Tạ Dung Dữ nhìn Tưởng Vạn Khiêm: “Dẫn ông ta đến nội nha, đích thân các ngươi canh chừng, không được để bất cứ ai tiếp cận.”
Đợi Tưởng Vạn Khiêm bị dẫn đi, y mới ra lệnh: “Cho Khúc Mậu vào đi.”
Có vẻ Khúc Mậu đã thức trắng một đêm, lúc vào Thoái Tư Đường còn ngáp dài, nói với Tạ Dung Dữ: “Nếu biết cậu đến nha môn thì ta đã chuồn sớm rồi, khi không bị giày vò cả đêm!”
Tạ Dung Dữ ngạc nhiên: “Không phải huynh đến Túy Phương Các nghe kịch à?”
“Nghe kịch?” Xương cốt Khúc Mậu như rã rời cả ra, chùng người ngồi xuống ghế, “Nếu thực sự phải đến Túy Phương Các nghe kịch thì sao ta phải mệt mỏi thế này, tối hôm qua mới tới Túy Phương Các thì tên Ngũ Thông đến tìm ta, bảo ta dẫn theo Tuần Kiểm Ti đi canh gác trạm trên núi.”
Khưu hộ vệ đi theo Khúc Mậu nói: “Hẳn điện hạ không biết, canh ba đêm qua, Ngũ Hiệu úy nói có việc gấp gần đến Đông An một chuyến, nhờ Khúc Hiệu úy thay ca một đêm.”
Tạ Dung Dữ lại ngạc nhiên, hỏi: “Ngũ Thông dẫn Tả Kiêu vệ đi rồi?”
“Bảo là có chuyện, muốn đến Đông An xin chỉ thị từ Trung Lang tướng của chúng.” Khúc Mậu nói, “Tả Kiêu vệ không đi hết đâu, vẫn có người ở lại, nhưng toàn đám vô tích sự, cấp trên của chúng đi hết, việc gì cũng đến hỏi ta, phiền chết đi được.”
Tạ Dung Dữ im lặng.
Rốt cuộc vì sao Ngũ Thông lại rời đi, không cần nghĩ y cũng biết.
Hơn nửa năm qua, trong mọi vụ án mà Tả Kiêu vệ phụ trách, chỉ có vụ án nữ Ôn thị là cần phải xin lệnh từ Trung lang tướng.
Ngũ Thông không ngốc, hắn biết “con ma” mà hắn muốn ở Thượng Khê đã bị Tạ Dung Dữ tóm được vào hôm qua, nên hắn đi Đông An chuyến này chỉ có thể là vì đã phát hiện ra Thanh Duy.
Tất cả trông có vẻ không sai, nhưng vấn đề ở chỗ… Tạ Dung Dữ còn nhớ, Ngũ Thông không hề gặp mặt Thanh Duy trực tiếp ngày nàng vào núi, trong đêm đuổi bắt con ma xám, dù hắn đã giao đấu với nàng, nhưng chỉ dựa vào bóng lưng bề ngoài và thân thủ có vẻ quen thuộc, liệu hắn có thể kết luận người này là nữ Ôn thị mà Tả Kiêu vệ đang đuổi bắt, hơn nữa còn vì chuyện đó mà rời khỏi Thượng Khê?
Hay là, hắn đã thấy Thanh Duy ở nơi nào đó, bằng cách trực tiếp hoặc gián tiếp, vì vậy mà xác minh được thân phận của nàng?
Nhưng, Tạ Dung Dữ lại nghĩ, từ sau đêm đuổi bắt con ma xám, Thanh Duy gần như luôn ở bên y, Ngũ Thông không có khả năng gặp nàng, trừ phi là tranh vẽ.
… Đúng rồi, tranh?
Nghĩ đến đây, Tạ Dung Dữ khựng lại.
Y chợt nhớ ra vào sáng sớm ngày hôm trước, Ngũ Thông dẫn người đến trang viên thành tây yêu cầu thẩm vấn ông cháu Diệp gia và “Giang Duy”, là do Tần Cảnh Sơn dẫn đường tìm tới.
Lúc đó Tạ Dung Dữ đã cảm thấy hành động này khả nghi, hai ngày nay để Huyền Ưng vệ theo dõi Tần sư gia cũng là vì nguyên nhân ấy.
Tuy dạo gần đây Thanh Duy không lộ mặt ở nơi công cộng, nhưng trong hai ngày đầu tới Thượng Khê, người ở trang viên thành tây, bao gồm cả Tôn Huyện lệnh và Tần sư gia đều đã gặp nàng.
Lúc nãy Tưởng Vạn Khiêm cũng nói, Tần sư gia giỏi vẽ, vẽ người giống hệt như thật.
Vậy… chỉ có một cách giải thích.
Hôm đó chính Tần Cảnh Sơn cố ý dẫn Tả Kiêu vệ đến trang viên thành tây.
Ông ta nhận ra Ngũ Thông đang nghi ngờ vị biểu tỉ ngoại lai sống ở trang viên, nhưng ngại Tiểu Chiêu vương nên không dám tự ý thẩm tra, vì vậy ông ta mới cố tình vẽ lại chân dung Thanh Duy, sau đó đưa cho Ngũ Thông xem, Ngũ Thông xem tranh, xác định đúng là Thanh Duy đang ở Thượng Khê, cho nên lúc này mới gấp rút đến Đông An xin chỉ thị từ Trung Lang tướng.
