“Em thì sao, Nhiễm Nhiễm?”
Nghe anh hỏi vậy, không hiểu sao trong đầu Tống Nhiễm lại hiện ra cảnh đêm qua…
Cô đỏ bừng mặt, lườm anh: “Anh bắt nạt em!”
Lục Mộ Trầm cười sung sướng, ôm chầm lấy Tống Nhiễm.
“Nhiễm Nhiễm! Nhiễm Nhiễm của anh! Sao anh lại yêu em như vậy chứ?”
Tống Nhiễm ngước mắt nhìn anh: “Bây giờ anh mới thích em nhiều như vậy?”
“Trước kia cũng thích nhưng kỳ thật lúc mới bắt đầu, anh không nghĩ có ngày mình sẽ thích em nhiều đến vậy”.
Lục Mộ Trầm buông Tống Nhiễm ra, để Tống Nhiễm dựa lưng vào ngực anh rồi ôm cô từ phía sau.
“Đôi khi, anh lại thắc mắc có phải em đã dùng bùa mê thuốc lú gì với anh không? Không thì tại sao anh lại say đắm em như vậy? Mỗi giây mỗi phút không được nhìn thấy em là vô cùng nhớ mong.”
Tống Nhiễm nghe những lời nỉ non bên tai mà cả người như được ngâm trong bình kẹo, khóe miệng bất giác cong cong, khẽ đáp: “Anh đang dỗ ngọt em đấy hả!”
Lục Mộ Trầm tì cằm lên vai Tống Nhiễm, hôn nhẹ lên cổ cô.
“Không phải dỗ ngọt! Anh nói thật.”
Nụ cười trên mặt Tống Nhiễm càng hạnh phúc hơn, thậm chí còn mạnh bạo đáo: “Em biết. Em cũng rất rất thích anh!”
Lục Mộ Trầm: “Anh thích nhiều hơn một chút.”
Tống Nhiễm: “Em nhiều hơn.”
Lục Mộ Trầm: “Anh nhiều hơn.”
Tống Nhiễm: “Em nhiều hơn!”
Lục Mộ Trầm: “Anh nhiều hơn.”
“… Lục Mộ Trầm! Anh trẻ con thật đấy!”
Lục Mộ Trầm dựa lên vai Tống Nhiễm, cười cười.
Tống Nhiễm cũng nhịn không được mà cười theo.
Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời chiếu sáng khắp sân, nhành cây rung rinh trong gió.
Năm tháng êm đềm, từng giây từng phút trôi qua thật bình yên.
…….
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Năm Đoàn Đoàn và Viên Viên ba tuổi, Tống Nhiễm quay lại công việc.
Một ngày trước ngày tham gia đoàn phim, một nhà bốn người ngồi ở phòng khách.
Viên Viên ngồi trong lòng Tống Nhiễm, tay nhỏ ôm chặt cổ mẹ, khóc nức nở: “Không muốn mẹ đi! Mẹ không đi được không?”
Hai mắt hồng hồng, trên khuôn mặt nhỏ xinh đẹp giàn giụa nước mắt.
Tống Nhiễm đau lòng lau nước mắt cho con gái, an ủi: “Viên Viên không khóc nha! Mẹ bận việc, sẽ làm thật nhanh để về mà.”
“Đừng đi! Đừng đi…”
Viên Viên khóc không thôi, rúc đầu nhỏ vào lòng Tống Nhiễm.
Tống Nhiễm chưa bao giờ rời xa các con, thấy Viên Viên như vậy thì cũng không kìm được mà khóc theo.
Lục Mộ Trầm ngồi bên cạnh, ôm Tống Nhiễm vào lòng, khẽ an ủi: “Đừng nghĩ nhiều quá! Con rồi sẽ lớn, đâu thể bên con suốt 365 ngày một năm, em phải quen dần thôi.”
Tống Nhiễm tựa lên vai Lục Mộ Trầm, nghẹn ngào: “Em không nỡ…”
Lục Mộ Trầm vỗ vỗ vai cô.
“Yên tâm đi! Anh sẽ chăm sóc tốt cho các con.”
“Mẹ! Con cũng vậy, sẽ chăm sóc tốt cho em.”
Đoàn Đoàn đứng thẳng lưng trước mặt Tống Nhiễm, điệu bộ như người lớn, cam đoan sẽ chăm sóc em gái thật tốt.
Tống Nhiễm nhìn con trai, vừa hạnh phúc vừa cảm động, hai mắt cay cay, lại rơi nước mắt tiếp.
Đoàn Đoàn xoa mặt Tống Nhiễm, lau nước mắt cho cô bằng bàn tay nhỏ của bé.
“Mẹ đừng khóc! Khóc sẽ không xinh nữa!”
Điệu bộ học làm người lớn chọc Tống Nhiễm bật cười. Cô đặt Viên Viên xuống.
Đoàn Đoàn lau nước mắt cho em gái, hồn nhiên nói: “Anh sẽ chăm sóc em!”
Viên Viên nghe anh trai nói vậy thì ngẩng đầu lên, nắm chặt tay Đoàn Đoàn, khẽ nói: “Anh phải chăm sóc em thật tốt đấy!”
Đoàn Đoàn “ừ” một cái, dắt em vào phòng chơi đồ chơi.
Trong phòng khách chỉ còn Tống Nhiễm và Lục Mộ Trầm.
Tống Nhiễm ôm tay Lục Mộ Trầm, tựa đầu lên vai anh, khẽ nói: “Em sẽ rất nhớ anh.”
Lục Mộ Trầm xoa đầu cô, nói: “Anh cũng sẽ rất em. Rất nhớ em! Khi nào rảnh, anh sẽ dẫn Đoàn Đoàn và Viên Viên đến thăm em. Hai đứa nó chưa được thấy em quay phim lần nào.”
Tống Nhiễm mỉm cười, ôm chặt tay Lục Mộ Trầm hơn.
“Em chờ anh và các con.”