Hơn nữa cô ấy còn cô chủ động ôm, anh ta không thể bình tĩnh như vậy được.
Lễ nào…
Bạch Minh Châu chợt nghĩ ra điều gì đó rồi tách hai cơ thể ra.
Cô ấy nước mắt lưng tròng chăm chú nhìn người đàn ông trước mặt.
Khuôn mặt giống hệt nhau, nhưng mà vẫn có thứ có thể phân biệt được cả hai.
Đó chính là tính cách!
Ôn Mạc Ngôn nội liễm trầm tĩnh, còn Thiện Ngôn thì nhìn không tim không phổi nhưng thật ra đều là cắn nát răng nuốt hết tất cả vào bụng.
Anh ta chắc chắn không phải là Thiện Ngôn.
Đây là… Ôn Mạc Ngôn.
Thiện Ngôn từng nói Ôn Mạc Ngôn chưa chết, anh ta vẫn còn sống.
“Anh là… Ôn Mạc Ngôn?”
“Minh Châu, anh đã trở lại Anh ta nói từng chữ một, lời nói đầy dịu dàng.
“Vậy thì… còn Thiện Ngôn thì sao?”
Ôn Mạc Ngôn mím môi nói: “Anh ấy ngủ rồi, không biết khi nào thì tỉnh lại, anh cũng không bị Anh ta do dự và quyết định không nói sự thật với Bạch Minh Châu vì sợ cô ấy không thể chịu đựng được.
Người sống thì còn hy vọng, dù sao thì cũng còn hơn là chết đi, chết rồi… thì chẳng còn gì cả.
Bạch Minh Châu thở phào nhẹ nhõm khi nghe được lời này, Thiện Ngôn chưa chết, Ôn Mạc Ngôn đã trở lại, cô ấy… nên vui mừng mới đúng.
Vậy mà tại sao cô ấy lại vui buồn lẫn lộn?
“Vừa nãy.. mấy lời của em nói thì anh chắc cũng đã nghe hết thảy, em… em cảm thấy rất kỳ lạ, hai người các người mang theo yêu…
Bạch Minh Châu chưa kịp nói hết lời thì Ôn Mạc Ngôn đã nắm lấy tay cô ấy rồi cắt ngang: “Bởi vì cả hai đều là anh, một là anh lúc tỉnh táo, một là anh lúc bị bệnh. Một là anh vào ban ngày và một là anh vào ban đêm. Một anh do dự không tiến tới, một anh là dũng cảm xông lên. Một anh trông trước trông sau và một anh… chỉ yêu mình em”