Hồi ức của cô rất đơn giản, từ lúc 5 tuổi đã được người đưa đi học nghệ, mười hai năm sau, cô mới trở về cảm ơn chị Lam Dụ một lần. Chỗ ở của cô là ở Ẩn Môn, học tập cũng là võ cổ nhất mạch Hoa Hạ. Người trong Ẩn Môn không được phép đi vào hồng trần, huống hồ nơi cô học nhất mạch yên tĩnh, phải thoát ly hồng trần ồn áo náo động, cho nên cô có thể ra giúp Lam Dụ, trong đó khổ sở, gian nan chỉ có mình cô biết.
Mà cô ngoài báo đáp ân tình của Lam Dụ ra, cũng không vướng bận gì, cho nên trí nhớ của cô trước năm tuổi đều là ở thành phố và sau năm tuổi là ở Ẩn Môn. Rất đơn giản, cũng rất đơn thuần.
Mặc dù cô có một trái tim trẻ trung, yếu mềm nhưng từ trước tới nay cô không vì bất cứ việc gì động lòng. Trong mắt của cô, ngoài tu luyện học hành, thì không có những việc khác. Nhưng hôm nay lại có một người xa lạ vì cô mà chết. Trái tim chưa bao giờ động lòng bỗng nhiên nổi dậy, không vì cái gì khác, có lẽ chỉ vì phần ân tình đó.
Tính tình người trong Ẩn Môn lạnh lùng, đều một lòng tu luyện, không có ai bỏ mạng của mình để cứu người khác. Nhưng lần đầu tiên Lạc Tố Tố ra ngoài, lại gặp một người vì cứu cô mà bỏ cả mạng mình. Có lẽ khi vứt bỏ cái bao, đã là quyết định xấu nhất của anh ta rồi.
Tại sao anh ta phải làm vậy?
Lạc Tố Tố có cảm giác dường như cô không khống chế được tâm tư của mình, cô không thể chịu đựng được cái chết của Diệp Mặc. Ánh mắt cô mơ hồ, cô biết điều này đối với cô không tốt, nhưng cô không thể nào chịu được.
“Tố Tố, loại công pháp chúng ta tu luyện là một loại tĩnh tâm pháp, nhớ tuyệt đối không được vì bất cứ việc gì đánh động tâm tình của mình. Kỵ hỉ, kỵ ưu, kỵ nộ, kỵ thương. Nhớ đừng để tâm tình của mình động sóng”. Lời của sư phụ dường như còn bên tai, nhưng Lạc Tố Tố lại không có cách nào khống chế sự đau thương của mình.
Cô không biết sư phụ khống chế thế nào, nhưng cô ngay cả cái chết của một người lạ cũng không có cách nào khống chế, sao lại thế này? Cho dù mình nợ anh ta một mạng, mình cũng sắp chết rồi, sao lại đau thương đến vậy?
Bỗng nhiên lòng cô đau xót, dường như tu vị đều rời khỏi cô. Thở phù một cái, máu trong miệng Lạc Tố Tố phun ra. Nhìn vết máu đỏ sẫm trên mặt đất, ánh mắt Lạc Tố Tố hiện lên chút đau thương, chẵng lẽ đây là phản hồi của công pháp sao?
Cô lại cúi đầu nhìn Diệp Mặc hai mắt đã nhắm chặt. Mặc cho nước mắt của cô rốt cuộc vẫn không có cách nào nhịn được, rơi lên mặt Diệp Mặc, lại lăn vào miệng hắn. Lạc Tố Tố bỗng nhiên nghĩ tất cả nước mắt của cô chảy vào trong miệng của hắn có phải là hắn sẽ sống không?
Diệp Mặc ở trong bóng tối vô biên, chột nhìn thấy một vũng thanh tuyền, hắn cảm thấy mình rất khát, hắn nhào vào thanh tuyền. Nước suối được hắn uống vào, nhưng rất ít, lại có chút chua xót.
Hắn mở rộng miệng, đợi nước suối chua xót rơi xuống.
Tay Lạc Tố Tố bỗng nhiên cảm thấy tim Diệp Mặc đập, tuy rằng rất chậm nhưng vẫn có, hắn chưa chết. Lạc Tố Tố vui hẳn lên, nếu có chút nước nữa thì tốt.
