Lục Phong Miên nghĩ đến câu không thích không ép buộc kia của Mộc Ân, bước chân dừng lại.
“Chị Thanh Thanh, chúng ta trở về phòng ngủ đi.” Mộc Ân lôi kéo Thẩm Thanh Thanh rời đi.
Trên đường, cô vẫn luôn len lén đánh giá Thẩm Thanh Thanh, cố ý so sánh một chút mình có giống Thẩm Thanh Thanh hay không, phát hiện cái mũi con mắt bờ môi không có một chỗ tương tự, tâm tình mới tốt hơn một chút.
Nếu như Lục Phong Miên là bởi vì dáng vẻ của cô có phần giống Thẩm Thanh Thanh mới thích cô, nếu vậy thì bây giờ cô sẽ quay lại liều mạng với anh, sau này cũng không bao giờ tiếp tục tin tưởng đàn ông.
Đều là cái đồ móng heo bự*!
*大猪蹄子: /dà zhū tí zǐ/: Móng heo bự: thường được cái cô gái dùng để công kích những người đàn ông hay thay lòng, nói lời không giữ lấy lời.
…
Về đến phòng, rửa mặt đơn giản, hai người nằm trên giường.
Thẩm Thanh Thanh tắt đèn, kéo chăn mền, nghiêng người lật qua nhìn Mộc Ân.
“Ân Ân, có phải em giận anh Miên không?”
Trong lòng Mộc Ân đang nghĩ ngợi đến những chuyện lạ nhà họ Thẩm, nghe vậy quay đầu, thề thốt phủ nhận: “Chị Thanh Thanh tại sao lại hỏi như vậy, em không có nha.”
“Không có?” Thẩm Thanh Thanh cười cười, bề ngoài Thẩm Thanh Thanh hiền hòa, cười lên cũng ôn nhu: “Không có thì tại sao không ngủ chung phòng với anh Miên, muốn tới phòng chị ngủ?”
“Bởi vì lúc ngủ anh không thành thật, cứ ngáy ngủ, còn chép miệng, còn nói mớ, còn cắn răng…”
Một khi Mộc Ân khơi dậy cảm xúc muốn phá hủy hình tượng của Lục Phong Miên liền không dừng được, ỷ vào Thẩm Thanh Thanh không biết, ăn nói lung tung: “Đáng sợ nhất là nửa đêm thường xuyên mộng du, khiến em giật mình.”
“À…” Thẩm Thanh Thanh bật cười không thôi, che miệng nói: “Trước kia lúc ngủ cùng anh ấy, tại sao không phát hiện những điều như em nói vậy? “
“…” Nụ cười trên mặt Mộc Ân cứng đờ, bờ môi khẽ nhếch, kinh ngạc nhìn cô.
“…” Thẩm Thanh Thanh ý thức được mình lỡ lời, cũng là khẽ giật mình.
“Có phải… chị với chú Lục từng ở bên nhau?” Mộc Ân nhìn cô ấy hỏi.
“Chị không có!” Thẩm Thanh Thanh vội vàng phủ nhận.
“Vậy thì mong mà không được?” Mộc Ân lại hỏi, sắc mặt đã trở nên hết sức khó coi.
Thẩm Thanh Thanh thấy cô như vậy, cũng không dám nói thêm chuyện gì nữa, vội vàng giải thích nói: “Ân Ân em đừng hiểu lầm, quan hệ của chị và anh Miên không phải như em nghĩ…”