Nàng cũng không để có bẩn có lạnh hay không, nhanh chóng dùng tuyết đọng cùng cành khô che mình.
Câu Ngọc áy náy nói: “Thật xin lỗi tiểu chủ nhân, ta không thể giúp ngươi dùng linh lực giết bọn nó.”
Linh lực của nó không dám lãng phí, nếu không tương lai liền không cách nào mang theo Tô Tô xuyên về năm trăm năm sau.
Tô Tô một bên nhanh chóng chôn mình, một bên lạc quan an ủi nó: “Cảm ơn Câu Ngọc, ta không sao.”
Những ong Xích Viêm chậm rất nhiều đuổi theo, đã mất đi tung ảnh của nàng cùng mùi rất là mờ mịt, loạn chuyển tầm vài vòng, bay xa.
Tô Tô tiếp thu giáo huấn lần trước, hồi lâu không dám động đến lúc Câu Ngọc nói: “Tiểu chủ nhân, bọn nó rời đi.”
Tô Tô lúc này mới gỡ tuyết đọng, từ trong hố leo ra.
Tay chân nàng lạnh buốt cứng ngắc thở phì phò.
Câu Ngọc chỉ đã thức tỉnh một lát, lần nữa tiến vào trạng thái ngủ đông.
Tuyết đọng lại trong cổ Tô Tô nàng lạnh đến run lẩy bẩy, gấp đoạn nhánh cây chống đỡ thân thể, cố hết sức đi ra ngoài.
Còn không tìm được Đạm Đài Tẫn.
Người ở tướng quân, trường hợp này cũng không liều chết tìm hắn.
Hắn chết hay nàng chết, nhiệm vụ đều thất bại, không hề khác gì nhau.
Chỉ hi vọng thiếu niên Ma vương mệnh cứng rắn chút, đừng bị yêu vật lâu la giết chống đỡ đến khi nàng tìm tới hắn.
*
Trong khoảng thời gian ngắn, Tuyên Vương phủ liền trở thành địa ngục nhân gian.
Đạm Đài Tẫn đi ra Tuyên Vương phủ, không tìm được Diệp Khiếu, đột nhiên bị mấy Tử Y thị vệ đè lại.
Hắn trong mắt tối sầm lại, lại không tránh thoát.
Tử Y bọn thị vệ bắt người, dẫn đến một chỗ khác.
Bên trên hoa lệ cỗ kiệu điêu khắc Cửu Đầu Điểu Triệu vương sắc mặt khó coi đầu tóc rối bời ngồi ở bên trong.
Triệu Vương tức hổn hển nói một cái nam tử áo trắng: “Ngu Khanh, dã chủng chính là tù binh Đại Chu, ngươi muốn hỏi điều gì, cứ hỏi đi!”
Nam tử áo trắng cầm quạt xếp, mỉm cười vừa chắp tay: “Đa tạ điện hạ.”
Triệu Vương xua tay, cảm giác hoảng sợ không có biến mất.
Nếu như không phải hắn môn khách của Ngu Khanh phản ứng kịp thời, dẫn người che chở hắn rút lui, hắn sẽ bị những quỷ đồ chơi xuyên thấu.
Hắn cũng không phải Tiêu Lẫm, có xuất thần nhập hóa võ công. Tình huống kia động tác chậm một chút, tuyệt đối chạy không thoát.
Mặc dù như thế, đám Tử Vệ hi sinh hắn mới thoát ra.
Tổn thất này khiến Triệu Vương đau lòng không thôi
“Điện hạ, tại hạ Ngu Khanh, mạo muội mời điện hạ đi theo, muốn hỏi mấy vấn đề.”
Đạm Đài Tẫn âm lãnh thần sắc, nhìn Ngu Khanh nói: “Ngươi hỏi đi.”
Ngu Khanh cười nhẹ nhàng nói: “Nếu như tại hạ không đoán sai, ong Xích Viêm là từ Chu quốc hoàng cung của các ngươi thoát ra.”
Đạm Đài Tẫn hoang mang mà nói: “Dung tiên sinh nói, ta hoàn toàn không biết.”
Tròng mắt thiếu niên, thanh âm nhẹ nhàng: “Ta sáu tuổi đến Đại Hạ làm vật thế chấp, ngày hôm nay cũng là lần đầu tiên trông thấy những quái vật này.”
Ngu Khanh đánh giá thiếu niên đơn bạc.
“Như vậy tại hạ có thể hay không biết, điện hạ làm cách nào từ Tuyên Vương phủ bên trong chạy ra đây?”
“Ta một mực trốn tránh, về sau đi theo người nhà Tống đại nhân trốn ra.”
Ngu Khanh nhíu mày.
Thiếu niên ở trước mắt trên mặt còn mang theo vài phần vẻ sợ hãi, hắn cũng không có sơ hở nào. Chẳng lẽ Chu quốc điện hạ này, thật sự là một tên phế tử vô dụng ?Đối với Hoàng thất Chu quốc sự tình bẩn thỉu kia, hoàn toàn không biết sao?
