Vừa nhìn thấy chợt tựa như có người mới uống nước xong, tiện tay để ly xuống, chỉ vừa rời đi được một lúc……
Nhưng thực tế đã nhiều năm trôi qua.
Để phòng tạm giam nhìn cho giống một nơi xử phạt, hệ thống luôn thích treo mấy thứ linh ta linh tinh lên tường, gồm một sợi dây thừng đầy máu, một cái móc nhọn, một băng vải trắng đen…..
Một số đồ vật có thể khiến tình cảnh trở nên áp lực hơn.
Nhưng Du Hoặc đứng ở chỗ này một chút áp lực cũng không có.
Có lẽ bởi vì cho dù có ngăn cách thật lâu, thì nơi này cũng vẫn tràn ngập hơi thở của Tần Cứu. Tất cả ký ức về nơi này, đều có hình bóng của anh.
Ánh mắt hắn đảo qua những đồ vật trang trí đó, trong đầu lại loé lên lời nói của Sở Nguyệt.
Cô nói tuy biết rằng đôi mắt không bị chịu ảnh hưởng gì, nhưng vẫn luôn sinh ra chút ảo giác, luôn cảm thấy phía sau đồng tử còn lặng lẽ cất giấu ánh nhìn trộm của hệ thống. Có lẽ đã phải chịu ảnh hưởng từ một quãng thời gian rất lâu, rất rất lâu rồi.
Về mặt lí trí biết là không có gì, nhưng về mặt tâm lý vẫn sẽ có sự nghi ngờ và lảng tránh trong một chốc.
……
Du Hoặc xuất thần đã được một lúc lâu, thậm chí còn chưa phát hiện ra tiếng nước mơ hồ văng vẳng đằng xa kia đã ngừng.
Hắn đứng ở mép giường, ánh mắt dừng lại trên một khúc băng vải. Nó rũ xuống hơn nửa đoạn từ bức tường, rơi xuống trên lan can đầu giường, Du Hoặc đưa tay nắm lấy một đầu.
Không biết vì sao, mà động tác này trong một thoáng qua như có cảm giác đã từng gặp qua rồi.
Du Hoặc hơi sửng sốt.
Hắn đứng thẳng người dậy, sau lưng vang lên tiếng bước chân rất nhẹ.
“Sao lại ở đây rồi?”
Tần Cứu tựa như đang trêu ghẹo Du Hoặc, thơm một cái thật nhẹ vào phần lộ ra sau gáy hắn.
Lúc cúi đầu xuống, anh lướt qua vai Du Hoặc, nhìn thấy thứ gì đó đang quấn quanh ngón tay đối phương.
Anh ngẩn người trong giây lát, một vài hình ảnh vụn vặt cứ hiện lên mà chẳng hề thông báo trước…..
Chắc hẳn là chính tại căn phòng tạm giam này, chính tại chỗ này.
Vẫn luôn như thế bên chiếc lan can đầu