Còn chưa tới cửa cung, hắn liền thấy một nhóm cung nữ nối đuôi nhau mang thuốc bổ, quà cáp hướng về cửa cung, Thái phó nghĩ đến việc này cũng chỉ là việc nhỏ, cũng chỉ coi như đưa tới cho Hoàng hậu, cũng không hỏi nhiều liền đi thẳng vào cung.
Hoàng hậu hiện tại, hắn luôn không để trong mắt, nếu muốn hắn có thể giết nàng như giết một con kiến bất cứ lúc nào thì làm gì có chuyện hắn dùng lễ nghĩa ở đây? Cho nên dù là thần tử hắn cũng tiến thẳng vào cung Hoàng hậu mà không có bất cứ kiêng kị gì.
Mặc là là đang dùng bữa, nhưng kỳ thật Đế hậu hai người đều không có tâm tình dùng bữa. Niếp Thanh Lân sau khi nghe tiểu thái y nói, trong lòng liền trăm mối cảm xúc, lúc đi gặp sứ giả cũng không yên lòng, nên vừa xong liền chạy thẳng tới đây.
Mặc dù tiểu Trầm Hậu vẫn cho Hải Đường ra từ chối không gặp, nhưng lần này nàng cũng không dừng bước, mà chỉ mỉm cười cho Đan ma ma đẩy Hải Đường ra sau đó đi thẳng về hướng cửa cung. Trong nội thất, Niếp Thanh Lân nhìn thấy cô gái hơn tháng nay chưa gặp lúc này đã tiều tụy đến khôngcòn hình dáng, trong lòng cả kinh, bước nhanh qua đó kéo tay nàng nói: “Nhiều ngày không gặp, sau lại thành ra cái dạng này?”
Tiểu Trầm Hậu từ sau đêm hôm đó, liền đem bản thân nhốt lại trong cung, tự mình khổ sở không có người thổ lộ, đem mọi chuyện chôn sâu trong lòng, đúng là đã đem bản thân đày đọa gầy đi một vòng. Lúc này nhìn thấy công chúa đang thân thiên nhìn mình, không kiềm chế được, lập tức nhào vào lòng công chúa thất thanh khóc lên.
“Công chúa, làm sao bây giờ? Thái y nói Bản cung… có thai rồi…”
Niếp Thanh Lân biết lúc trước tiểu Trầm Hậu được gia giáo rất nghiêm, hơn nữa là nàng tiến cung cũng không phải theo thủ tục bình thường, căn bản không được giáo dưỡng đầy đủ về việc nơi khuê phòng, nàng liền nhẹ nhàng vỗ lưng nàng ấy nói: “Ở đây không có người, Hoàng hậu có chuyện gì đều có thể nói, Vĩnh An sẽ làm chủ thay nương nương… Chẳng lẽ Hoàng hậu có tình ý với nam tử nào trong cung?”
Tiểu Trầm hậu lắc đầu, Niếp Thanh Lân cũng biết vị Trầm cô nương này từ trước đến nay đều một lòng ngưỡng mộ đối với Thánh thượng, đương nhiên cũng sẽ không để ý thị vệ trong cung… Nhưng sao lại….
“Vậy nàng đã thân mật với ai?” Hỏi đến đây, thân thể tiểu Trầm Hậu không khỏi hơi run lên… nước mắt rơi thành dòng nói: “Đông chí hôm đó, Bản cung không biết tại sao khi về cung thì cảm thấy thân thể khô nóng, liền đi ra hồ ở ngự hoa viên bơi vài vòng cho tiêu tán nhiệt khí. Nhưng ai ngờ… hắn… hắn cũng ở trong hồ, thân thể trần truồng. một tay vươn tới… đem Bản cung ôm lấy, dùng miệng hôn lung tung trên người Bản cung… Bản cung vốn muốn kêu, nhưng cũng không biết hắn dùng yêu thuật gì, làm Bản cung mất hết khí lực, sau đó hắn ôm ta vào núi giả, thế nhưng… thế nhưng hắn dám làm việc đó. Bản cung đau quá ra sức đẩy hắn, nhưng hắn như một ngọn núi nhỏ, mặc cho Bản cung đẩy hắn cũng không chịu đứng dậy… Chẳng lẽ vì vậy nên mới làm cho Bản cung có thai phải không?”
