– Thanh chủy thủ này tôi luyện từ sừng của Chích Hỏa Bích Viêm tê, nhưng bản thân Xích Hỏa Viêm Tê đã có một số tác dụng rất đặc biệt, dùng để phá trừ cấm chế loại kết giới là quá tốt, nên tác dụng của nó không phải dùng để giết địch, mà là thứ phải có lúc nguy cấp. Ta nghĩ hẳn sẽ có rất nhiều người muốn mua. Đúng rồi, nó cũng là bí bảo Thánh Vương cấp hạ phẩm.
Rồi lại cầm một cái khác lên:
– Cây roi này luyện chế từ vòi của Kim Cang Long Giáp trùng, khó luyện chế nhất, hễ bất cẩn là có thể làm hỏng cả nguyên liệu. Cũng may là ta động thủ, nếu là luyện khí sư khác thì giờ chắc tên đó phải khóc ròng rồi. Thứ này hợp với nữ tử. Ngươi đã có được cái vòi đó, thì chắc cũng biết điểm đáng sợ của Kim Cang Long Giáp trùng. Ta cho ngươi biết, một khi bị cây roi này quất trúng, thì không chỉ da thịt bị thương đâu, mà là gân cốt, thêm mấy nhát nữa là đến xương cũng có thể gãy rời, đây là bí bảo Thánh Vương cấp trung phẩm!
Dương Khai lại nhận lấy cây roi đó từ nàng, trút thánh nguyên vào quất mấy cái, trong thạch thất lập tức trùng trùng bóng roi, khiến Dương Viêm sợ xanh mặt, lo Dương Khai lỡ tay quất trúng mình.
Sợ sệt chờ Dương Khai thu cây roi lại, nàng mới hưng phấn cầm bí bảo cuối cùng lên, động tác rất cẩn thận, như đang cầm một tác phẩm nghệ thuật, ánh mắt đầy si mê.
– Đây là mới tác phẩm ta đắc ý nhất lần này!
Dương Khai nhìn qua, phát hiện thứ đó chỉ là một đôi cánh nhỏ bằng bàn tay, lấp lánh ánh sáng mê li, màu sắc biến ảo không ngừng.
Khỏi phải nói, bí bảo này hẳn là luyện từ cánh của Huyễn Vân điệp, hơn nữa cũng có đẳng cấp cao nhất, Thánh Vương cấp thượng phẩm!
– Nguyên liệu ngươi cho chỉ có thể luyện đến Thánh Vương cấp trung phẩm, nhưng lần này ta phát huy siêu thường, đã nâng đẳng cấp của nó lên một bậc. Trời ơi, ta muốn luyện chế một bí bảo hình cánh từ lâu rồi, đáng tiếc mãi chẳng tìm được nguyên liệu thích hợp.
Dương Viêm nâng nó lên, nhìn trái nhìn phải, càng nhìn càng hài lòng, chẳng đưa cho Dương Khai, vừa nhìn vừa liếc Dương Khai, hàm ý trong mắt đến thằng mù cũng nhìn ra được.
Dương Khai đưa một bàn tay ra về phía nàng, lúc này Dương Viêm mới miễn cưỡng đặt đôi cánh đó vào tay hắn, căng thẳng dặn:
– Ngươi cẩn thận chút, đừng có làm hỏng đấy.
– Đây là đồ của ta đấy chứ?
Dương Khai nhìn nàng khôi hài.
– Đúng là của ngươi, nhưng là do ta luyện chế, ta có trách nhiệm bảo vệ sự an toàn cho nó, ngươi đừng có vung tay quá trán như vậy…
– Bí bảo Thánh Vương cấp thượng phẩm, dễ hỏng vậy à?
Dương Khai khẽ cười.
Dương Viêm há miệng, cũng không biết định nói gì, tự nhiên sửa lời:
– Tuy lúc đi đường có Tinh Toa, nhưng lúc chiến đấu, đôi cánh này có thể nâng cao tốc độ cho võ giả, hơn nữa còn có thể phòng ngự lúc khẩn cấp. Thứ này ít nhất cũng đáng ba vạn viên thánh tinh thượng phẩm, nếu ngươi mang đi bán đấu giá, thì chỉ được giá cao hơn chứ không có bằng, nói không chừng có thể bán được bốn vạn, thế gian này nhiều người giàu lắm, thật đáng ghét!
