Lục Tắc Hiên nói: “Vậy 14 tôi cũng tới.”
Tạ Nhiên thở dài, nói: “Quy định tách Dẫn đường và Lính gác ra học riêng này chẳng hợp lý gì cả. Cậu tự chăm sóc tốt bản thân nhé.”
Lục Tắc Hiên nói: “Ừ, cậu cũng vậy.”
Từ khi trở thành bạn bè hồi 6 tuổi, cả hai thường xuyên ở cạnh nhau. Giờ bỗng nhiên phải tách ra, hai cậu đều thấy không quen. Nhưng chung quy ai cũng phải lớn lên, thời gian học tập tại Viện Thánh cũng là giai đoạn bắt buộc phải trải qua.
Lục Tắc Hiên lưu luyến chào tạm biệt Tạ Nhiên.
Một tuần sau, hai thiếu niên 13 tuổi chính thức tới Viện Thánh báo danh. Tần Lạc tự đưa con trai tới trường, mẹ Lục Tắc Hiên cũng hỗ trợ cậu giải quyết thủ tục nhập học. Quá trình báo danh rất thuận lợi, từng người đều nhận được đồng phục của Học viện.
Ở Học viện Dẫn đường, các lớp từ 1 đến 5 là lớp của Dẫn đường loại hình chữa trị cấp A trở lên, lớp 6 và 7 là của Dẫn đường loại hình công kích. Tạ Nhiên được xếp vào lớp 7.
Sau khi khai giảng, cả hai đều tất bật với việc học.
Chương trình học của Viện Thánh không hề đơn giản. Các Dẫn đường mới được gỡ bỏ phong ấn cần học được cách xây dựng thế giới tinh thần, vận dụng sức mạnh và ngưng tụ tua ý thức. Các Lính gác phải nắm được cách vận dụng các giác quan nhạy bén, sử dụng thể lực hợp lý và nhuần nhuyễn rất nhiều kỹ thuật chiến đấu.
Tạ Nhiên học rất nhanh, giáo viên chỉ cần giảng một lần là cậu đã thuộc lòng, những nội dung giáo viên chưa giảng tới cậu cũng tự nắm được trước thông qua giáo trình. Chỉ nửa tháng ngắn ngủi sau khi khai giác, các bạn học khác còn đang chật vật với việc ngưng tụ tua ý thức, Tạ Nhiên đã mở rộng thế giới tinh thần của mình đến phạm vi bạn bè khó lòng với tới.
Trong rừng nguyên sinh của cậu, hoa cỏ nở rộ, cành lá giao hòa, các chi tiết vô cùng phong phú, đến cả giáo viên bộ môn cũng phải tán thưởng sức mạnh tinh thần của cậu không hổ là cấp S hiếm gặp.
Chủ nhiệm lớp chủ động gặp Giám đốc Học viện Dẫn đường báo lại tình hình: “Tiến độ học tập của Tạ Nhiên ở lớp em cực kỳ nhanh. Em mới giảng đến chương 5, em ấy đã học xong cả quyển sách…”
Gặp được học sinh thiên tài như thế, giáo viên cũng rất khó xử. Tiến độ giảng dạy của thầy cô giáo phải phù hợp với tốc độ tiếp thu của đa số học sinh trong lớp, Tạ Nhiên đã tự học xong hết những kiến thức kia, bắt cậu lên lớp nghe giảng lại toàn những điều đã biết chỉ khiến cậu phí phạm thời gian.
Giám đốc Tạ Thời Dật cân nhắc một lát, nói: “Thế này đi, trường hợp của Tạ Nhiên khá đặc biệt, lúc lên lớp em ấy muốn đọc sách gì thì cứ kệ, nhờ các giáo viên bộ môn đừng bận tâm. Hết giờ học chính khóa tôi sẽ bố trí thời gian phụ đạo riêng.” Ông ngừng một lát, lại nói, “Phải rồi, tình hình các học sinh lớp 7 ra sao?”
Chủ nhiệm lớp nói với vẻ rất đau khổ: “Mấy chục Dẫn đường loại hình công kích tụ tập vào một chỗ, có mấy em nóng tính rất hay đánh nhau. Ngày nào em cũng phải xử lý đủ các vụ tranh cãi của các em ấy.”
Giám đốc Tạ đề nghị: “Hay là để Tạ Nhiên làm lớp trưởng hỗ trợ em quản lý kỷ luật xem sao.”
Khi mới khai giảng, lớp 7 đã bầu ban cán sự lâm thời. Chiều hôm đó, giáo viên chủ nhiệm tổ chức họp lớp, bầu ra ban cán sự chính thức. Tạ Nhiên không hề có hứng thú với chuyện này nhưng giáo viên chủ nhiệm đã chỉ đích danh cậu làm lớp trưởng nên cậu không thể từ chối thẳng, đành miễn cưỡng đồng ý.