Nếu là bình thường lúc nhàn hạ chắc chắn Vĩnh An công chúa sẽ rất vui lòng đem bảo tàng chuyện tình yêu của mình ra phân tích nghi hoặc cho tiểu Trầm Hậu, nhưng bây giờ điều làm cho nàng bận tâm là “hắn” trong miệng Hoàng hậu là ai?
Đúng lúc này, ngoài cung có người báo, nói là Thái phó ở cung Phượng Sồ đợi công chúa về dùng bữa, nàng liền nói là nàng không trở về.
nói xong, xoay người liền thấy tiểu Trầm Hậu sau khi nghe xong lời kia, thế nhưng mang vẻ mặt phẫn hận đem môi mình cắn đến chảy máu, trong lòng không khỏi trầm xuống, đưa tay vỗ về môi nàng nói: “Dù trong lòng tức giận, cũng không nên làm tổn thương chính bản thân mình.”
Đúng lúc này, Nguyễn công công lại mang vẻ mặt vui mừng đi vào, vừa đi vừa nói “Chúc mừng Hoàng hậu nương nương…” Nhưng khi nhìn thấy Niếp Thanh Lân ở đây thì gương măt già nua lại đỏ lên vì xấu hổ, thầm nghĩ Thái phó phong lưu thì cũng không nên án theo gia phả Niếp Gia mà ngủ hết thế, rối loạn cương thường như vậy bảo nô tài bọn họ làm sao mà xử sự đây! Trong cung này đúng là ngày càng khó sống mà.
Nhưng khi nhìn thấy Vĩnh An công chúa vẫn cùng Hoàng hậu thân thiết một chỗ như cũ, liền có chút an tâm nói tiếp: “Thái phó đại nhân nghe nóiHoàng hậu có thai, đặc biệt dặn nô tài đưa thang thuốc bổ khí an thai tới, mong nương nương bảo trọng phượng thể, chú ý an thai cho ổn thỏa….”
Chỉ một câu nói này, không cần tiểu Trầm Hậu lắp bắp giải thích, Niếp Thanh Lân liền biến sắc. Đêm hôm đó, hắn đến khuya cũng chưa trở về, thì ra là đang cùng Hoàng hậu làm chuyện đó. hắn thật đúng là thủ đoạn! Ngang nhiên ngủ thẳng với thê tử trên danh nghĩa của nàng. Chẳng lẽ các thê thiếp trong phủ hắn đã mất hết hương vị, nên phải tới cung này tìm kích thích?
Ban đầu mình ở lâu trong cung, đã nhìn quen ở trong mắt cảnh nam nhi trái ôm phải ấp, cho là như thường, nhưng hiện giờ ứng trên người mình, lại thấy cực kỳ khó chịu! Trước đó còn cùng mình thề non hẹn biển, xoay đi thì ôm ấp nữ nhân khác, làm những chuyện mà hắn thường làm với nàng mỗi đêm trên người nữ nhân khác… còn làm cho nàng ta mang thai cốt nhục của hắn.
Khó trách làm Thái phó đại nhân hung phấn như vậy, khẩn trương sai Nguyễn công công đưa thuốc bổ tới. Tuổi đã lớn, nhưng cùng với mình thìkhông có thai, giờ Trầm cô nương đúng là tài giỏi, chỉ một lần, đã mang cốt nhục của hắn, cố gắng giải quyết nỗi lo tuyệt hậu của Vệ Phủ!
