Hứa Minh Tâm nghe Khương Tuấn nói thế thì mới chú ý tới việc mình chỉ mặc một cái áo khoác.
Vừa rồi cô còn cãi nhau với Cố Gia Huy nửa ngày trời trong tình trạng trần truồng ư?
Hứa Minh Tâm vừa nghĩ tới đây thì máu dồn lên não, cô há to miệng nhìn Cố Gia Huy.
Cố Gia Huy thấy Hứa Minh Tâm nhìn mình như thế thì trong mắt anh có chút trêu chọc.
“Cũng không phải là lần đầu tiên nhìn thấy, vẫn nhỏ như cũ!”
Cố Gia Huy ghé vào tai Hứa Minh Tâm rồi nói nhỏ.
Hứa Minh Tâm nghe thấy thế thì mặt cô đỏ bừng lên, cả người như muốn sụp đổ mất.
Hứa Minh Tâm nổi giận đùng đùng đưa tay lên rồi giáng cho Cố Gia Huy một cái táng.
Cố Gia Huy cũng không kịp đỡ, anh không ngờ rằng cô lại đánh mình,
Góc mặt hoàn hảo của anh đỏ bừng lên với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.
Khương Tuấn đang lái xe nghe được tiếng động này thì vội vàng dừng xe lại.
“Lái xe của cậu đi.”
Cố Gia Huy cất lời, anh nói rất lạnh lùng.
Khương Tuấn không dám hó hé câu gì, chỉ có thể tiếp tục lái xe.
Hôm nay cô Minh Tâm ăn thuốc súng ư? Cô ấy là người đầu tiên trên thế giới này dám đánh cậu chủ đó!
Hứa Minh Tâm run rẩy nhìn chằm chằm bàn tay của mình, dưới tình huống vừa nãy cô không hề suy nghĩ quá nhiều.
Là do Cố Gia Huy giở trò lưu manh, không liên quan gì tới mình.
“Là do anh chọc tôi trước…”
Hứa Minh Tâm ôm lấy cơ thể của mình rồi nói với giọng run rẩy.
“Anh không ngờ rằng em muốn phân chia với anh một cách triệt để như vậy.”
Giọng của anh trầm khàn, Hứa Minh Tâm có thể nghe được một chút đau thương ở trong đó.
Trái tim của cô run lên.