Nàng vừa nói, vừa vung nắm đấu, có vẻ rất sầu não vì sao mình lại nghèo như vậy.
– Ba vạn?
Dương Khai nhíu mày, nhớ lại Tinh Toa cùng cấp của mình đáng giá hai nghìn viên thánh tinh thượng phẩm, lúc đó còn là mua ở Thủy Nguyệt Tinh.
Tuy cùng đẳng cấp, nhưng giá trị của bí bảo này rõ ràng lớn hơn Tinh Toa rất nhiều, có giá tiền như vậy cũng chẳng lạ, hơn nữa bề ngoài của nó cũng rất đẹp, thiết nghĩ rất nhiều nam nhân sẽ chịu trút hầu bao đề mua về tặng cho nữ tử mình thích.
– Ba vạn ngươi có mua không?
Dương Khai hỏi Dương Viêm.
Dương Viêm cúi gằm mặt xuống.
– Bán cho ngươi đấy.
Dương Khai ném qua cho nàng.
Dương Viêm ngơ ngác đón lấy, sững sờ một lúc mới ngượng ngùng nói:
– Ta không có nhiều thánh tinh như vậy…
Mặt nàng đỏ rần.
– Ta biết, ta không bảo ngươi trả đủ ngay, cứ ghi nợ trước đã, ừm, ta sẽ còn nhờ ngươi luyện khí, ngươi cứ khấu trừ thù lao từ ba vạn viên thánh tinh thượng phẩm này đi, khi nào trừ hết thì ngươi tự do khi ấy, trước lúc đó, ngươi sẽ là luyện khí sư của mình ta.
– Ba vạn thánh tinh thượng phẩm thù lao?
Dương Viêm giật mình.
– Ngươi có biết bí bảo lần này ta luyện cho ngươi nên thu bao nhiêu không?
– Bao nhiêu?
– Ta chuẩn bị lấy của ngươi một nghìn viên thánh tinh thượng phẩm… Đây là thù lao cả một tháng của ta. Ba vạn, chẳng phải ta phải luyện chế suốt ba mươi tháng, hai năm rưỡi ròng rã không ăn không ngủ hay sao?
Nàng tái mét mặt, không khỏi có cảm giác như lên phải thuyền giặc.
– Hai năm rưỡi chẳng dài, kiểu gì cũng đến lúc trả hết.
– Nếu không trả hết thì sao?
Dương Viêm gần như sắp khóc tới nơi, nàng chưa từng có nhiều thánh tinh đến vậy, cũng không dám tưởng tượng ba vạn thánh tinh thượng phẩm là khái niệm ra sao nữa.
– Vậy ngươi chuẩn bị lấy thân mà trả đi.
Dương Khai nhếch mép cười gian, nhìn thân hình ngạo nghễ của nàng từ trên xuống dưới, gật đầu nói:
– Không tệ, ta vẫn khá hứng thú với kiểu như ngươi.
Sắc mặt Dương Viêm càng thêm trắng tái, nhìn bí bảo đôi cánh trên tay, muốn đập thẳng vào bản mặt gian tà của Dương Khai, nhưng lại không nỡ.
Suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên nghiêm túc nói:
– Ta hỏi rõ cái đã, ngươi có chừng ấy nguyên liệu để ta luyện chế không? Nếu đã dùng thù lao của ta để gán nợ, vậy thì ngươi phải liên tục cung cấp nguyên liệu cho ta mới được, nếu mấy năm mà ngươi không nhờ ta luyện chế bí bảo, thế thì khi nào ta mới được tự do?
Tiểu nha đầu không ngốc!
Dương Khai vốn còn định chứng thực mình là thân phận chủ nợ, ai ngờ Dương Viêm trông ngốc vậy mà bỗng chốc lại thông minh ra.
– Nguyên liệu thì ngươi không cần lo, ừm, cầm lấy mấy cái này đi luyện chế đi.
Dương Khai nói rồi lại lấy ra một đống nguyên liệu bỏ trước mặt Dương Viêm.