Hoắc Dĩnh vậy mà trong khoảng thời gian rời Nhiếp Vân này, triệt để thành tựu Linh Lung Tiên Tâm, khó trách có thể ở trong thời gian ngắn như vậy, tấn cấp đến Nạp Hư Cảnh đỉnh phong, thì ra là thế!
Linh Lung Tiên Tâm quyết, chia làm Bản Tâm, Tĩnh Tâm, Kiên Tâm, Địa Tâm, Thiên Tâm cùng cấp bậc cao nhất Tiên Tâm.
Lúc trước Hoắc Dĩnh cùng với Nhiếp Vân “song tu”, mượn nhờ Cửu Tâm Liên đột phá Thiên Tâm, đạt tới nửa bước Tiên Tâm, không nghĩ tới thời gian không dài, liền triệt để đột phá, trở thành toàn bộ tông môn, không biết bao nhiêu năm rồi, ngoại trừ khai phái tông sư ra, cái thứ nhất đạt tới Tiên Tâm cường giả.
– Nha đầu kia, phạm vào thần kinh gì a…
Chứng kiến thật vất vả xử lý xong người Tĩnh Thiên Tông, Hoắc Dĩnh liền xông lại, Nhiếp Vân bất đắc dĩ lắc đầu.
Hoắc Dĩnh không phải Thánh nữ lạnh lùng, cái gì cũng không quan tâm sao? Như thế nào đột nhiên chiến đấu với mình?
Trong nội tâm bất đắc dĩ, bàn tay Nhiếp Vân đẩy về phía trước, một cổ lực lượng sền sệt gào thét vọt tới, ngăn trở công kích của đối phương, đồng thời miệng há ra, Tiên Âm ngưng tụ thành một dây nhỏ, truyền đưa tới.
– Ta là Nhiếp Vân!
Không có biện pháp, lại không thể đả thương nàng, chỉ có thể cho thấy thân phận.
– Nhiếp Vân?
Hoắc Dĩnh chấn động, thiếu chút nữa từ không trung rơi xuống, đột nhiên nghĩ đến cái gì, sắc mặt trở nên càng thêm trầm thấp.
– Hừ, đăng đồ tử vô sỉ, chẳng lẽ thực cho rằng Hoắc Dĩnh ta dễ bắt nạt sao? Nhận lấy cái chết!
Nương theo hừ nhẹ, uy lực của kiếm quang đại thịnh.
– Nàng này!
Thấy Hoắc Dĩnh nghe được danh tự của mình, ngược lại càng thêm kịch liệt, Nhiếp Vân phiền muộn, lần nữa truyền âm, lần này chỉ dùng thanh âm của mình nói ba câu.
– Lạc Thiên Ma Tôn, U Minh Tam Xoa Kích, chữa thương!
– Ngươi… Thật sự là Nhiếp Vân?
Nghe được ba câu này, Hoắc Dĩnh diệt hết sát tâm, thân thể mềm mại chấn động, ngừng lại.
Sự tình của nàng cùng Nhiếp Vân, thiên hạ biết rõ, mới vừa rồi còn cho rằng thiếu niên trước mắt này cố ý nói ta là Nhiếp Vân đùa giỡn nàng, hiện tại xem ra, có lẽ là sự thật.
Dù sao, mặc dù đối với bên ngoài tuyên bố Nhiếp Vân là nam nhân của mình, nhưng quá trình hai người quen biết, lại chưa bao giờ nói qua, cũng không có người biết rõ, có thể thoáng một phát nói ra những chuyện này, trừ mình ra chính là Nhiếp Vân.
– Không thể giả được!
Nhiếp Vân nói.
– Cái này…
Nghe được thoại ngữ khẳng định như thế, Hoắc Dĩnh ngừng lại.
Cũng khó trách nàng nghi hoặc, mấy tháng trước thời điểm mới quen Nhiếp Vân, thực lực của hắn cực thấp, mà bây giờ, đối mặt cường giả Phá Không Cảnh đỉnh phong cũng có thể thong dong đánh bại, hơn nữa lăng không nhiều ra nhiều thiên phú đặc thù như vậy, đổi lại là ai, cũng không thể tin được.
– Làm sao vậy? Chẳng lẽ Hoắc Dĩnh thực cùng Vân Phong này có gian tình?
– Khí thế hung hung chỉ là bộ dáng mà thôi, ngươi xem, còn không có động thủ, liền ngừng lại!
– Cái gì Thánh nữ, cũng chả có gì đặc biệt…
Hoắc Dĩnh thét chói tai bay ra đám người, công kích còn chưa tới trước mặt đối phương liền bỏ dở nửa chừng, để cho tất cả mọi người sững sờ tại nguyên chỗ, lập tức xì xào bàn tán.
Trước kia thất nữ hội tụ, sáng rọi kinh nhân, mỗi người đều thèm thuồng, mà khi biết những nữ nhân này đều ưa thích một nam nhân, trong nội tâm lại bay lên ý ghen ghét.
Ghen ghét là đáng sợ nhất, tuy Hoắc Dĩnh cái gì cũng không làm, nhưng ở trong mắt mọi người, đứng núi này trông núi nọ, có hôn ước với Di Hoa lại dây dưa với Nhiếp Vân. Dây dưa với Nhiếp Vân, lại cấu kết với Vân Phong này…
Như vậy trải qua, hình tượng Thánh nữ ở trong suy nghĩ bọn hắn liền giảm bớt đi nhiều, là dâm phụ chẳng biết xấu hổ, ngươi lại xinh đẹp thì như thế nào?