“Tớ chắc chắn là sẽ không bao giờ chui vô đó một mình, dù chỉ một giây. Nó làm tớ sởn cả tóc gáy. Tớ cứ thắc mắc không biết chuyện gì đã xảy ra cho con bé tội nghiệp kia. Người ta nói là áo chùng của nó bị xé thành từng mảnh.”
“Đó là một con sói,” Billy nói.
“Sói?” Charlie và Olivia nhìn nó chằm chằm.
“Con chó của bà bếp trưởng nói với em như vậy,” Billy cho biết. Nó không bao giờ nói dối đâu. Chó không nói dối bao giờ. Chính xác, nó nói con vật đó là một giống sói. Con sói đó vẫn sống trong trường này, nhưng ban đêm nó chạy ra ngoài khu đổ nát.”
Bất giác cả bọn ngóc cổ ngước nhìn lên bầu trời, những đám mây chìêu đang ùn ùn kéo tới.
Olivia thụt lùi lại một bước, rồi quay đầu chạy thục mạng qua bãi cỏ, miệng thét lên thảm thiết “Khôôôông! Khoôôông!”
Hai thằng con trai chạy theo sau, bật cười hịch hịch trước đôi chân trắng đang chạy trối chết và tiếng thét thất thanh, nghe thiệt tức cười của cô nàng, tuy Charlie thầm thú nhận là trong tiếng cười của chính nó có pha chút sợ hãi.
Chúng phóng bừa qua cửa vườn và đâm sầm vào Manfred.
“Olivia Vertigo, đi sắp xếp đồ đạc,” hắn lạnh lùng ra lệnh. “Bone, đi theo anh.”
“Tại sao?” Charlie hỏi, cúi gằm mặt xuống sàn nhà.
“Tại vì anh đã nói thế thì mày phải đi,” Manfred trịch thượng.
Charlie rất muốn chạy lên phòng chung cùng với Olivia. Chẳng còn lâu nữa, mẹ nó cũng sẽ đến cổng đón nó. Rõ ràng là Manfred sẽ không thể ngăn nó về nhà. Nhưng biết đâu, hắn cũng có thể làm việc đó lắm chứ.
Manfred quay đi và bật ngón tay tanh tách. Charlie nhe răng cười một cách căng thẳng với hai đứa bạn rồi đi theo thằng lớn kia.
“Chúc may mắn!” Olivia thì thầm.
Manfred dẫn đường đến phòng huynh trưởng. Hôm nay phòng vắng lặng và Manfred cho phép Charlie ngồi trên một trong mấy cái ghế dựa, trong khi hắn ngồi ở vị trí thường ngày của mình ở sau chiếc bàn giấy lớn.
“Đừng có đờ ra thế, Charlie!” Manfred cố giãn ra một nụ cười , nhưng xem ra nó không được giỏi trong chuyện này cho lắm. “Anh không có ăn thịt mày đâu.”
Charlie chả tin. Mắt nó vẫn ngó tịt xuống đất.
“Anh chỉ muốn biết mày giấu cái thùng, mà bà Ingledew đã đưa cho mày ở đâu. Nó là của bọn anh, mày biết mà.” Giọng Manfred nhẹ nhàng và đầy vẻ dụ dỗ, nhưng Charlie không bị mắc lừa.
“Tôi chả hiểu anh đang nói gì,” nó chối phắt.
“Đương nhiên là mày biết chứ, Charlie. Nó không có gì hay ho cho mày đâu. Thực ra nó chỉ đem phiền phức đến cho mày thôi. Nào, nói đi, nó đâu rồi?”
Charlie không trả lời, Manfred bắt đầu mất kiên nhẫn. “Nhìn tao đây, thằng kia!” nó quát lên.