Chủ nhiệm lớp gọi riêng Tạ Nhiên ra dặn dò: “Tạ Nhiên, tiến độ học tập của em là nhanh nhất, thiên phú cũng xuất sắc nhất. Cô chọn em làm lớp trưởng là hy vọng em sẽ giúp các thầy cô giáo quản lý kỷ luật của lớp 7, để các bạn học tập cùng nhau thật hòa thuận.”
Tạ Nhiên gật đầu rất nghiêm túc: “Cô cứ yên tâm, em sẽ làm hết sức.”
Hôm đó, sau khi tan học, vài tên Dẫn đường ngỗ nghịch hùa nhau bắt nạt hai bạn học có thực thể tinh thần yếu hơn.
Một nam sinh vóc dáng rất cao, có thực thể tinh thần là rắn độc dẫn đầu, vây chặt hai bạn kia lại, mỉa mai: “Đã khai giảng tận nửa tháng rồi mà chúng mày còn chưa ngưng tụ được tua ý thức thì đòi tấn công ai? Có khi sau này chỉ có thể gãi ngứa cho người ta ấy nhỉ?”
“Ha ha ha, với sức mạnh tinh thần của bọn nó, có gãi chưa chắc người khác đã cảm nhận được cơ.”
“Hai đứa thực thể tinh thần là mấy con sâu lít nhít, sức mạnh chỉ đạt cấp B chúng mày sao lại được xếp vào lớp 7 thế?”
“Hay là bên chữa trị đi dạt sang đây góp cho đủ sĩ số lớp? Mấy con sâu của chúng mày còn đếch đủ cho rắn của tao nhét kẽ răng!”
Hai học sinh bị bao vây cúi gằm đầu, sắp khóc đến nơi.
Đám nhóc 13 tuổi bộc trực, hiếu thắng, hai bạn “có tiến độ học chậm nhất” này lập tức trở thành mục tiêu bắt nạt của những kẻ khác.
Tạ Nhiên lạnh lùng nhìn cảnh đó.
“Hay để tao dạy bọn mày cách dùng tua ý thức tấn công nhé?” Nam sinh kia đột ngôn vươn tua ý thức màu tím tới.
Hai học sinh kia sợ tái cả mặt, cuống cuồng lùi về đằng sau. Ngay khi tua ý thức hệ nọc độc của đối phương sắp chạm vào đầu mình, mấy sợi tua ý thức màu đỏ đột ngột lao tới từ đằng xa, cắt đứt chúng nhanh như chớp.
Đám học sinh xung quanh giật mình, đồng loạt ngoảnh sang nhìn.
Một con cáo khổng lồ rực lửa xuất hiện bên cạnh Tạ Nhiên, khóe môi cậu đang nhoẻn lên cười, ánh mắt đảo qua tất cả những người đang ở đây, nói: “Không phải muốn dạy bạn khác cách dùng tua ý thức để tấn công à? Để tôi dạy cậu chút này.”
Thằng nhãi cầm đầu vừa bị cắt đứt tua ý thức giờ đang thấy đầu mình đau như búa bổ. Nhưng Tạ Nhiên không hề định tấn công phá hỏng thế giới tinh thần của cậu ta, chỉ cắt đứt tua ý thức thôi thì nghỉ một hồi là sẽ ngưng tụ lại được.
Tạ Nhiên tiến thêm một bước, nhìn chằm chằm cậu ta: “Xin lỗi mau!”
Mặt cậu học sinh kia xanh mét nhưng vẫn trừng mắt gằm gằm nhìn Tạ Nhiên rất hung tợn: “Làm lớp trưởng thì oai lắm à? Mày chõ mũi vào làm gì! Anh em, cho nó biết sự lợi hại của loài rắn chúng ta!” Nói xong, cậu ta lại ngưng tụ một sợi tua ý thức mới.
Vài học sinh cũng có thực thể tinh thần là rắn đồng loạn vươn tua ý thức tới bao vây Tạ Nhiên.
Đúng lúc này, Tạ Nhiên bỗng xòe hai tay, vô số tua ý thức màu đỏ vươn ra từ lòng bàn tay cậu. Trên những sợi tua nhiều không đếm hết ấy còn có ngọn lửa cháy rực trông rất đẹp mắt.
Những sợi tua đỏ nhanh chóng lan khắp xung quanh, nhoáng cái đã đốt sạch tua ý thức của đám học sinh kia.
Cậu mỉm cười nhìn lướt qua vài người: “Sao đây, mấy cậu cũng muốn tôi bổ túc à?”
Đám học sinh: “…”
Tạ Nhiên có thể ngưng tụ ra nhiều tua ý thức đến thế ư?
