“vị bạn học kia, tại sao em không luyện tập đi?”
Lão đầu nhìn vào màn hình trống không của tôi hỏi.
“Không cần thiết phải luyện tập.”
Tôi thản nhiên nói.
“Cái gì? !”
Lão đầu nghe tôi nói như vậy, lập tức nói lớn:
“Tại sao lại không cần thiết? Học đánh máy là điều cơ bản khi học máy tính, nếu như em không thể đánh máy nhanh thì sau này sẽ không vượt qua được bài kiểm tra (1) đâu, mau chóng học đi.”
(1): bài kiểm tra: Phải kiểm tra trước mới được nhận vào học, người đi học phải đóng tiền phí kiểm tra.
Thái độ của lão đầu này thật quá đáng, lúc nói với Triệu Nhan Nghiên thì như nở hoa đầy mặt, nói với tôi thì lại giống như tôi đang thiếu tiền của lão. Tôi tức giận nói:
“Tại sao thầy biết em không vượt qua được bài kiểm tra?”
Lão đầu nói:
“Nếu như em cho rằng, em đã đủ khả năng vượt qua bài kiểm tra rồi, thì em làm thử cho thầy xem! Nếu như em có thể vượt qua nàng…”
Lão đầu vừa nói vừa đưa tay chỉ vào Triệu Nhan Nghiên:
“Tôi sẽ miễn học phí cho em!”
“Được! Một lời đã định!”
Tôi đã quyết định, dù 400 đồng tiền học phí cũng không phải là nhiều, nhưng với người thiếu tài chính như tôi, thì đó cũng không phải là 1 số tiền ít ỏi gì.
Dưới ánh mắt khinh thường của lão đầu, tôi bắt đầu đánh máy, ánh mắt của lão đầu trở nên ngưng trọng, bởi tôi đánh máy rất nhanh.
Khi tôi bắt đầu, không hề nghĩ ngợi mà chọn độ khó nhất (2), thuần thục gõ lên bàn phím.
(2): Đây là phần mềm đánh máy, kiểu như gõ 10 ngón.
Ánh mắt của lão đầu chuyển từ ngưng trọng, sang kinh ngạc, cuối cùng kinh hãi nói:
“Thiên tài, tuyệt đối là thiên tài!”
Triệu Nhan Nghiên cũng dùng vẻ mặt nghi hoặc nhìn đồng hồ, mỗi phút tôi đánh được 336 chữ cái, không có sai sót gì. Nói cách khác, mỗi giây tôi có thể gõ được 5, 6 chữ, không có sai lầm gì.
Lão đầu này thậm chí không nghĩ tới những lời khinh bỉ vừa nói với tôi lúc nãy, cũng không quản tôi có đồng ý hay không, tại chỗ lớn tiếng nói:
“Cả 2 em đều tham gia cuộc so tài máy tính với thanh thiếu niên cả nước đi! Cung thiếu nhi của chúng ta cũng có thể nở mày nở mặt rồi!”
“Học Phí của em…”
Tôi sợ lão đầu đổi ý.
“Miễn, chẳng những miễn, mà thầy còn phụ đạo riêng cho 2 em, phòng máy tính lúc nào cũng mở cửa cho 2 em vào!”
Lão đầu hưng phấn nói, nếu như lần tranh tài này được kết quả cao, thì chỉ cần dùng danh tiếng cũng đã kiếm được không biết bao nhiêu tiền ở thành phố Tân Giang này rồi.
Đối với việc phụ đạo tôi không có hứng thú, việc quan trọng nhất của tôi bây giờ là kiếm tiền.
Tôi bỗng nhiên nghĩ đến, nếu như bảo lão đầu kiếm cho tôi 1 phiên bản của phần mềm TC 2. 0 chắc chắn là sẽ rất dễ dàng, dù sao lão đã làm cái nghề này tức là có quen người giang hồ, lão đang có kỳ vọng vào tôi, nếu như lúc này nhờ hắn, chắc chắn hắn sẽ không cự tuyệt.
Cho nên tôi nói:
“Thầy ơi, thầy có TRUBO C 2. 0 (3) phần mềm máy tính không?”
(3): TRUBO C 2. 0: Một phần mềm lập trình, hiện giờ đã có bản 3.0
Lão đầu nghe xong, đầu tiên là sửng sốt, sau đó lại chuyển sang vui vẻ nói:
“Em biết lập trình?”
“Biết một chút!” Tôi nói.
“Tốt! Quả thực là thật tốt quá, thầy vốn đang buồn bã về cuộc thi so tài máy tính, như vậy đi, phần thi này em cũng tham gia luôn đi.”
Chẳng cần biết tôi có đồng ý hay không, lão đầu đã thay tôi làm chủ. Ai, được, tham gia thì tham gia, ai bảo tôi có việc cần người khác giúp đây.
Lão đầu đáp ứng tôi sẽ kiếm cho tôi 1 phiên bản, rồi lại hỏi tôi cái này, cái kia, tôi chỉ đáp ứng cho xong.
Home » Story » trọng sinh truy mỹ ký » Chương 11: Thiên tài?