Jofar nhận danh sách, nhìn qua một lần liền lộ ra thần sắc thoả mãn, “Ngươi làm rất tốt, Nefes, không hổ là hậu duệ của Đại tế ty.”
Nefes nghe vậy cười tươi như hoa, một tay nắm quyền trượng, dưới ánh mắt trừng lớn của Bass quỳ một chân xuống đất, hôn lên góc áo Jofar, “Cảm tạ ngài tán thưởng, chủ nhân cao quý của ta.”
Nàng hôn góc áo xong, từ góc độ này, trừng mắt nhìn Bass.
Phảng phất đang nói: Ăn dấm sao? Con vật nhỏ.
Bass: “…”
Bass (‘皿´): Không, có!
Nefes nín cười: Nó thật đáng yêu!
Jofar nhất tâm đa dụng, dư quang đem tình cảnh này nạp vào đáy mắt, động tác sờ mèo mềm nhẹ không ít, khóe môi cũng lõm xuống…
Nhận ra vương không thả hơi lạnh nữa, nữ nhân (ít nhất nhìn qua) khí chất hào phóng lại mỹ lệ đoan trang này cũng xác định vương thật sự rất yêu thích con mèo đen nhỏ này.
Thăm dò được đáp án mà bản thân muốn, Nefes nhanh chóng ngồi dậy, tiếp tục cùng Jofar đàm luận kế hoạch tiếp theo của bọn họ.
Cũng không biết nàng có phải cố ý hay không, nhận ra Bass trộm nghe bọn họ nói chuyện, còn nhiều lời tiết lộ không ít thông tin mà Bass không biết.
Tỷ như, phần lớn đại thần Ai Cập hiện tại đều là thần tử của tiên vương.
Lão Vương là một tên đầu óc bị thủng còn cực độ phong kiến mê tín, ánh mắt thiển cận, nhu nhược vô năng, một cường quốc như Ai Cập bị ông ta thừa hưởng từ đời trước, còn chưa tới hai mươi năm, liền bị những quốc gia khác đè lên đánh.
Thậm chí lưu lạc đến nông nỗi cần phải không ngừng dùng công chúa đi thông gia, tặng lượng lớn tiền tài châu báu làm của hồi môn.
Hơn nữa, cũng không biết lão Vương lúc trước đối xử với Jofar ra sao, lúc lão Vương rốt cục cũng bị người đánh đến cửa nhà, Jofar giết tuổi già sức yếu lão Vương lẫn các vương tử khác, thậm chí ngay cả mẫu hậu chính mình đều không buông tha.
Đem một đại gia đình vương thất, trừ mình cùng hai công chúa, tàn sát đến sạch sành sanh!
Mặc dù biết đức hạnh vương thất xưa nay thối nát, chuyện bẩn thỉu bên trong chắc chắn không thiếu, mà làm đến bước này thì phải hận bao nhiêu a?!
Bass tê cả da đầu, càng không cần phải nói hình tượng Jofar trong mắt quần đại thần kia, quả thực chính là hung thần tàn nhẫn đến cực điểm!
Nhưng mà, hắn xác thực dũng mãnh thiện chiến. Dưới tình trạng Ai Cập trong tay lão Vương thiếu chút nữa lưu lạc tới mức bị người chia ăn, Jofar giải quyết nhanh chóng, chính mình xử lý nhà mình.
Đăng cơ không tới ba ngày liền lĩnh binh xuất chinh, nhiều lần đại thắng!
Không chỉ rất nhanh chấn chỉnh lại uy danh Ai Cập, còn từng bước xâm chiếm chiếm đoạt rất nhiều quốc gia, sau khi thắng lợi, phương thức hắn đối xử với những tù binh và quý tộc nước đó tàn nhẫn khiến người nghe tiếng đã sợ mất mật hai chân run run!
Không còn chinh chiến, vị vương tuổi trẻ tuấn mỹ lại dị thường đáng sợ hung ác về tới vương tọa của hắn. Nhìn lãnh thổ bao la trên bản đồ lộ ra mỉm cười.
Mà các đại thần từng tuỳ tùng nhu nhược xa hoa lãng phí tiên vương, như lũ chuột nghe gió bão đã qua, từng cái từng cái từ trong động thò đầu ra.
Các đại thần hốt hoảng bất an: Vương thất sắp bị giết sạch rồi! Người khác muốn đánh tới rồi! Chạy chạy…
Sau khi Jofar kết thúc chinh chiến trở lại vương thành.
Các đại thần: Ai? Chúng ta thắng?! Tân vương thắng? Chờ chút, dựa vào cái gì nhượng nam nhân tàn bạo này làm vương? Chúng ta đã đồng ý à?
Các đại thần thấy không có nguy hiểm nữa, trong nháy mắt thẳng người, vén tay áo dự định cùng Jofar xé.
Không dám công khai liền tối tăm làm, tân vương ra lệnh? Các đại thần cười ha ha nói: Xin lỗi, không phải thần không muốn làm, là thần không làm nổi a ~
Vương không có thần tử làm sao quản lý quốc gia?
Ha ha, cho nên tân vương có thể đem bọn họ làm gì được sao!
Vì vậy, lũ đại thần cảm thấy Jofar không thể làm gì bọn họ, ngày thứ hai tất cả đều chết trong nhà, kiểm tra xong, đều là trúng độc rắn.
Jofar nhàn nhạt: Bị rắn cắn thương tổn chí tử, chẳng có gì lạ ở Ai Cập.
Các đại thần còn lại:…
Đúng, bị rắn cắn chết ở Ai Cập nhiều lắm, mà đậu móa, đây là trong một đêm chết mất bảy, tám tên đó! Toàn là mấy người nhảy hăng hái nhất kia kìa!
Mịa nó, rắn độc tại sao không cắn người nhà bọn họ mà chỉ cắn bọn họ?!
Ngươi đừng nói cho ta rắn còn có thể nhận biết ai là đại thần ai là thân thuộc, quỷ mới tin!
Bà nó chứ chẳng có gì lạ!
Lần ra tay này, ai đều rõ ràng!
Đại thần còn lại bị mệnh lệnh uy hiếp sáng loáng này dọa vừa tức vừa sợ, hận không thể nâng kiếm đâm Jofar.
Jofar càng hung ác, lời trong lời ngoài chỉ một ý tứ: Không phục? Chết!
Mọi người: “…”
Chúng ta có thể làm sao? Đương nhiên là phục rồi…
Editor khoe khoang: Chương thứ 2 lái lơ \(≧▽≦)/