Anh biết rất khó để điều đó có thể xảy ra, nhưng là anh không muốn từ bỏ.
Diệp Thành hít một hơi thật sâu, đè lại kích động và bao nhiêu khó chịu trong lòng. Yên tĩnh ngồi đó, không làm phiền đến việc kiểm tra sức khỏe của Lương Minh Phương.
Sau khi kiểm tra xong, Minh Phương lại dặn dò một phen, rồi mới quay đầu đi khỏi phòng bệnh trở lại phòng khám của mình.
….
Chiều tối.
Có lẽ vì mệt mỏi, Diệp Thành trở lại phòng nghỉ nhỏ của anh tại bệnh viện, liền thiếp đi, rồi bất giác mà nằm mộng.
Trong mộng là hình ảnh anh dường như đã trở lại rất lâu trước đây. Khi đó, Rừ Lạc vẫn là một cô sinh viên đơn thuần, tay không về làm vợ anh, yêu anh vô điều kiện, giao ra cả trái tim mà đối xử với anh, đứa con trong bụng cô vẫn chưa sinh ra, tất cả đều là dáng vẻ ban đầu.
Ngay cả anh lạnh lùng vô tình, cũng là bộ dạng ban đầu.
Anh mang theo Lưu Tâm Nhã bên mình, tùy ý hôn môi cô ta, lạnh lùng nhìn Từ Lạc đau khổ, khó chịu, hốc mắt đỏ bừng. Trong mộng, anh nói rất nhiều lời quá đáng, nói cô chính là thứ rác rưởi, chỉ có thể làm tôi người khác, nói cô đời này đừng mơ mà ngóc đầu lên nổi…
Sau đó, Diệp Thành lại mộng thấy Từ Lạc nói với anh cô mang thai, nhưng anh lúc đó lại còn ra tay đánh cô, ép cô phải đi phá thai, cho dù có nguy hiểm đến tính mạng, cũng không cho phép Từ Lạc mang thai cốt nhục của anh.
Trong giấc mộng đó của Diệp Thành, Từ Lạc la khóc từng tiếng thống khổ, mỗi một vết máu tanh, lại khiến Diệp Thành lạnh cả xương sống, kinh hồn táng đảm.
Cho đến sau đó, anh dường như đã thấy trái tim của Từ Lạc đã chết, cứ như vậy mà biến mất, dần dần không tìm thấy bóng dáng cô trên thế giới này nữa.
Và rồi anh đột nhiên hối hận, giống như quả bóng bị rút đi không khí, xẹp lép. Giống như chú cá nhỏ bị rời khỏi mặt nước.
Anh vốn coi tình cảm của cô là thứ không có chút quý giá nào, không nghĩ tới sau khi chân chính mất đi rồi, mới phát hiện ra là khắc cốt, là ghi tâm, là không thể thiếu như vậy.
Và rồi vẫn giấc mộng kia, anh không biết đã ôm lấy ai, mà bắt đầu gào khóc, ” Bây giờ vẫn kịp, tôi van xin các người trả lại vợ tôi cho tôi, cô ấy là của tôi…các người mang Lạc Lạc trả lại cho tôi, tôi không dám nữa..tôi hối hận rồi….”
Ở trong muôn vàn đau đớn thống khổ, trái tim như bị xé rách, Diệp Thành giật mình từ trong ác mộng tỉnh lại, đầu lần trán của anh, toàn mồ hôi lạnh. Nước mắt đầy mặt.
Cảm giác tim đập nhanh vì sợ thật lâu mới tiêu tan, Diệp Thành hít một hơi thật sau, kéo rèm cửa bên cạnh ra, ngoài cửa sổ sắc trời đen mưa phùn, đã là hơn nửa đêm gần hừng sáng. Còn nhá nhem tối, nên chẳng có lấy một tiếng chim hót, không gian bên ngoài lộ đầy vẻ vắng ngắt vô cùng. Vài ba tán cây khô rụng lá ở trong khoảng giao nhau giữa đêm và sáng, ẩn hiện cô đơn cực kì.
Diệp Thành ở trên giường nửa ngồi, hồi lâu mới hoàn hồn lại.
Anh hiểu mình đây chính là ngày nghĩ đêm mơ, chuyện trước đây không thể nhận thấy, khoảng thời gian này, ngày nào cũng nghĩ, mỗi ngày đều suy nghĩ lại, những khổ đau mà anh mang đến cho Từ Lạc, từng chút một toàn bộ từ trong kí ức của Diệp Thành rỉ ra, giống như kim châm nho nhỏ, từng cái một đâm vào trong tim anh rỉ máu đau đớn.
Anh đứng dậy đi tới phòng vệ sinh, vặn nước từ vòi ra, đưa hai bàn tay hứng nước lạnh mà xối lên trên mặt, anh mới cảm thấy tỉnh táo một chút.
Trong mộng thống khổ và hối hận đến vậy, nhưng trên thực tế thì không giống thế. Từ Lạc vẫn còn đó, vẫn còn sống tốt, con trai bọn họ cũng chào đời an toàn, đây có lẽ chính là thứ tốt nhất rồi.
Anh vẫn là cha của đứa nhỏ, điểm này dù thế nào đi nữa cũng không thể biến mất, Diệp Thành vuốt mặt, nước lạnh tùy ý còn xót lại tiếp tục trên chóp mũi anh tí tách nhỏ xuống, ông trời thật ra vẫn bằng lòng cho anh một cơ hội này, cho nên anh sẽ không từ bỏ.
Vệ sinh cá nhân xong đâu đấy, anh từ phòng vệ sinh đi ra, thay quần áo khác rồi đi sang phòng bệnh của Từ Lạc và con trai kế bên.
Bình minh ngày mới cũng vừa ló rạng.
Anh đi vào, hai mẹ con vẫn ngủ say. Diệp Thành khẽ ngồi xuống cạnh Từ Lạc, động tác rất nhẹ nhàng. Từ Lạc vẫn không tỉnh lại, cô như vẫn chìm trong giấc mơ đẹp của cô vậy.
Diệp Thành cứ thế mà si ngốc nhìn Từ Lạc hồi lâu, sau đó cúi xuống, ở trên má cô, thơm trộm một cái, ” anh đi làm đây, trưa lại qua thăm em.”
Dứt lời, anh lại đi đến bên cạnh giường sơ sinh, nhóc con Diệp Lạc Thiên cũng ngủ rất ngon, ngày nào cũng thoải mái nha.
Diệp Thành cười cười, cũng ở trên cái má nhỏ tròn như cục cơm kia, hôn một cái. “Ba đi làm nhé, ở nhà với mẹ phải ngoan đó.”
Hôn tạm biệt hai mẹ con xong, Diệp Thành cầm lấy cặp tác, đứng nhìn vợ và con một hồi, rồi mới xoay người, ra khỏi phòng bệnh, nhẹ nhàng đóng cửa lại…
Anh đi một đường, nhớ đến cơn ác mộng kia, không khỏi rùng mình một cái, thật là, ác mộng kia, dọa chết anh rồi….
Thật may chỉ là mộng thôi….