Bọn họ cùng lắm ngưng tụ được cỡ hai, ba sợi, sao sức mạnh tinh thần của Tạ Nhiên lại mạnh đến vậy?!
Đám học sinh đang có mặt tại đây đều sợ khiếp vía với những gì vừa trông thấy, lũ rắn con của bọn họ cũng hoảng loạn trốn biệt ra sau lưng chủ nhân khi trông thấy cáo lửa của Tạ Nhiên. Nam sinh kia biến sắc, vội kéo vài tên đồng bọn chạy biến, tốc độ chạy kia hệt như bị sói dữ đuổi sau lưng.
Tạ Nhiên thu tua ý thức lại, an ủi hai bạn học bị bắt nạt tập thể: “Mấy tên đó sẽ không bắt nạt các cậu nữa đâu. Tiến độ học tập của các cậu hơi chậm cũng không sao cả, có người bạn từng nói với tôi rằng gen là cha mẹ cho nhưng tương lai mạnh yếu ra sao đều do bản thân nỗ lực. Sau này học hành chăm chỉ nhé, có gì không hiểu cứ hỏi tôi.”
Hai bạn kia nhìn nhau, cảm kích đáp lời: “Cảm ơn lớp trưởng!”
Mấy tên nhãi thực thể tinh thần là rắn bị Tạ Nhiên dạy dỗ cũng chịu ngoan ngoãn ít hôm.
Tiếp đó lại có học sinh đánh nhau trong lớp sau giờ học. Hai nhóm tranh cãi với nhau xem thực thể tinh thần của ai mạnh hơn rồi động tay động chân luôn, phòng học loạn cào cào như cái chợ.
Tạ Nhiên bước vào lớp, tươi cười nói: “Các bạn cần cù chịu khó quá, hết giờ rồi vẫn đang học. Cho tôi học cùng với nhé.”
Ngay sau đó, vô số tua ý thức màu đỏ trong lòng bàn tay cậu nhanh chóng bao phủ cả phòng học như sóng thần.
Các bạn học: “…”
Một chọi một đám mà thắng gọn như thế, thực lực này đáng sợ quá rồi thì phải?
Tạ Nhiên hạ đo ván cả đám. Tất cả những học sinh gây chuyện đánh nhau nhìn thấy ánh mắt cậu mà như nhìn thấy ma.
Cậu đưa mắt nhìn từng người: “Còn không về ký túc xá đi?”
Học sinh trong lớp dáo dác ngó nhau, nhanh chóng cúp đuôi bỏ chạy.
Giáo viên chủ nhiệm phát hiện từ sau khi Tạ Nhiên làm lớp trưởng, kỷ luật của lớp 7 trở nên tốt hơn hẳn. Trước kia cứ hơi tí lại có học sinh tới văn phòng của cô mách đủ chuyện, nói bạn nào đang đánh bạn nào. Giờ thì tốt hơn hẳn, lớp học vô cùng yên bình, không xảy ra phi vụ ẩu đả nào hết.
Giáo viên chủ nhiệm gọi Tạ Nhiên tới hỏi chuyện: “Dạo này các bạn của lớp 7 ngoan quá nhỉ, trong giờ học thì nghiêm túc, tan tiết cũng nộp bài đúng giờ, nhiều ngày liền không đánh nhau, em quản lý các bạn thế nào vậy?”
Tạ Nhiên trả lời rất thản nhiên: “Em chỉ phụ đạo các bạn một chút sau giờ học thôi ấy mà.”
Cô giáo đâu biết Tạ Nhiên “phụ đạo” các bạn như thế nào.
Nhìn chung, học sinh trong lớp ai cũng kính nể cậu. Ngay đến thằng nhãi cầm đầu hội rắn với tính cách kiêu căng, thích bắt nạt bạn khác kia thấy cậu là luôn miệng gọi “anh Nhiên” đến là thân thiết, ngày ngày ngoan ngoãn bưng ly rót nước, cam tâm tình nguyện làm đàn em của Tạ Nhiên.
Vào giờ tự học buổi tối, cả lớp đang ồn ào cãi cọ, Tạ Nhiên vừa bước tới cửa là im phăng phắc ngay.
Hai đám học sinh nổi giận đùng đùng chuẩn bị lao vào đánh nhau, Tạ Nhiên vừa xuất hiện, đôi bên lập tức bắt tay giảng hòa như thể thân thiết, vui vẻ lắm.
Lớp 7 khóa đó, dưới sự “phụ đạo sau giờ học” của Tạ Nhiên, đã trở thành lớp có kỷ luật tốt nhất từ trước đến nay của Học viện Dẫn đường.
Giáo viên chủ nhiệm mừng ra mặt trước tình hình này.