Nói như thế, Ngũ Thông bị Tần sư gia mượn vụ án nữ Ôn thị dụ rời đi.
Nhưng ông ta tách Ngũ Thông đi để làm gì?
Hiện Tả Kiêu vệ đã không cần bắt ma, ở lại Thượng Khê cũng chỉ tuần tra bình thường.
Hay là, ông ta dụ thủ lĩnh Tả Kiêu vệ rời đi, tính lợi dụng lúc cửa nẻo lỏng lẻo để đưa ai đó đi ư?
Tạ Dung Dữ nhắm mắt, trầm ngâm một lúc lâu.
Tần Cảnh Sơn, Tôn Nghị Niên đều là người của nha môn, bọn họ có một trăm cách để rời khỏi Thượng Khê, thậm chí có thể trực tiếp tới quan dịch, không cần phải hao tâm khổ trí đến vậy, và người nhà của họ cũng thế. Điều đó có nghĩa, người Tần Cảnh Sơn đưa đi là một người không thể bị bất cứ ai phát hiện, và đang cần nhanh chóng rời khỏi Thượng Khê.
Hiện ở Thượng Khê ai là kẻ muốn nhanh chóng rời đi? Tạ Dung Dữ nghĩ, nếu Vệ Quyết đã dẫn Huyền Ưng Ti tới nơi, vậy cái võng mà y muốn bắt, ngoài người liên quan đến nha huyện thì chỉ có Tưởng Vạn Khiêm.
Tưởng Vạn Khiêm?
Gã Tần Cảnh Sơn này… lão ta muốn đưa Tưởng Vạn Khiêm đi?
Nhưng Tưởng Vạn Khiêm đã nằm trong tay y rồi còn gì?
Nghĩ đến đây, Tạ Dung Dữ chợt mở bừng mắt, y bỗng nghĩ đến, Tưởng Vạn Khiêm mà Chương Lộc Chi vừa thẩm vấn không những bị nói lắp, mà có vẻ còn không biết chuyện Lăng Xuyên không có kỳ thi Hương vào năm Chiêu Hóa thứ mười ba.
Một suy nghĩ khó tin dần thành hình trong y, Tạ Dung Dữ đứng bật dậy, nghiêm mặt đi thẳng đến hậu viện. Y nhìn Tưởng Vạn Khiêm bị Huyền Ưng vệ giám sát chặt chẽ: “Đã nghĩ ra chưa? Kỳ thi Hương năm Chiêu Hóa thứ mười ba là vào ngày nào?”
Tưởng Vạn Khiêm sợ hãi ra mặt, “Bẩm, bẩm quan gia, thảo dân không, không nhớ rõ lắm, hẳn là, vào khoảng đầu mùa xuân.”
Lòng Tạ Dung Dữ trầm xuống.
Nhưng ngoài mặt y vẫn không thay đổi, lại hỏi: “Ngươi nói Phương Lưu thi Cử nhân mấy lần nhưng không đậu, vậy ta hỏi ngươi, hắn ta thi Cử nhân theo thứ tự vào những năm nào?”
“Hồi nhỏ hắn học trường gì, thầy dạy tên gì?”
“Năm Chiêu Hóa thứ mười ba, hắn được chọn lên Tiển Khâm Đài, rời nhà vào ngày nào?”
Ba câu hỏi liền nhau khiến Tưởng Vạn Khiêm đổ mồ hôi hột, “Bẩm.. quan gia, thảo nhân chỉ nhớ hồi nó còn nhỏ, học, học trường tên Thính Lan, ân sư họ Thu, tên, tên…”
Tạ Dung Dữ hỏi: “Nghĩa là ngươi chỉ nhớ được chuyện của hắn hồi nhỏ, còn từ năm Chiêu Hóa thứ mười hai đến năm mười ba, cụ thể việc hắn được chọn lên Tiển Khâm Đài và không tham gia kỳ thi Hương, ngươi lại không biết gì?”
Y nhìn Tưởng Vạn Khiêm chăm chú, hàn quang trong mắt dần tích tụ: “Ngươi không phải là Tưởng Vạn Khiêm, ngươi là ai?”
“Tưởng Vạn Khiêm” hốt hoảng, lão đã cải trang làm đại ca gần hai năm, ngoài người biết chuyện và người trong nhà ra, không một ai có thể nhận ra sơ hở, lão cũng sớm thuộc làu về cuộc đời của Phương Lưu – ngoại trừ năm Chiêu Hóa thứ mười hai mười ba, hình như người ở nha môn kiêng kị gì đó nên không nói nhiều cho lão biết.
Nhưng vị trước mắt đây lại có thể thấy rõ mồn một, chỉ vài câu hỏi đã nhìn thấu lão.
Đầu gối “Tưởng Vạn Khiêm” mềm nhũn, quỳ rạp xuống đất, “Thảo, thảo dân…”
Nhưng Tạ Dung Dữ không đoái hoài đến lão, y xoay người sải bước đi ra ngoài, “Tưởng Vạn Khiêm thực sự đã chạy thoát từ hai canh giờ trước, cho người ở lại đây canh gác, những người còn lại lập tức xuất phát, theo ta bắt ông ta!”