Lạc Tố Tố không chút nghĩ ngợi lấy lưỡi dao trong tay Diệp Mặc, cũng cắt cổ tay mình. Máu lập tức chảy ra, cô vội để tay mình về miệng Diệp Mặc, muốn Diệp Mặc uống hết. Có thể máu của cô quá nồng, Diệp Mặc lại không uống được. nguồn TruyenFull.vn
Lạc Tố Tố lại rơi lệ. Cô hít một hơi máu trên cô tay của mình, mớm vào miệng Diệp Mặc. Nhưng chỉ lần này, cô có thể không kiên trì được nữa, máu của cô quá nồng, chỉ một chút là đông lại.
Diệp Mặc cảm thấy nước suối đắng kia biến thành có chút sền sệt, miệng của hắn dường như chạm vào cái gì đó mềm mại. Hắn theo bản năng nuốt một ngụm vào. Đan điền của hắn không ngờ cảm thấy một tia cực nóng.
Diệp Mặc có chút tỉnh lại, dường như cảm nhận được gì, hắn lập tức vận khí tu luyện. Hắn cuối cùng càng ngày càng tỉnh, thậm chí đã hiểu mình đang ở biên duyên đột phá, cơ hội này hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Chân khí ở miệng Diệp Mặc không ngừng vận chuyển, một vòng, hai vòng. Tầng kinh mạch mong manh kia ngăn trở Diệp Mặc luyện khí tầng ba dường như ngày càng yếu ớt. Tấn công, tấn công một chút nữa.
Diệp Mặc lúc này không nghĩ được gì nữa, chỉ muốn phá tan màng mỏng kia
Lạc Tố Tố cảm thấy một luồng nhiệt truyền tới, dường như còn mang theo hơi thở tâm linh cô. Cô mở mắt hưởng thụ hơi thở này. Cô cảm thấy như chết ngay vậy, cô cũng rất yên lặng, rất cảm kích. Người thanh niên đưa cô ra khỏi sa mạc để cô có thể chọn cách chết trong sự yên tĩnh này.
Nhưng cô rất nhanh liền hiểu ra, hơi thở này từ miệng Diệp Mặc truyền đến, Diệp Mặc vẫn không mở mắt, sắc mắt vẫn có chút tái nhợt, nhưng so với ban đâu thì có một tia máu.
Lạc Tố Tố trong lòng vui mừng, cô biết mình không trụ được bao lâu, nếu có thể cứu sống người này, cô cũng không có gì tiếc nuối, nên có thể trả hết nợ, cô không còn gì vướng bận rời khỏi thế giới này, hơn nữa cô đối với người thanh niên này còn có một cảm giác thân thiết. Cô nói không ra vì sao lại như vậy.
Cô lại cắt cổ tay, hít một hơi, cho vào miệng Diệp Mặc.
Diệp Mặc lúc này đang ở thời điểm mấu chốt đột phá luyện khí tầng 3, không nghĩ tới việc này.
Nhưng hắn lập tức hiểu là cái gì rồi, cái trong mơ có vẻ sền sệt hóa ra là máu của Lạc Tố Tố, mềm mại kia là môi của cô. Trong lòng hắn vô cùng cảm động, có điều không biết nước suối chua xót kia là cái gì.
Ngoại trừ sư phụ Lạc Ảnh ra, Diệp Mặc lần đầu tiên bị một người con gái làm cảm động, hắn không muốn rơi lệ, cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ khóc, nhưng lúc này khóe mắt của hắn có chút chua xót.
Diệp Mặc muốn ngăn hành động liều chết của Lạc Tố Tố, nhưng hắn lúc này không có cách nào ngăn cản cả. Hắn nhất định phát bức phá luyện khí tầng hai lên tầng ba, có như vậy hắn mới có thể cứu sống hai người bọn hắn.
Lạc Tố Tố bỗng nhiên đưa tay lau nước mắt Diệp Mặc, nói:
– Chị Dụ bảo hôm nay là sinh nhật tôi, không ngờ tôi ở trong này qua sinh nhật cuối cùng của mình.
Cô cuối cùng lại ngã trên người Diệp Mặc hôn mê bất tỉnh, khóe miệng cô và Diệp Mặc lúc ngất đi giống nhau, lộ ra một nụ cười.
Bất kể có cứu được Diệp Mặc không. Cô đã cố hết sức rồi, cô không còn nợ ai nữa, cô đi cũng không có gì vướng bận.