Lúc này cô ấy dường như nhìn thấy cánh cửa phòng bệnh mở ra một lần nữa. Một bóng dáng quen thuộc bước vào.
Trên mặt anh ta lộ ra một nụ cười xấu xa thương hiệu, có chút tà “Bạch Minh Châu, tôi đã trở lại”
Lời này mang theo ý cười, rơi vào tai cô ấy.
“A… Thiện Ngôn, anh đã trở lại, trở lại là tốt rồi..” Cuối cùng thì cô ấy lâm vào hôn mê.
Từ đầu đến cuối thì cửa phòng bệnh chưa từng được mở ra.
Mà trong phòng phẫu thuật thì các bác sĩ đã cố gắng hết sức để cấp cứu nhưng chỉ số sinh tồn của Thiện Ngôn đã dần dần giảm xuống từng chút từng chút.
Điện tâm đồ thăng trầm tượng trưng cho sinh mệnh càng ngày càng nhỏ, cuối cùng nhàn nhạt trở lại bình tĩnh.
Điện tâm đồ… phát ra tiếng bíp.
Bác sĩ nặng nề đặt tay xuống và nói: “Dừng lại đi, tuyên bố bệnh nhân đã chết.”
Trong phòng phẫu thuật đèn đuốc sáng trưng, không khí nặng nề.
Mọi thứ… dường như trở nên yên tĩnh, chỉ có tiếng máy móc đang phát ra âm thanh.
Các bác sĩ quay lại định mở cửa thì thông báo qua đời thì bệnh nhân được trùm khăn trắng phía sau bất ngờ ngồi bật dậy.
Anh ta thở hổn hển, thất thần nhìn ánh sáng chói lọi.
Đây là đâu?
Bác sĩ quay lại, mắt mở to.
Trong hai ngày liên tiếp, có quá nhiều kỳ tích y học xuất hiện rồi đúng không?
Anh ta lại thấy khó thở rồi năm xuống.
Bác sĩ đo nhịp thở vừa thấy bệnh nhân khó thở thì vội vã làm các bước cấp cứu tiếp theo.
“Đồ bỏ đi, anh xoay người lại, tôi đang ở phía sau anh!”
“Đồ bỏ đi kia, nhìn chung quanh làm gì, là tôi đang gọi anh đó!”
Ôn Mạc Ngôn như đến một nơi xa lạ, xung quanh tối om, nhìn không thấy ngón tay.