Chiêu Phong đánh nhẹ vào ngựa đi từ từ, giữa chợ đi được vài bước lại quay lại nhìn Đàm Nhu một cái, Đàm Nhu cũng chỉ cười, trong lòng có chút không nỡ nhưng chẳng làm được gì.
Thấy Đàm Nhu vẫn đứng đó Chiêu Phong dứt khoát quất ngựa đi ra khỏi chợ, Đàm Nhu thấy thế cũng quay người đi vào ngõ nhỏ.
Đàm Nhu vừa đi vừa ngẩn người, nàng như đang suy nghĩ vu vơ gì đó.
Đi được vài ba bước, nàng bỗng rút dao nhỏ từ trong tay áo mình ra xoay người phi dao về phí trước, chưa rõ là ai nhưng Đàm Nhu bỗng nhảy lên mái nhà chạy vào trong rừng, nàng rút lấy dao đang găm trên thân cây xuống, lại xoay người chỉ vào bóng đen phía sau mình.
Hắn tròn mắt nhìn nàng, khăn che mặt của hắn bị rách ra ở bên má, trong đó là vết thương vừa bị con dao của Đàm Nhu làm cho bị thương, hắn sờ lên mặt mình mà không dám tin.
Đàm Nhu cầm con dao chỉ vào mặt hắn, nàng bước về trước vừa hỏi hắn.
” Ngươi là ai?”
Chiêu Phong vừa ra khỏi chợ đã đi qua Bùi Anh, hắn ngồi trên lưng ngựa cầm kiếm đi qua.
Là hắn, hắn vẫn chưa đi sao.
Chiêu Phong và Mã Bằng bỗng kéo ngựa lại, dừng chân quay người nhìn về phía hắn, Bùi Anh cũng cảm nhận được họ đang nhìn mình, hắn dường như cố tình.
Hắn hét lên.
” Tránh ra.”
Rồi sau tiếng hét đó, hắn vụt ngựa chạy đi thật nhanh, Chiêu Phong và Mã Bằng còn đang không hiểu.
Mã Bằng chỉ kịp thốt.
” Bị điên à.”
Chiêu Phong đã chạy đánh ngựa chạy theo hắn, Mã Bằng dù không hiểu nhưng vẫn chạy theo.
Đi đến giữa chợ cả hai thấy Bùi Anh hắn cắp theo một cô nương mặc y phục trắng, chùm đầu nàng ta lên giống như là Đàm Nhu vậy, Chiêu Phong không kiểm soát được mà lao vào như điên.
Mã Bằng chạy theo sau không kịp, đi qua ngõ Mã Bằng thấy bóng trắng và đen đang hỗn độn ở trong rừng, Mã Bằng dừng ngựa định gọi Chiêu Phong lại nhưng đã không thấy người đâu.
Hết cách Mã Bằng xuống ngựa chạy vào rừng, chỉ thấy Đàm Nhu bị hai dây cắp vào hai vai kéo đi, Mã Bằng gào lên.
” Đàm Nhu.”
Chiêu Phong đuổi theo Bùi Anh đến cuối chợ vừa thấy hắn buông cô nương kia xuống thì lại không phải là Đàm Nhu, nàng ta tóc đen, có chút bầu bĩnh, trông như một thôn nữ hái dược liệu, nàng ta cúi người trước Bùi Anh.
” Đa tạ công tử.”
Vừa dứt câu, nàng ta đã bỏ đi, hụt hẫng, Chiêu Phong đơ ra.
Bùi Anh quay lại nhìn giả vờ hỏi lại Chiêu Phong.
” Ngươi đuổi theo ta làm gì?”
Chiêu Phong không trả lời, kéo ngựa dời đi.
Bùi Anh nhìn theo Chiêu Phong cũng không vui, Chiêu Phong trên đường đi vẫn không nghĩ đến kế dương đông kích tây của họ.
Chiêu Phong bỗng nhận ra, Mã Bằng vừa đi theo sau mình đã không thấy đâu, chỉ thấy trước ngõ có con ngựa của Mã Bằng, Chiêu Phong vội xuống ngựa chạy vào đó.
Mã Bằng ở trong rừng bất lực nhìn Đàm Nhu bị đưa đi, hình như Đàm Nhu vừa bị đánh ngất, Mã Bằng nằm trên đất dưới kiếm của tên áo đen đó.
Mã Bằng đang với tay lấy cành cây bên cạnh thì Chiêu Phong đã lao đến đá tên đó bay đi.
Chiêu Phong rút kiếm trên tay ra chỉ vào mặt hắn giọng hùng hổ.
” Đàm Nhu đâu?”
Tên đó lại tròn mắt, không ngờ là dính vào mấy người không được bình thường.
Sao cứ dính tới cô ta thì đều là lũ điên vậy.
Chiêu Phong lần nữa dí kiếm vào cổ hắn.
” Ta hỏi ngươi Đàm Nhu đâu?”
Giọng Chiêu Phong vẫn cứ gằn lên, tên đó vẫn cứ im lặng.
Hỏi nữa, hỏi nữa thì ta cũng có nói đâu.
Mã Bằng thấy hắn vẫn không nói thì đã nóng tính rút kiếm ra kè lên cổ hắn thật.
” Đã thế thì ta sẽ đưa ngươi đi gặp tổ tông nhà ngươi, đoàn tụ sớm.”
Chiêu Phong đưa chân lên giẫm lên hắn, ghì mạnh xuống.
Mã Bằng ra tay thật, huynh ấy rạch nhẹ lên cổ hắn, máu chảy xuống, lúc đó Chiêu Phong mới biết là Mã Bằng làm thật.