– Cứ nói đừng ngại!
Diêm Tu nói:
– Động chủ, mặc dù địa vị động chủ của ngài thấp kém, nhưng cũng là khởi điểm làm cho đại đa số tu sĩ thiên hạ hâm mộ, cộng thêm ngài được phủ chủ Dương Khánh tín nhiệm. Ngài chỉ cần chậm rãi tu luyện, một hai trăm năm sau đợi đến khi tu vi nâng cao, vị trí một sơn chủ chắc chắn không thể nào chạy khỏi. Vì sao ngài không chịu nhẫn nhịn chậm rãi thăng lên, tiền đồ còn dài, lại phải liều mạng như vậy?
– Ta thấy dường như ngài cũng không có dã tâm tranh cao thấp với quần hùng, cho dù là ngài có dã tâm đi nữa, nói một câu không phải, tuy rằng tu sĩ thiên hạ có rất nhiều hạng người kinh tài tuyệt diễm xuất hiện, nhưng dù sao cuối cùng có thể hùng bá một phương cũng là số ít,
không bằng ổn thỏa từ từ mà tiến chẳng phải là hay hơn sao?
Miêu Nghị lắc đầu nói:
– Chuyện này không liên quan tới dã tâm, còn nhớ lúc ở Phù Quang động, ta đã kể với lão chuyện đệ đệ muội muội hay không?
Diêm Tu gật đầu:
– Nhớ!
– Ta còn từng nhớ La Trân đã báo cho ta biết, ‘trước khi tu vi ngươi chưa đạt tới cảnh giới nhất định, có đầy đủ năng lực tự vệ, tốt nhất không nên nói với người ngoài chuyện của đệ đệ muội muội ngươi. Làm như vậy một khi có chuyện sẽ dễ dàng bị người nắm cán, trở thành điểm yếu giữa huynh muội ngươi với nhau, dễ bị người ta uy hiếp’.
Miêu Nghị trầm ngâm nói:
– Ta vẫn nhớ kỹ lời này, nhưng ta rất muốn tìm được bọn họ, thu nhận bọn họ vào Đông Lai động. Chỉ là tình cảnh của ta cũng không tốt đẹp gì, ngay cả tự vệ còn khó khăn, bây giờ dù tìm được bọn họ cũng không cách nào chiếu cố bọn họ, ta chỉ có thể một mực chịu đựng.
Nhắc tới La Trân, Diêm Tu ảm đạm trầm mặc một hồi, không nói gì nữa, chỉ khẽ gật đầu:
– Ta hiểu rồi, không biết lần này động chủ đi chuẩn bị khi nào trở về, vạn nhất phía trên phát hiện hỏi ngài đi đâu, ta nên trả lời như thế nào?
– Chưa biết khi nào về, chỉ cầu có thể còn sống trở lại. Nếu như phía trên phát hiện ta không có ở đây, ngươi cứ việc nói ta đi Tinh Tú Hải săn, chỉ cần ta có thể còn sống trở về, có Dương Khánh làm chỗ dựa sau lưng, Tần Vi Vi không thể làm gì được ta.
Diêm Tu không biết nên nói gì với hắn, chỉ cần là chuyện muốn làm, từ trước tới nay vị động chủ Đại nhân này vẫn không tiếc liều mạng.
– Động chủ, ngài có nghĩ tới không, một khi bọn Trịnh Kim Long biết ngài muốn dẫn bọn họ đi Tinh Tú Hải săn, chưa chắc sẽ chịu theo ngài đi, đến lúc đó ngài chỉ có một mình khó có thể ép buộc được họ…
– Vậy sao?
Miêu Nghị giơ tay lên thi pháp, xóa đi Linh Ẩn Nê trên Mi Tâm, ảo ảnh một đóa hoa sen màu trắng nở ra ba cánh trên Mi Tâm hiện ra hắn vô cùng sống động, hừ lạnh một tiếng:
– Kẻ nào chống lệnh, giết! Hiện tại cho dù là bọn họ liên thủ cũng chưa chắc là đối thủ của ta, ta có thể giết Phạm Nhân Phương và Phương Tử Ngọc, chẳng lẽ còn không giết được bọn họ? Nếu họ có gan làm như vậy, không ngại cứ làm thử, sẽ cho bọn họ thấy thương trong tay
Miêu mỗ lợi hại tới mức nào. Người nào trong Đông Lai động không phụng tùng hiệu lệnh sẽ là địch nhân của ta, từ trước tới nay Miêu mỗ đối xử với địch nhân không hề chùn tay!
Hắn đã muốn đi Tinh Tú Hải săn từ sớm, chỉ là trước đây biết pháp lực mình quá kém, khó làm cho kẻ dưới phục tùng, không thể không tạm thời nhẫn nại.
Hôm nay tu vi đột phá đến Bạch Liên tam phẩm, không cần trợ thủ, chỉ dựa vào một cây thương trong tay hắn cũng có lòng tin làm cho bộ thuộc cả Đông Lai động tâm phục khẩu phục.
Diêm Tu trợn mắt há mồm nhìn ảo ảnh hoa sen trên Mi Tâm hắn, có thể nói là vô cùng khiếp sợ.
Lúc này chỉ mới mấy năm, Diêm Tu thật sự không nghĩ tới tu vi Miêu Nghị đã đột phá đến Bạch Liên tam phẩm.
Dựa theo lẽ thường suy đoán, người tu vi càng cao, luyện hóa Nguyện Lực Châu mới có thể càng nhanh. Thông thường tu vi Bạch Liên nhất phẩm luyện hóa một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm ít nhất phải một năm, nhưng tốc độ luyện hóa của động chủ Đại nhân rõ ràng nhanh hơn tốc độ bình thường rất nhiều.
Điều này cần có công pháp tu hành thật tốt tương trợ, điểm khác nhau lớn nhất giữa công pháp tốt hay xấu là ở tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu. Nhiều kỳ tài xuất hiện trong giới tu hành, không ai không phải là như vậy, không biết công pháp tu hành của động chủ là phẩm cấp gì.
Bây giờ có vẻ Diêm Tu đã hiểu tại sao động chủ muốn đi Tinh Tú Hải mạo hiểm, đạo lý rất đơn giản, chính là phần chia Nguyện Lực Châu của Đông Lai động đã không đủ cho động chủ sử dụng, mà thực lực động chủ cũng không đủ để tóm thâu lãnh địa xung quanh để lấy được nhiều Nguyện Lực Châu hơn.
– Chuyện tu vi ta đột phá đến Bạch Liên tam phẩm tạm thời không nên tiết lộ ra ngoài.
Miêu Nghị dặn dò một câu, thu liễm ảo ảnh hoa sen trên Mi Tâm.
Sau khi hai người lẩm bẩm mật mưu với nhau một hồi, cùng nhau rời đi tĩnh thất.