Ánh mắt Tô Khiết thay đổi nhanh chóng, hôm qua Nguyễn Hạo Thần bầu bạn với Cổ Doanh Doanh cả ngày à?
Cô lại nhìn sang Cổ Doanh Doanh, bây giờ cô ta trang điểm hơi đậm, trông có vẻ rất tỉ mỉ.
“Cô nói bậy, tôi không tin, làm sao có thể thế được.” Hạ Điềm Điềm nghe nói cậu ba Nguyễn đã bầu bạn với Cổ Doanh Doanh cả ngày, cô ta biến sắc ngay lập tức, cô ta không tin, làm sao có thể thế được.
Trác Hiểu Lam ở gần đó hơi biến sắc, Cổ Doanh Doanh thật sự muốn vào nhà họ Nguyễn làm dâu sao? Nguyễn Hạo Thần có đồng ý không?
“Đây là sự thật, cô không tin thì đi hỏi ông cụ Nguyễn và bà cụ Nguyễn đi, còn không tin nữa thì có thể đi hỏi cậu ba Nguyễn cũng được.” Cổ Linh Linh nhìn Hạ Điềm Điềm rồi nở nụ cười đắc ý.
Tô Khiết nhìn Cổ Linh Linh, Cổ Linh Linh nói chắc nịch như đinh đóng cột, vẻ mặt cô ta có vẻ rất đắc ý, nhìn lại có vẻ tự nhiên, rõ ràng không giống như đang nói dối.
Cổ Doanh Doanh vẫn luôn đứng lặng thinh ở đó, cô ta không nói gì, không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, có điều Cổ Doanh Doanh luôn cúi đầu, Tô Khiết không nhìn thấy vẻ mặt cô ta.
“Làm sao có thể thế được? Làm sao có thể thế được? Sao cậu ba Nguyễn có thể thích Cổ Doanh Doanh?” Hạ Điềm Điềm lắc đầu, rõ ràng cô ta khó lòng tin tưởng nổi, hoặc cũng có thể nói là khó lòng chấp nhận nổi.
“Làm sao cậu ba Nguyễn không thể thích chị của tôi kia chứ, cậu ba Nguyễn còn hẹn chị tôi đi ăn cơm vào tối nay nữa kia kìa, còn nói là muốn đi xem phim với chị tôi nữa.” Cổ Linh Linh nở nụ cười đắc ý, cô ta tiếp tục khoe khoang.
Tô Khiết quay sang nhìn Cổ Linh Linh, cô có thể nhận ra được Cổ Linh Linh khoe khoang thì đúng là khoe khoang thật, nhưng lại không giống như đang nói dối.
Tô Khiết hơi nhếch môi, bây giờ cậu ba Nguyễn biết theo đuổi con gái rồi, tặng hoa, ăn cơm, xem phim, đầy đủ hết cả.
Hình như đều là cô dạy cậu ba Nguyễn mà ra.
“Linh Linh, đi ra ngoài hít thở không khí với chị đi.” Cổ Doanh Doanh lại lên tiếng với vẻ dịu dàng và từ tốn như cũ, trông có vẻ rất dịu dàng hiền hậu.