Trong phủ thần tử có tin vui, nàng là thiên tử cũng nên vui chung mới phải, chỉ là Vệ Lãnh Hầu đại nhân đúng là không có nhân phẩm, có cần phải cưỡng bức một thiếu nữ hoàn toàn không tình nguyện với mình như thế hay không?
Sắc mặt tiểu Trầm Hậu trắng bệch, trong lòng nàng còn nghi ngờ do trời tối mà nhìn lầm người, cho dù trong lòng đè nén thật lâu cũng chưa dám nóira, nhưng hôm nay nghe Nguyễn công công nói xong, thì tất cả phẫn hận đều dâng lên… Vệ tặc thật vô liêm sỉ.
Lúc trước nàng từng thấy Vệ tặc vào khuê phòng của công chúa, nhưng cụ thể bên trong như thế nào, nàng cũng chưa từng nghĩ, giờ trải qua đêm kinh khủng đó, nàng mới hiểu ra nam tử có thể dùng cách vô liêm sĩ như thế để bắt nạt nữ tử… Vậy chẳng phải công chúa đã bị hắn chà đạp lâu như vậy… Làm sao nàng có thể chịu đựng được?
Vốn nghĩ chỉ mình gặp phải thảm cảnh này, nhưng không ngờ người mà mình vẫn luôn để trong lòng cũng cùng chung cảnh ngộ, lập tức cảm thấy như có cùng chung một kẻ thù, trung can nghĩa đảm để bảo vệ hoàng thượng trước kia lập tức bừng bừng sống dậy.
Vừa đúng lúc này, Thái phó đại nhân mang sắc mặt vui mừng một đường vững vàng đi tới, biểu cảm đó lọt hết vào trong mắt của đôi “vợ chồng” phía trước, hai người chỉ cùng cảm thấy đó chính là kẻ mặt người dạ thú làm người khác chịu không nổi!
Chỉ thấy Hoàng hậu nhảy vọt lên, cầm lấy chiếc gối bên cạnh quăng mạnh về hướng Thái phó: “Cầm thú! Ngươi còn dám tới ư! Đánh cho ngươi chết! Đừng mơ tưởng Bản cung sinh nghiệt tử cho ngươi.”
Thái phó đại nhân thân thủ nhanh nhẹn, lập tức vọt tới bên cạnh tránh khỏi nhưng sắc mặt cũng trầm xuống: Nữ nhân ngu xuẩn này lại phát điên cái gì? Trứng gà còn đang đứng bên cạnh nàng, không may bị đụng phải thì làm sao?
Nguyễn công công đứng bên cạnh cũng âm thầm lắc đầu thở dài, tuy rằng tiên đế là hôn quân, nhưng quản lý hậu cung rất cao tay, nhóm phi tần bị đầu độc ngáng chân bỏ xuống giếng thì luôn thấy, nhưng làm nam nhân mà cứ bị hết nữ nhan này đến nữ nhân khác đánh, ném, biểu hiện hành vi đố phụ như thế này thì dù ở trong phủ các quan cũng hầu như không nhiều a!
Xem ra Thái phó đại nhân còn cần phải chuyên tâm học hỏi tiên đế nhiều hơn, nếu như muốn ngủ hết với cung tần mỹ nữ của Hoàng đế mà không có chút khí thế nào như thế thì cần phải luyện tập thêm “Chấn phu cương” nhiều một chút!
Thái phó đại nhân hình như cũng đang cực kì tức giận, nên không nể mặt mũi Hoàng hậu đang mang thai, lạnh lùng nói: “Người đâu! Lập tức vả miệng Hoàng hậu cho nàng ta hiểu rõ quy tắc cung đình.”
Mắt thấy cung nhân muốn đè tiểu Trầm Hậu xuống, Niếp Thanh Lân mới từ từ bám vào trụ giường đứng lên, đem tiểu Trầm Hậu đẩy ra sau kiên quyết nói: “Người nào muốn dạy bảo quy tắc cho Hoàng hậu, thì thử dạy bảo Bản cung trước xem!” Đám cung nhân nghe được lời ấy, nhất thời đứng im không dám hạ thủ.