Triệu Vương đột nhiên đứng lên, một cước đá vào bờ vai Đạm Đài Tẫn.
Bả vai một trận đau nhức.
“Rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt, biết cái gì, lập tức nói cho bản vương. Đừng tưởng rằng bản vương không biết, Chu quốc các ngươi, đã chuẩn bị khai chiến Đại Hạ.”
“Phế vật nhà ngươi, bản vương nghiền chết ngươi, so nghiền chết một con giun dế còn dễ dàng hơn.”
Triệu Vương nhấc chân, bạo ngược dẫm ở ngón tay Đạm Đài Tẫn.
Triệu Vương võ công không có, thi hình cùng ngược đãi người, lại rất có năng khiếu. Dưới chân hắn vừa dùng lực, khớp xương thiếu niên vang động giống như bị hắn đạp vỡ xương ngón tay.
Ngu Khanh nhíu mày, ngược lại cũng không nói chuyện.
Lúc này, dù là Đạm Đài Tẫn vô tội, nhưng Triệu Vương tổn thất lớn như vậy, chật vật như thế, nhất định phải tìm người trút giận.
Mặt Đạm Đài Tẫn dán chặt trên đất tuyết.
Triệu Vương giẫm nát ngón tay hắn, hắn kêu lên một tiếng đau đớn, ánh mắt tăm tối.
Đạm Đài Tẫn thống hận thân thể này bất lực như thế.
Hắn sinh ra huyết nhục kì lạ, tà vật sợ hắn, giọt máu của hắn có thể giết chết quái vật.
Nhưng mà hắn thuở nhỏ không thể tập võ, căn cốt cực kì kém, Triệu Vương này cặn bã cũng đánh không lại.
Nếu như còn đang bên trong Tuyên Vương phủ, hắn động ngón tay thì có thể làm cho ong Xích Viêm giết chết Triệu Vương. Để Triệu Vương ruột xuyên bụng nát, chết không yên lành.
Mà giờ khắc này, hắn nhỏ yếu đúng như sâu kiến trong miệng Triệu Vương.
Triệu Vương cần phát tiết, vừa nghĩ tới đồ vật đáng sợ âm u kia là từ Chu quốc mà ra, hắn âm trầm mà nhìn xem thiếu niên dưới đất, cười quái dị một tiếng.
Tiểu tạp chủng này, vẫn là Hoàng tử Chu quốc.
Nhưng mà chỉ phục dưới chân hắn.
“Bản vương nhìn điện hạ những năm này trải qua không tệ, hôm nay trên yến tiệc, khí độ bất phàm. Bản vương suýt nữa không nhận ra ngươi, điện hạ là người đã quên tình cũ bản vương cũng không nhớ.”
Triệu Vương tách hai chân, vén áo bào.
“Hạt nhân muốn đi, cũng đơn giản, bản vương giúp ngươi nhớ một chút, khi còn bé điện hạ là bộ dáng gì.”
“Quỳ bò đi, bản vương hôm nay liền thả ngươi về phủ tướng quân.”
“Nếu không. . .” Hắn quỷ quyệt cười nói, ” Người chết ở Lục đệ phủ, nhưng không liên quan bản vương.”
Ngu Khanh thở dài, thương hại nhìn thiếu niên trên mặt đất.
Đạm Đài Tẫn mặt không biểu tình.
Qua hồi lâu, hắn từ dưới đất bò dậy.
Triệu Vương cười nói: “Chính là dạng này điện hạ từ nhỏ đến lớn, đều là người thức thời, Ngươi cần phải nhớ, trước kia không nghe lời nhũ mẫu của ngươi hầu hạ nhóm người bản vương mất đi nửa cái mạng.”
Đạm Đài Tẫn gục đầu xuống, đầu ngón tay trắng bệch, trong mắt tôi hai
khối băng âm u.
Những ký ức buồn nôn, lại bắt đầu khống chế hiển hiện trong đầu.
Giãy dụa, kêu khóc, cầu khẩn. . .theo đó tiếng cười tuỳ ý.
Hắn giống trên mặt đất trên mặt đất, hai mắt đỏ ngầu xem bọn hắn làm chuyện ác.
Vô dụng phản kháng. . .
Đạm Đài Tẫn nhắm lại mắt, đang muốn động.
Một tuyết cầu, đột nhiên hung hăng nện ở Triệu Vương trên mặt.
Tất cả mọi người không có kịp phản ứng.
Triệu Vương bị nện đến lui lại một bước, trên mặt một bãi tuyết nát, sắc mặt hắn khó coi, âm trầm hướng một bên nhìn sang.
Đạm Đài Tẫn cũng ngẩng đầu.
Một cô nương toàn thân chật vật, phẫn nộ đến sắp bốc cháy lên.
Nàng chống nhánh cây, giống cầm cây kiếm sắc nhất trên đời này, không chút nào che lấp đối đầu ánh mắt Triệu Vương, khí đến sắc mặt đỏ lên.
“Triệu! Vương!” Tô Tô cắn răng nói.
Tổ tông nhà ngươi