Thái phó nghe công chúa nói như vậy, cố kiềm chế lửa giận nói: “Nay Trầm thị vô đức, dáng vẻ điên khùng, công chúa nay đã không giống như bình thường, xin hãy theo vi thần về cung Phượng Sồ nghỉ ngơi trước, bản Hầu tạm sẽ tha cho nàng ta.”
Niếp Thanh Lân nghe vậy chỉ cảm thấy đáy lòng dâng lên một trận hàn khí: “Tâm địa Thái phó làm bằng sắt đá phải không? Nay ngươi đã làm cho Hoàng hậu mất đi sự trong sạch, nàng lại đang mang cốt nhục của ngươi, vậy mà chỉ vì muốn giữ chút thể diện mà sử dụng thủ đoạn tàn nhẫn, xin Thái phó hãy thương hương tiếc ngọc một chút, chớ làm bị thương Hoàng hậu cùng cốt nhục trong bụng nàng….”
nói đến đây, Niếp Thanh Lân chỉ cảm thấy ngay cả thở cũng đều có chút khó khăn, chỉ sợ tiếp tục nhìn nam nhân trước mặt này thêm một khắc, thìngay cả chính mình cũng sẽ làm ra hành động của người đàn bà chanh chua giống như tiểu Trầm Hậu, kêu khóc chất vấn hắn vì sao lại dối trá xấu xa như vậy.
Cho nên mặt không chút thay đổi, liền giống như bình thường đi lướt qua bên cạnh Thái phó đi ra ngoài, rời khỏi cái nơi làm cho nàng thương tâm đến chết này,
Thái phó từ khi bước vào đầu óc đều mơ hồ, vừa nghe công chúa chất vấn, cuối cùng cũng nhìn ra chút manh mối, không để ý tới Tiểu Trầm Hậu đang khóc lóc đằng sau, xoay người trừng mắt về phía Nguyễn công công nói: “Lão chết dẫm kia! Ngươi không phải là nói hoàng thượng có thai sao?”
Nguyễn công công bị chất vấn đầu gối liền mềm nhũn, quỳ trên đất run rẩy nói: “Nô tài nói là Hoàng hậu nương nương có thai, chứ dù có cho nô tài ăn gan hùm mật gấu nô tài cũng không dám mạo phạm mặt rồng, nói rằng hoàng thượng có thai!”
Thái phó yên lặng đứng nguyên tại chỗ, chỉ cảm thấy não mình đã bị hàng ngàn chiến mã Hung Nô giày xéo qua đến mức bị nát vụn rồi! Yên lặng mộthồi, liền đưa tay vẫy hai thị vệ đang đứng bên cạnh: “Thưởng cho lão chết tiệt này một trăm cái vả miệng, tránh sau này ngay cả nói chuyện cũng nóikhông xong!”
Đây là ăn xong rồi không chịu trả tiền mà! Tiểu Trầm Hậu cũng thế, đây chính là cơ hội từ chim sẻ biến thành phượng hoàng sao không lợi dung cơ hội này, nũng nịu chiều chuộng nam nhân một chút! Gương mặt già nua của Nguyễn công công đẫm đầy nước mắt cúi đầu cảm tạ Thái phó liền xuất môn đi lãnh phạt.
Lúc này, Thái phó quay mặt lại biểu tình âm u cực dọa người, hắn hướng về tiểu Trầm Hậu hung hăng nói: “Ngươi nói đi, rốt cuộc ngươi mang thai nghiệt chủng của ai?”
Tiểu Trầm Hậu cũng không sợ, nàng trợn tròn đôi mắt đẫm lệ, trong lòng càng lúc càng cảm thấy chắc chắn nói: “Chính là của ngươi, tên cầm thú này!”